Vân Phong quỳ trước mộ cha mẹ mấy ngày trời, nước mắt đã cạn khô từ lâu.
Giờ đây, đôi mắt cậu đỏ hoe, không còn nước mắt, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Tâm can cậu giờ chỉ còn một ý niệm duy nhất:
đòi lại công bằng.
Cậu ngẩng đầu nhìn trấn trưởng, giọng khàn đặc, như bị lửa thiêu đốt từ bên trong:
“Trấn trưởng… ngài có biết là ai làm không?
Cha mẹ con chỉ là người bình thường… vậy mà lại chết như vậy.
Con phải biết… kẻ nào đã giết họ.
Trấn trưởng thở dài nặng nề, ánh mắt tránh né một chút, rồi chậm rãi kể:
“Phong nhi… thật ra ta cũng không biết rõ.
Khoảng năm sáu ngày trước, ta thấy cha con không ra chợ buôn vải như mọi khi.
Lạ lắm, vì ông ấy chưa bao giờ nghỉ chợ quá ba ngày.
Ta lo lắng, liền đến nhà xem thử.
Khi đẩy cửa vào… cảnh tượng thật sự thảm khốc.
Ông dừng lại, giọng run run:
“Cha con bị đập nát tứ chi, xương gãy vụn, máu me bê bết khắp sàn.
Mẹ con… bị thiêu đốt, toàn thân cháy đen, chỉ còn lại khuôn mặt còn nguyên vẹn, như thể kẻ kia cố tình để lại để dằn vặt.
Ta… ta không dám chạm vào, chỉ biết gọi người đến mai táng.
Không có dấu vết hung thủ, không có lời nhắn, không có gì cả.
Chúng ta tìm khắp trấn, hỏi khắp nơi… nhưng không ai thấy gì lạ.
Lời vừa dứt, lòng Vân Phong như bùng nổ.
Đôi mắt cậu chừng như nổi máu, đồng tử co lại thành một điểm đỏ thẫm.
Răng cậu cắn chặt đến mức môi rách toạc, máu tươi nhỏ giọt xuống đất mộ.
Không có tiếng gào thét.
Không có tiếng khóc.
Chỉ có sự im lặng chết chóc, và khí thế quanh cậu đột nhiên thay đổi – lạnh lẽo, tăm tối, như một con thú bị thương đang chuẩn bị lao vào bóng tối để săn mồi.
Cậu quỳ xuống lần nữa, dập đầu thật mạnh trước mộ, giọng thì thầm như lời thề:
“Cha… mẹ… hài nhi sẽ đòi lại công bằng.
Dù phải nhuộm máu thiên hạ, dù phải trở thành quỷ dữ… hài nhi cũng sẽ khiến kẻ kia sống không bằng chết.
Cậu đứng dậy, không lau máu trên môi, quay người rời nghĩa trang.
Trấn trưởng gọi với theo, nhưng cậu không đáp, chỉ bước đi với dáng vẻ lạnh lùng, không còn chút nụ cười nào trên gương mặt thiếu niên mười bốn tuổi.
Về đến nhà, Vân Phong đi một vòng chậm rãi.
Cậu nhìn bàn ăn nơi cả nhà từng quây quần, nhìn góc sân nơi cậu chơi đùa với Vàng, nhìn bàn may của mẹ vẫn còn vài sợi chỉ đỏ vương vãi.
Mỗi góc nhà đều gợi lên kỷ niệm – tiếng cười, tiếng mẹ kể chuyện, tiếng cha kể về võ giả.
Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là tro bụi và nỗi đau.
Cậu dừng lại trước góc bàn may.
Hộp gỗ nhỏ vẫn nằm đó, như ngày nào.
Cậu đưa tay mở ra.
Bên trong, ngoài kim chỉ, còn có một tờ giấy gấp gọn gàng.
Vân Phong cầm lên, tay hơi run.
Cậu mở ra đọc.
Chữ viết của mẹ, nét run run nhưng rõ ràng:
“Phong nhi yêu quý,
Ta biết bây giờ có lẽ con đã trở thành võ giả rồi.
Ta và cha rất tự hào về con.
Những năm qua, ta và cha không biết khi nào con sẽ về.
Ta sợ chúng ta không chờ được tới lúc đó để nhìn thấy nhi tử của mình trưởng thành thế nào.
Nhưng nếu không chờ được thật… ta chỉ muốn nói cho con biết nguồn gốc của con.
Thật ra, vào một đêm mưa mấy năm trước, ta nhặt con ở trước cổng nhà mình.
Một đứa bé sơ sinh, được bọc trong tấm chăn mỏng, trên ngực đeo miếng ngọc bội khắc chữ ‘NHÂN’.
Ta và cha nhận nuôi con, yêu thương con như con đẻ.
Chiếc ngọc bội ấy có lẽ là vật xác thực thân phận của con.
Nhưng cha mẹ nghĩ, nếu con bị bỏ rơi như vậy, hẳn là có lý do nào đó.
Lộ nó ra chỉ làm con gặp nguy hiểm.
Nên cha mẹ dặn con cất kỹ, đừng để ai biết.
Dù chỉ là cha mẹ nuôi, nhưng chúng ta thật sự muốn thấy con đã trưởng thành tới mức nào.
Nếu con đọc được lá thư này, nghĩa là chúng ta đã không còn… Hãy sống tốt, mạnh mẽ, và nhớ rằng:
dù con là ai, con vẫn là Phong nhi của cha mẹ.
Yêu con nhiều lắm.
Mẹ.
Cuối dòng, một vệt ẩm mờ – như một giọt nước mắt đã rơi xuống giấy từ lâu.
Vân Phong nắm chặt tờ giấy, ngón tay trắng bệch.
Cậu ngước mặt lên trần nhà, nhắm mắt lại.
Giờ đây, trong tâm trí cậu gần như đã mục nát.
Không còn cậu bé Phong nhi ngày nào.
Chỉ còn lại một thiếu niên với đôi mắt lạnh lẽo, khí thế tăm tối bao trùm, như một bóng ma đang thức tỉnh từ nỗi đau sâu thẳm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập