Chương 1: TỈNH GIẤC GIỮA ĐẠI DƯƠNG TÀN KHỐC

Cái chết, hóa ra không lạnh lẽo như Rex vẫn tưởng.

Nó là một sự trống rỗng đến tận cùng, nơi thời gian và không gian dường như bện chặt vào nhau thành một khối đen đặc.

Ký ức cuối cùng của anh là ánh đèn pha chói mắt của gã tài xế say rượu, tiếng lốp xe rít lên trên đường nhựa và một cú va chạm khiến mọi tế bào trong cơ thể như vỡ vụn.

Sau đó là bóng tối.

Nhưng rồi, một cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng, mạnh đến mức nó kéo ý thức của anh ra khỏi vực thẳm.

Rex cố mở mắt, nhưng thứ đầu tiên ập vào giác quan của anh là vị mặn chát của muối biển tràn vào khoang miệng.

Anh sặc sụa, lồng ngực thắt lại vì thiếu oxy.

"Khụ.

khụ!

"Rex nôn ra một ngụm nước biển đắng ngắt.

Khi tầm nhìn dần rõ nét, anh không thấy trần nhà bệnh viện, cũng không thấy thiên đường.

Thứ anh thấy là một bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, và dưới thân anh là những mảnh gỗ vụn đang bập bềnh trên mặt biển mênh mông.

"Đây là đâu?

Mình.

mình vẫn còn sống?"

Rex cố gắng gượng dậy, nhưng ngay lập tức anh khựng lại.

Đôi bàn tay đang bám vào mảnh gỗ không phải là bàn tay đầy những vết chai tay của một thanh niên làm việc văn phòng.

Đó là một đôi tay nhỏ bé, gầy gò, làn da tái nhợt vì ngâm nước lâu ngày.

Những ngón tay ngắn ngủn, yếu ớt đến mức khiến anh phát hoảng.

Anh nhìn xuống mặt nước biển trong vắt như gương.

Phản chiếu lại là gương mặt của một đứa trẻ khoảng bảy tuổi, đôi mắt đen láy đầy vẻ bàng hoàng.

Một luồng ký ức lạ lẫm nhưng cũng đầy thân thuộc đột ngột tràn vào não bộ.

Rex.

Đó là tên của thân xác này.

Một đứa trẻ mồ côi trên con tàu buôn đang trên đường đến East Blue thì bị hải tặc tấn công.

Mọi thứ đã chìm xuống đáy biển:

con tàu, đoàn người, và cả quá khứ của đứa trẻ tội nghiệp đó.

Chỉ còn lại anh — một linh hồn từ thế giới hiện đại trong một thân xác xa lạ.

"Đại Hải Trình.

Hải tặc.

Hải quân.

"Những từ khóa này vang lên trong đầu Rex.

Anh nhớ mình đã từng đọc một bộ truyện tranh về thế giới này.

One Piece.

Nhưng ký ức về nó giờ đây giống như một cuốn sách bị rách nát, anh chỉ nhớ được những mảnh vỡ quan trọng:

Luffy là nhân vật chính, Ace sẽ chết, và thế giới này bị thống trị bởi một Chính phủ thối nát.

Những chi tiết nhỏ nhặt khác đều biến mất như bọt biển.

"Chết tiệt, nếu đây thực sự là thế giới đó, thì mình xong đời rồi."

Rex lẩm bẩm, nụ cười cay đắng hiện trên môi đứa trẻ.

Ở cái nơi mà quái vật biển có thể nuốt chửng một hòn đảo, một đứa trẻ bảy tuổi không có sức mạnh thì khác gì một miếng mồi ngon?"

Này!

Có đứa nhóc còn sống!

Mau mang thang dây ra đây!

"Một giọng nói quyền uy, âm vang như tiếng sấm rền từ phía xa truyền lại.

Rex quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Một con tàu khổng lồ đang rẽ sóng tiến về phía anh.

Trên cánh buồm trắng muốt là biểu tượng của một chiếc mỏ neo hòa quyện cùng hình ảnh cán cân công lý.

Hải quân.

Khi con tàu áp sát, Rex nhìn thấy một người đàn ông đứng ở mũi tàu.

Ông ta to lớn, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo choàng trắng có chữ

"Chính Nghĩa"

(Seigi)

Gương mặt cương nghị với vết sẹo dưới mắt trái và mái tóc muối tiêu không thể lẫn vào đâu được.

Phó Đô đốc Monkey D.

Garp.

Một bàn tay khổng lồ tóm lấy cổ áo Rex, nhấc bổng anh lên như nhấc một con mèo nhỏ.

Garp đặt anh xuống boong tàu chiến cứng cáp.

Xung quanh là những binh lính Hải quân đang bận rộn dọn dẹp hiện trường vụ đắm tàu.

"Nhóc con, mạng cháu lớn thật đấy!"

Garp cười lớn, nụ cười sảng khoái đến mức khiến người ta cảm thấy mọi hiểm nguy vừa rồi chỉ là một trò đùa.

"Cả đoàn tàu chỉ còn mình cháu là còn thở.

Tên cháu là gì?"

Rex nhìn chằm chằm vào Garp.

Trong đầu anh hiện lên hình ảnh người đàn ông này đang khóc nức nở trước đài hành hình của cháu trai mình.

Một nỗi xót xa vô hình trỗi dậy.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy:

"Cháu là Rex.

"Garp nheo mắt quan sát đứa trẻ trước mặt.

Những đứa trẻ khác khi được cứu thường sẽ khóc lóc hoặc hoảng sợ, nhưng Rex thì khác.

Đôi mắt anh bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản chỉ có ở những người đã đi qua ranh giới của cái chết.

"Rex sao?

Được rồi nhóc, cháu không còn nhà để về nữa rồi.

Ta sẽ đưa cháu về East Blue.

Ở đó ta có một 'ngôi nhà' khá thú vị cho những đứa nhóc như cháu.

"Rex im lặng gật đầu.

Anh biết

"ngôi nhà"

mà Garp nói đến chính là gia đình Dadan trên núi Colubo.

Anh biết mình sắp gặp gỡ những nhân vật huyền thoại của thời đại này:

Ace và Luffy.

Đứng trên boong tàu, nhìn về phía chân trời xa xăm nơi mặt trời đang dần lặn, Rex cảm nhận được luồng gió biển thổi tung mái tóc mình.

Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu anh.

Anh không muốn là một hải tặc sống ngoài vòng pháp luật, luôn phải chạy trốn.

Anh cũng không muốn đứng nhìn những bi kịch mà anh

"lờ mờ"

nhớ được xảy ra mà không thể làm gì.

Nếu anh muốn bảo vệ Ace khỏi nắm đấm dung nham, nếu anh muốn bảo vệ nụ cười của Luffy khỏi sự tàn khốc của thế giới này, anh cần một vị thế khác.

"Phó Đô đốc Garp, "

Rex cất tiếng, đôi mắt anh nhìn thẳng vào bóng lưng vĩ đại của người anh hùng Hải quân.

Garp quay lại, vẻ mặt tò mò:

"Hửm?

Gì thế nhóc?"

"Sau khi về East Blue.

cháu muốn được gia nhập Hải quân.

Cháu muốn trở thành một kiếm sĩ có thể bảo vệ công lý.

"Cả boong tàu bỗng chốc im lặng.

Các binh sĩ Hải quân dừng lại, nhìn đứa trẻ nhỏ thó vừa đưa ra một lời tuyên bố đầy sức nặng.

Garp đứng ngây người trong vài giây, rồi ông phá lên cười, tiếng cười làm rung động cả mạn tàu.

"Bwahaha!

Cháu muốn làm Hải quân sao?

Thú vị lắm!

Nhưng nhóc con, Hải quân không phải là trò chơi.

Công lý mà chúng ta gác giữ đôi khi còn nặng nề hơn cả mạng sống.

Cháu có chịu được không?"

Rex siết chặt nắm tay nhỏ bé của mình, ánh mắt kiên định chưa từng có:

"Cháu sẽ làm được.

Cháu sẽ là thanh kiếm gác dưới cổng công lý, để không một ai phải chịu cảnh đau đớn như cháu đã từng.

"Garp nhìn sâu vào mắt Rex, nụ cười trên môi ông dần trở nên ấm áp hơn.

"Được!

Vậy thì hãy bắt đầu từ việc sống sót qua những trận đòn của ta trên núi Colubo đã nhé, nhóc con!

"Con tàu chiến rẽ sóng mạnh mẽ, mang theo một linh hồn từ tương lai tiến về phía đảo Dawn.

Rex không biết hành trình này sẽ dài bao nhiêu chương, anh cũng không chắc mình có thể thay đổi được bao nhiêu phần của

"kịch bản"

Nhưng có một điều anh chắc chắn:

Từ khoảnh khắc này, vận mệnh của thế giới One Piece đã bắt đầu xuất hiện một biến số mang tên Rex.

Gió biển vẫn thổi, và dưới chân cổng Công lý, một thanh kiếm mới đang âm thầm được tôi luyện.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập