Hắn biết khi chiến đấu với cơ thể của người bình thường, một khi bị một người trong số đó cuốn lấy thì chắc chắn hắn sẽ chết, vì vậy hắn tựa như như yến vũ đâm thủng ngày mưa xám xịt, xuyên qua màn liễu rủ, song chẳng vương một chiếc lá.
Máu tươi bắn ra, nhưng Khánh Trần không hề liếc người chết lấ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập