Vân Phong đứng lặng trong ngôi nhà tranh cũ kỹ, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng góc nhỏ.
Bàn ăn phủ bụi, ghế gỗ nơi cha từng ngồi kể chuyện võ giả, góc sân nơi cậu chơi đùa với Vàng, bàn may của mẹ với vài sợi chỉ đỏ còn vương vãi… Tất cả đều như đông cứng trong ký ức, giờ chỉ còn là tàn tích của quá khứ.
Cậu đưa tay chạm nhẹ vào bàn may, ngón tay lướt qua hộp gỗ nhỏ – nơi vừa rồi cậu tìm thấy lá thư của mẹ.
Lòng đau như cắt, nhưng nước mắt đã không còn rơi nữa.
Chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo, và ngọn lửa âm ỉ cháy trong đáy mắt.
Cậu quay người, đóng cửa lại lần cuối.
Cánh cửa kêu
"cạch"
một tiếng khô khốc, như lời từ biệt vĩnh viễn.
Không nhìn lại, Vân Phong bước đi.
Hướng chân cậu hướng về Võ Các – nơi duy nhất còn lại có thể giúp cậu mạnh hơn, có thể giúp cậu tìm manh mối, và cuối cùng… đòi lại công bằng cho cha mẹ.
Trên đường, cậu vận Luyến Ảnh Bộ, thân hình hóa thành hư ảnh mờ ảo lao vút qua cánh đồng, rừng rậm, sông lớn.
Gió thổi mạnh, nhưng lòng cậu lạnh hơn cả gió mùa đông.
Khi đi qua một con suối nhỏ, Vân Phong đột ngột dừng bước.
Dưới bóng cây cổ thụ bên bờ suối, một người đàn ông mặc hắc bào đứng lặng lẽ.
Gương mặt lạnh lùng, mái tóc dài bay nhẹ trong gió, bên hông đeo một thanh kiếm cổ kính không phản quang.
Khí tức của hắn như hòa vào thiên địa, không mạnh mẽ áp đảo, nhưng lại khiến người ta cảm thấy ngạt thở.
Vân Phong dừng lại cách hắn vài trượng, ánh mắt sắc bén:
“Ngươi là ai?
Người áo đen không đáp ngay.
Hắn giơ tay chặn đường Vân Phong, giọng trầm thấp, không chút cảm xúc:
“Muốn biết kẻ thù của cậu là ai không?
Vân Phong giật mình, đồng tử co lại.
Tay cậu siết chặt, linh khí bùng lên quanh thân:
Sao lại biết?
Ai là hung thủ giết cha mẹ ta?
Người áo đen quay lưng lại, nhìn về phía xa xăm:
“Đợi khi cậu mạnh hơn, đạt tới cảnh giới Võ Vương, sẽ tự có tư cách biết.
Nhưng vẫn chưa đủ để trả thù.
Để ta tiễn cậu một đoạn.
Nói xong, hắn quay người lại, bàn tay đặt nhẹ lên vai Vân Phong.
Chỉ trong chớp mắt, không gian như bị xé rách.
Vân Phong cảm thấy thiên địa đảo lộn, linh khí cuồn cuộn cuốn lấy cậu.
Khi chớp mắt lần nữa, cậu đã đứng trước cổng Võ Các.
Cổng lớn chạm khắc rồng phượng vẫn sừng sững như ngày nào.
Hai đệ tử ngoại môn canh cửa giật mình, nhận ra Vân Phong, vội cúi đầu:
“Sư huynh Vân Phong… mời vào!
Vân Phong đứng lặng, nhìn lại phía sau – người áo đen đã biến mất như chưa từng tồn tại.
Lời hắn nói vẫn vang vọng trong đầu:
“Võ Vương… phải mạnh hơn nữa…”
Cậu không tin tưởng hoàn toàn, nhưng một phần trong cậu biết:
hắn nói đúng.
Hiện tại, cậu chưa đủ mạnh.
Chưa đủ để đòi lại công bằng, chưa đủ để bảo vệ những gì còn lại.
Cậu hít sâu một hơi, bước vào khu vực ngoại môn.
Các trưởng lão đã đứng chờ sẵn.
Trưởng lão Tân Niên – bước tới, ánh mắt đầy lo lắng:
“Vân Phong… ngươi quay về rồi.
Ta biết hoàn cảnh của ngươi rồi.
Yên tâm, Võ Các tuy không phải thế lực hàng đầu, nhưng cũng không để đệ tử của mình bị người khác ức hiếp.
Bên cạnh ông là vị trưởng lão nội môn mặc hắc bào – dung mạo tuyệt mỹ, khí chất lười biếng nhưng uy nghiêm.
Nàng nhìn Vân Phong, giọng lạnh lùng nhưng mang theo chút tán thưởng:
“Ngươi quay về rồi.
Ta biết chuyện gia đình ngươi.
Từ nay, ngươi chính thức vào nội môn.
Võ Các sẽ là hậu phương cho ngươi.
Vân Phong ánh mắt sắt lạnh, chỉ khẽ gật đầu, không nói gì.
Không còn nụ cười, không còn vẻ non nớt ngày nào.
Thay vào đó là một gương mặt lạnh lẽo, tăm tối, như một lưỡi kiếm đã được mài sắc.
Cậu bước theo nữ trưởng lão vào nội môn – nơi có ba tòa tháp cao chọc trời, nơi có bí kíp cao cấp, Linh Đàm, và cơ hội để cậu mạnh hơn.
Nhưng trong lòng cậu, chỉ có một ý niệm duy nhất:
“Mạnh hơn… để trả thù.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập