Vân Phong bước ra khỏi cổng Võ Các, gió thành Yến Hải thổi qua mang theo mùi bụi đường quen thuộc, tiếng người mua bán tấp nập vang vọng.
Cậu không nhìn lại, chỉ lặng lẽ đưa tay vào ngực áo, lấy ra chiếc lược gỗ nhỏ – kỷ vật mẹ từng dùng để chải tóc cho cậu mỗi buổi tối trước khi đi ngủ.
Cán lược khắc hoa văn đơn giản, đã mòn đi vì thời gian, nhưng vẫn còn lưu giữ chút hơi ấm mơ hồ.
Cậu cầm lược, ngón tay vuốt nhẹ, lòng dâng lên nỗi nhớ da diết.
Năm năm ở Võ Các, cậu đã nghĩ về khoảnh khắc này bao nhiêu lần?
Mỗi đêm luyện công đến kiệt sức, mỗi lần bị thương, mỗi lần nhìn Hắc Lôi dụi đầu vào lòng bàn tay… cậu đều tự nhủ:
“Phải mạnh lên, phải về nhà, phải để cha mẹ không còn vất vả nữa.
Giờ đây, cậu đã làm được phần nào.
Linh thạch trong túi, bí kíp tầng 2, phiếu pháp bảo – đủ để cha mẹ an hưởng tuổi già.
Vân Phong hít sâu một hơi, vận Luyến Ảnh Bộ đến cực hạn.
Thân hình cậu hóa thành một đạo hư ảnh mờ ảo, lao vút trên đường lớn, vượt qua rừng rậm, sông lớn, cánh đồng mênh mông.
Một ngày một đêm không nghỉ, cậu chỉ dừng lại vài lần để hấp thụ linh thạch, rồi lại tiếp tục.
Đến đầu trấn Thanh Vân, cậu chậm bước lại.
Trấn nhỏ vẫn như xưa:
nhà tranh vách đất, khói bếp lững lờ, trẻ con chạy nhảy ngoài đường.
Nhưng khi cậu đi qua, những ánh mắt hàng xóm nhìn cậu… kỳ lạ.
Có người thì thầm, có người lắc đầu, có người vội quay mặt đi như tránh né.
Vân Phong không để ý.
Cậu chỉ muốn về nhà thật nhanh.
Tới trước cửa nhà tranh quen thuộc, cậu dừng lại, hít sâu một hơi, giọng run run gọi lớn:
“Cha!
Mẹ!
Phong nhi về rồi đây!
Vàng ơi, tao về rồi!
Một khắc.
Hai khắc.
Không có tiếng trả lời.
Không có tiếng chó sủa.
Không có tiếng mẹ gọi “Phong nhi mau vào ăn cơm”.
Chỉ có gió thổi qua mái tranh, mang theo tiếng cỏ khô xào xạc.
Vân Phong cau mày.
Cậu bước tới đẩy cửa – cửa khóa chặt.
Lòng cậu chợt lạnh đi.
Không do dự, cậu vận linh khí, một chưởng đánh vỡ then cửa.
Cánh cửa bật tung.
Bên trong sân, cỏ mọc cao ngang đầu gối.
Không còn bóng dáng chú chó Vàng lon ton chạy theo.
Không còn mùi cơm nhà thoang thoảng.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Vân Phong bước vào nhà, tim đập thình thịch.
Phòng khách trống rỗng, bàn ghế phủ bụi dày.
Phòng ngủ của cha mẹ – giường gỗ vẫn nguyên, nhưng chăn gối gọn gàng như chưa ai nằm từ lâu.
Hộp may vá của mẹ nằm lẻ loi trên bàn, bên trong vẫn còn vài sợi chỉ đỏ.
Cậu chạy khắp nhà, gọi lớn:
Phong nhi về rồi!
Sao không ai ở đây?
Cảm giác không lành dâng lên như thủy triều.
Vân Phong lao ra ngoài, chạy hết tốc lực về phía phủ viện trấn trưởng – nơi duy nhất cậu nghĩ có thể hỏi được tin tức.
Đến cửa phủ viện, người hầu nhận ra cậu, mắt trợn tròn, vội chạy vào báo.
Chỉ vài giây sau, trấn trưởng – người đàn ông từng dẫn cậu và A Ngân đến Võ Các năm xưa – bước ra ngoài.
Ông già đi rất nhiều, tóc bạc trắng, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp.
“Phong nhi… là con thật rồi sao?
Lớn thế này… cao lớn thế này…”
Vân Phong quỳ xuống, giọng run rẩy:
“Trấn trưởng… cha mẹ con đâu rồi?
Sao con về nhà mà không thấy ai?
Nhà cửa khóa chặt, cỏ mọc đầy sân… Cha mẹ con đâu?
Sắc mặt trấn trưởng tối sầm lại.
Ông thở dài nặng nề, đưa tay đỡ Vân Phong dậy, giọng trầm thấp:
“Phong nhi… thật ra con phải bình tĩnh lại nhé.
Cha mẹ con… họ đã… chết rồi.
Lời vừa dứt, như hàng vạn lưỡi dao sắc nhọn đồng thời xuyên qua tim Vân Phong.
Cậu đứng chết lặng, mắt mở to, miệng lẩm bẩm:
“Không thể nào… Trấn trưởng đừng gạt con… Cha mẹ con khỏe mạnh mà… Năm năm trước con đi, họ còn cười bảo con cố lên… Sao lại…”
Trấn trưởng không nói gì thêm, chỉ nắm tay cậu, dẫn đi về phía nghĩa trang tập thể của trấn – một khu đất nhỏ bên rìa trấn, mộ phần san sát.
Khi Vân Phong nhìn thấy hai ngôi mộ kế nhau, bia đá khắc tên cha mẹ mình – Vân Long và Thẩm Dung – thế giới trước mắt cậu như sụp đổ hoàn toàn.
Cậu quỳ sụp xuống trước mộ, hai tay chống đất, nước mắt rơi lộp độp xuống nền đất khô cằn.
“Cha… Mẹ… Phong nhi về rồi… Con về rồi mà…”
Không có tiếng cha gọi “Phong nhi ăn cơm”, không có tiếng mẹ vuốt tóc “Con trai mẹ lớn rồi”.
Chỉ có gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng cỏ khô xào xạc.
Trong khoảnh khắc này, không có giận dữ, không có hận thù, không có ý chí báo thù.
Chỉ có trái tim của một thiếu niên vỡ nát thành từng mảnh.
Cậu cứ quỳ đó, miệng lẩm bẩm không ngừng:
“Là lỗi của hài nhi… Hài nhi không nên bây giờ mới về… Hài nhi phải về sớm hơn… Hài nhi phải mạnh lên sớm hơn… Hài nhi xin lỗi… Xin lỗi cha mẹ…”
Cậu dập đầu xuống đất, từng cái một, trán rỉ máu, nhưng cậu không dừng lại.
Không biết đã trôi qua mấy ngày, mấy đêm.
Trấn trưởng đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe, nhưng không dám kéo cậu dậy.
Chỉ có gió lạnh và tiếng khóc nghẹn ngào của Vân Phong vang vọng trong nghĩa trang vắng vẻ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập