Ánh nắng đầu ngày len qua khe cửa sổ đá, chiếu lên khuôn mặt Vân Phong đang nằm trên giường gỗ trong dãy phòng nội môn.
Cậu mở mắt, mí mắt nặng trĩu, cơ thể đau nhức như bị nghiền nát.
Đêm qua luyện Trảm Lôi đến kiệt sức, giờ đây từng thớ cơ đều réo lên phản đối.
Bụng cậu réo một tiếng dài, đói đến mức khiến đầu óc hơi choáng váng.
Vân Phong ngồi dậy, tay vô thức sờ lên ngực áo – lược gỗ mẹ vẫn nằm yên đó, ấm áp như lời nhắc nhở.
Cậu thở dài nhẹ, đứng lên, lau mặt bằng nước lạnh trong chậu đá, rồi bước ra khỏi phòng.
Nhà ăn nội môn nằm ở trung tâm dãy phòng, rộng rãi hơn ngoại môn nhiều.
Mùi cháo thịt và bánh bao nóng hổi lan tỏa.
Vân Phong nhận một khay thức ăn đơn giản:
bát cháo đặc, hai cái bánh bao nhân thịt, vài cọng rau luộc.
Cậu ngồi một góc khuất, ăn chậm rãi, từng miếng nuốt xuống như nuốt cả nỗi đau còn sót lại trong lòng.
Ăn xong, cậu không về phòng ngay.
Chân cậu tự động hướng về phía chuồng thú sủng – nơi Hắc Lôi vẫn được giữ riêng.
Khi Vân Phong bước vào, Hắc Lôi đang đứng yên trong chuồng rộng, lông đen bóng dưới ánh nắng.
Nghe tiếng bước chân quen thuộc, đôi mắt con ngựa sáng lên, hí vang một tiếng dài đầy vui mừng.
Nó lao về phía song sắt, đầu dụi mạnh vào lòng bàn tay cậu, đuôi vẫy tít như đứa trẻ lâu ngày gặp lại người thân.
Vân Phong khẽ mỉm cười – nụ cười hiếm hoi sau bao ngày.
Cậu đưa tay vuốt nhẹ bờm nó, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ con ngựa đã đồng hành cùng mình suốt năm năm.
“Ta về rồi, Hắc Lôi.
Hắc Lôi hí nhẹ, rồi đột nhiên dùng móng guốc cào nhẹ lên mặt đất.
Một đạo lôi ảnh mờ ảo hiện lên – không phải ảo giác, mà là hình ảnh tái hiện rõ ràng:
Vân Phong quỳ trước mộ cha mẹ, trán rỉ máu, tay nắm chặt lá thư của mẹ.
Cảnh cậu đọc thư, mắt đỏ hoe, rồi đứng dậy với khí thế tăm tối bao trùm.
Vân Phong sững người, tay dừng lại trên bờm ngựa.
“Ngươi… đã theo ta về trấn Thanh Vân?
Hắc Lôi dụi đầu vào tay cậu, như khẳng định.
Từ xa, giọng nói trầm thấp của Tân Niên trưởng lão vang lên, không lớn nhưng đủ để cậu nghe rõ:
“Hắc Lôi là thú sủng của ta, liên kết tinh thần sâu sắc.
Ngày ngươi đột ngột rời Võ Các, ta lo lắng cho đứa trẻ chăm sóc nó suốt năm năm, nên cho nó theo sau… để bảo vệ từ xa.
Ta đã biết hết.
Cha mẹ ngươi… là chuyện đáng tiếc.
Nhưng ngươi không cô đơn.
Võ Các là nhà thứ hai của ngươi.
Vân Phong im lặng hồi lâu.
Cậu không giận, cũng không trách.
Chỉ khẽ gật đầu, tay xoa nhẹ đầu Hắc Lôi.
“Cảm ơn trưởng lão… và cảm ơn ngươi, Hắc Lôi.
Cậu ngồi bên chuồng một lúc lâu, vuốt ve lông ngựa, để nỗi đau trong lòng dịu đi đôi chút.
Hắc Lôi đứng yên, như đang lắng nghe từng nhịp thở nặng nề của cậu.
Rồi Vân Phong đứng dậy.
Đôi mắt cậu đã lấy lại vẻ lạnh lẽo quen thuộc.
“Ta cần mạnh hơn.
Cậu quay người, hướng về phía đại sảnh nhận nhiệm vụ tông môn.
Tại quầy nhiệm vụ, Vân Phong lướt qua bảng treo.
Cậu chọn ngay một nhiệm vụ phù hợp:
“Tiêu diệt yêu thú cấp 2 trong khu rừng Yêu Thú ngoại thành – yêu cầu Võ Cốt cảnh, thưởng 80 linh thạch.
Nhiệm vụ này không quá khó, nhưng đủ để rèn luyện thực chiến, thử nghiệm tầng 1 Lôi Vân Kiếm Ý.
Khi cậu vừa nhận lệnh bài, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:
“Vân Phong đệ, đi làm nhiệm vụ à?
A Ngân bước tới, dáng vẻ tươi tỉnh hơn hẳn trước.
Sau khi ngâm Linh Đàm, cơ thể cậu ta săn chắc rõ rệt, linh khí dồi dào lan tỏa, khí thế Võ Cốt trung kỳ ổn định, thậm chí có phần áp đảo so với trước.
A Ngân vỗ vai Vân Phong, giọng ấm áp nhưng đầy lo lắng:
“Ta biết đệ đang buồn… chuyện cha mẹ, chuyện Võ Các… Nhưng đừng quá sức nhé.
Đệ còn có ta chống lưng, còn có tông môn nữa.
Đừng để nỗi đau nuốt chửng đệ.
Vân Phong nhìn A Ngân, khẽ gật đầu.
“Đệ hiểu.
A Ngân huynh yên tâm, ta sẽ không quá sức.
Nói xong, cậu quay người, bước ra cổng thành.
Khu rừng Yêu Thú nằm cách thành Yến Hải không xa, cây cổ thụ um tùm, linh khí hỗn loạn, yêu thú cấp thấp tụ tập thành đàn.
Vân Phong vận Luyến Ảnh Bộ, thân hình hóa thành hư ảnh mờ ảo, lướt qua lối mòn.
Chưa đi bao xa, cậu đã chạm trán một con sói cấp 2 – lông xám bạc, mắt đỏ rực, thân hình to lớn hơn sói thường gấp đôi.
Nó ngửi thấy mùi người, gầm gừ lao tới, móng vuốt xé gió.
Vân Phong không né.
Tay nắm chặt Quỷ Hình Hắc Kiếm, linh khí lôi hệ từ đan điền tuôn ra.
“Trảm Lôi!
Kiếm vung lên.
Một đạo sét tím mỏng manh chém ra, va chạm trực diện với móng vuốt sói.
Tiếng “xoẹt” vang lên, lông sói cháy xém, nhưng nó không lùi, há miệng cắn tới.
Hai bên giao đấu kịch liệt.
Sói cấp 2 tốc độ nhanh, móng vuốt sắc bén, mỗi đòn đều mang theo kình phong nặng nề.
Vân Phong dùng Luyến Ảnh Bộ né tránh, thân hình mờ ảo, kiếm khí liên tục chém ra từng đạo sét tím.
Hàng chục hiệp trôi qua, cả hai đều thở dốc.
Vân Phong quan sát kỹ từng đòn tấn công của con sói – nó luôn nghiêng người trái khi lao tới, lộ ra sơ hở nhỏ ở cổ.
“Đúng rồi…”
Vân Phong hít sâu, chân bước một bước nhỏ, thân pháp thay đổi đột ngột.
Kiếm vung lên, linh khí tụ lại thành tia sét dày đặc.
“Trảm Lôi – Toàn lực!
Kiếm khí hóa thành một đạo sét tím rực rỡ, chém thẳng vào sơ hở cổ sói.
“Xoẹt!
Đầu sói bay ra, máu tươi phun tung tóe.
Thân xác nó đổ ầm xuống đất, không còn động đậy.
Vân Phong đứng yên, thở hổn hển, kiếm tra vào vỏ.
Máu sói bắn lên áo cậu, nhưng cậu không lau.
Chỉ khẽ nhìn xác con thú, rồi thì thầm:
“Còn phải mạnh hơn nữa…”
Cậu nhặt lấy yêu đan cấp 2, quay người tiến sâu vào rừng.
Nỗi đau trong lòng chưa nguôi, nhưng mỗi nhát kiếm hôm nay đều là một bước gần hơn đến ngày báo thù.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, chiếu lên bóng lưng thiếu niên cao lớn, lạnh lẽo, nhưng vẫn mang theo chút kiên cường không gì lay chuyển.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập