Chương 38: Cho điểm linh dược, ta muốn cầm máu

Tô Nghiễn da đầu tê rần, gượng ép trấn định đem hôp thức ăn đóng lại, đứng dậy.

Ánh mắt rơi vào bóng người vừa xuất hiện nơi động khẩu.

"Tiên sư.

"Hoàng Xuân Mai đứng sừng sững nơi thông đạo, ánh mắt âm trầm quét tới.

"Hừ!"

Nàng hừ lạnh một tiếng, chậm rãi dời bước đến góc tường.

Mụ cúi đầu liếc xéo hộp thức ăn dưới đất:

"Không tệ nha."

"Xem ra Tôn Cường đối đãi ngươi cũng không bạc, lại có thể vì hạng súc sinh như ngươi chuẩn bị nhiều đồ ăn như vậy.

"Nói đoạn, mụ dùng mũi giày khẽ điểm lên nắp hộp.

"Bẩm tiên sư, đây không phải là của tiểu nhân, Tôn tiên sư cũng không có cấp cho tiểu nhân chút thực để no bụng."

"Không phải của ngươi?"

Hoàng Xuân Mai nhãn mâu híp lại, cong lên một độ nguy hiểm.

"Đây là Tôn tiên sư chuẩn bị cho một vị tiên sư khác.

Tiểu nhân từ trong lời bọn họ đàm luận, biết được người này từng là chân truyền đệ tử.

Cụ thể thì không quá rõ ràng.

"Hoàng Xuân Mai lộ ra thần sắc hốt nhiên đại ngộ, khẽ

"ồ"

một tiếng.

"Ta còn tưởng là ai, thì ra là hắn.

"Mụ khẽ cười lạnh,

"Không ngờ cái vị sát thần kia cũng có ngày hôm nay."

"Hắn người đâu?"

Tô Nghiễn lắc đầu,

"Không rõ, hôm qua vẫn còn ở đây.

Sáng tỉnh dậy đã không thấy vị tiên nhân đó nữa.."

"Vậy sao…!"

Hoàng Xuân Mai tại chỗ đi qua đi lại hai vòng.

Đột nhiên dừng bước, trên mặt hiếm khi lộ ra một tia tiếu ý.

"Không sao, dù sao hôm nay ta cũng không phải tới tìm hắn.

Một tên phế vật mà thôi, có ở đây hay không cũng chẳng quan trọng."

"Ta tới đây chủ yếu là muốn hỏi ngươi.

Vì sao ngươi còn chưa chết?"

Trong lúc nói chuyện, nữ nhân hôi bào chậm rãi áp sát, trong thanh âm mang theo sát ý không hề che giấu.

"Nghiệt súc, ngươi có biết hay không.

.."

"Ngươi không chết, thật sự khiến ta rất khó xử.

"Đôi mắt Tô Nghiễn rủ xuống, trầm mặc phiến khắc:

"Bẩm tiên sư, so với cái chết, tiểu nhân càng muốn sống.

Dù cho chỉ sống thêm một ngày.

"Lời còn chưa dứt, chỉ nghe

"Bành"

một tiếng, Hộp cơm bay ra ngoài xa ba trượng.

Hoàng Xuân Mai như bị kích thích, đột ngột bạo khởi, thò tay chộp tới, mắt trợn đỏ ngầu:

"Nói cho ta biết, vì sao ngươi còn sống?"

"Có phải cảm thấy lừa gạt ta rất có thành tựu hay không.

"Tô Nghiễn bị lăng không nhấc bổng, cuống họng bị bóp chặt, hô hấp tức khắc trở nên gian nan.

Gương mặt Hoàng Xuân Mai gần như dán sát vào mặt Tô Nghiễn:

"Nói!

Ngươi làm sao sống?"

Nàng mãnh liệt đem Tô Nghiễn quăng mạnh lên thạch bích, oanh một tiếng trầm đục, toái thạch rào rào rơi xuống.

Lưng Tô Nghiễn đau nhói, cổ họng được nới lỏng đôi chút.

Hắn kịch liệt ho khan, trước mắt từng trận tối sầm lại.

"Súc sinh, trả lời ta!"

Thanh âm Hoàng Xuân Mai sắc nhọn đâm thủng màng nhĩ.

Tô Nghiễn cảm giác sống lưng càng thêm ướt át, hắn có thể rõ ràng cảm thụ được lần này không phải mồ hôi.

Đa phần là do va chạm đã xuất hiện thương khẩu.

"Ăn.

bao liệm.

.."

Hắn đáp một câu, lại phát ra một tràng ho khan kịch liệt.

Hoàng Xuân Mai nhìn xuống, trong ánh mắt không có lấy nửa điểm thương hại.

"Ăn bao liệm?"

Mụ lặp lại một lần, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Không hổ là ngươi, vì sống sót thật đúng là đủ liều mạng.

"Dứt lời, nàng bật cười.

Tiếng cười vang vọng trong động nhỏ, sắc lạnh như kim châm.

Lưng Tô Nghiễn dán chặt vào thạch bích thô ráp.

Đau đớn truyền tới từ vết thương ngược lại khiến ý thức hắn dị thường thanh tỉnh.

Ôn nhiệt huyết dịch dọc theo y sam rách nát trượt xuống, rất nhanh đã thấm đẫm một mảng lớn.

Nhưng hắn không dám động, thậm chí ngay cả hô hấp cũng phóng tới mức nhẹ nhất.

Nữ nhân này, có phần hỉ nộ vô thường rồi.

Xem ra hận ý của nàng đối với Tôn Cường còn sâu hơn nhiều so với dự liệu của hắn.

Thế nhưng.

Ngươi mẹ nó hận Tôn Cường thì tìm hắn mà tính, trút lên đầu ta là cái đạo lý gì?

Trong lòng Tô Nghiễn đồng dạng cuồn cuộn nộ hỏa, nhưng chút nào không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Chỉ có thể tìm cách kéo dài thời gian, đợi đem Huyết Sát Luyện Thi Thuật đại thành, lại từ từ tìm cơ hội trả lại.

Hắn cũng không phải hạng người sau khi bị sỉ nhục mà còn có thể nhẫn nhịn không đáp trả.

Tiếng cười lúc này im bặt.

Hoàng Xuân Mai thu hồi tay.

Người từng phát tiết đều biết, nhân lúc cực đoan phẫn nộ mà động thủ xong, sẽ không bình tĩnh lại ngay, ngược lại sẽ càng điên cuồng tuyên tiết hơn.

Nàng đột ngột nhấc chân, nhắm thẳng đầu Tô Nghiễn, diện mục dữ tợn chuẩn bị dùng sức giẫm xuống.

Ngay khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc này, Tô Nghiễn ngược lại bình tĩnh lạ thường.

Hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào phía trên.

"Tiên sư, ngươi xác định sau khi giết ta, sẽ không phải trả giá cái gì sao?"

Thanh âm không lớn, nhưng từng chữ từng câu, rõ ràng chui vào tai Hoàng Xuân Mai.

Bàn chân chợt khựng lại giữa không trung.

Hoàng Xuân Mai duy trì tư thế đạp xuống, nhìn thiếu niên dưới chân.

Trong tầm mắt, đôi mắt của gã thanh niên ngăm đen kia không có cầu xin, không có sợ hãi, chỉ có một loại bình tĩnh gần như chết lặng.

Đoàn nộ hỏa bạo ngược trong lòng nàng, cư nhiên trì trệ lại.

"Trả giá?"

Nàng cười khẩy.

"Ngươi một hạng súc sinh, cũng xứng để ta phải trả giá?"

Lưng Tô Nghiễn vẫn rỉ máu, nhưng hắn lại như hoàn toàn không phát giác, thần tình càng thêm bình tĩnh.

"Phải nha, tiểu nhân trong mắt người bất quá chỉ là hạng súc sinh.

Một hạng súc sinh sắp chết mà thôi.

Thật sự đáng giá sao?"

Lời còn chưa dứt, cuồng bạo kình phong đã tiên khởi một bước kéo tới.

"Đông ——!

"Một tiếng nổ đinh tai nhức óc trầm đục vang vong phần thi quật.

Toái thạch bắn tứ tung, vài phiến thạch tiết sắc bén quẹt qua gò má Tô Nghiễn, lưu lại những vệt huyết ngân nhỏ mịn.

Bàn chân ấy sượt qua tai hắn, hung hăng đạp vào thạch bích, cả bức tường đều đang chấn động.

Chân của Hoàng Xuân Mai lún vào tường đá cả tấc sâu, nàng duy trì tư thế này, thân thể đổ về phía trước, hô hấp dồn dập như một con hung thú bị kích nộ.

"Ngươi là đang uy hiếp ta.

"Bốn chữ này là rít ra từ kẽ răng, mang theo một luồng áp bách lệnh người hít thở không thông.

Tim Tô Nghiễn đập cuồng loạn, ở Lam Tinh trưởng thành đến nhường này, chưa bao giờ cách cái chết gần đến thế.

Không biết có phải do tác dụng của adrenaline hay không, hắn bây giờ trở nên càng thêm tỉnh táo, tư duy so với bất cứ lúc nào đều nhanh nhạy.

"Tiểu nhân là nói sự thật, không phải sao?"

Hoàng Xuân Mai ngẩng đầu, như đang bình ổn nộ hỏa cuồn cuộn trong lòng.

Ba nhịp thở sau, nàng hạ chân xuống, xoay người bỏ đi.

"Đợi ngươi xử lý xong đống thi thể này, ta sẽ lại tới bồi ngươi hảo hảo chơi đùa."

"Hy vọng lúc bị ta hành hạ, ngươi vẫn còn có thể bình tĩnh như thế.

"Đi tới động khẩu, nàng nghiêng đầu, lạnh lùng quăng lại một câu:

"Súc sinh, ta nhất định giết ngươi.

"Ngay tại thời khắc nàng sắp bước ra khỏi động khẩu, một đạo thanh âm từ phía sau truyền đến.

"Tối nay Tôn tiên sư muốn qua đây đưa khẩu phần."

"Vết thương sau lưng tiểu nhân quá nặng, mười phần thì hết tám chín là không gánh nổi qua đêm nay."

"Ngài cũng không muốn chuyện này bị Tôn tiên sư biết được chứ?"

Trong mắt Hoàng Xuân Mai lần nữa bộc phát sát ý kinh người, quay đầu bức thị:

"Ngươi có ý gì?"

"Cấp điểm linh dược, ta muốn cầm máu.

"Tô Nghiễn ngẩng đầu ánh mắt bình tĩnh.

Không khí rơi vào trầm tịch thật lâu.

Hoàng Xuân Mai răng nghiến răng đến

"két két"

vang dội, cuối cùng, từ trong ngực lấy ra một cái mộc bình, ném qua.

Mộc bình lăn lóc dưới đất, phát ra một tràng thanh âm

"đông đông"

thanh thúy.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập