Chương 19: Sừng Bạc Và Máu Hoàng Gia

Vân Phong tiến sâu hơn vào khu rừng Yêu Thú.

Cây cối um tùm, ánh nắng chỉ lọt qua từng kẽ lá lốm đốm.

Không khí nặng nề linh khí hỗn loạn, tiếng gầm gừ vọng lại từ xa.

Cậu không vội, từng bước chân vững chãi, Quỷ Hình Hắc Kiếm nắm chặt trong tay.

Chưa đi bao xa, hai con sói cấp 2 khác lao ra từ bụi rậm.

Một con lông xám, một con lông hung hung đỏ, mắt đỏ rực như lửa.

Chúng phối hợp ăn ý, một con vồ từ trước, một con vòng ra sau.

Vân Phong hít sâu, chân bước Luyến Ảnh Bộ.

Thân hình cậu hóa thành mấy đạo hư ảnh mờ ảo.

Kiếm vung lên – Trảm Lôi tầng 1 bùng nổ.

Tia sét tím lóe sáng, chém ngang một đường.

Con sói phía trước bị cắt đứt cổ, máu phun tung tóe.

Con còn lại gầm lên, lao tới, nhưng Vân Phong đã xuất hiện ngay bên sườn nó.

Một kiếm Đâm Lôi xuyên thủng ngực, lôi khí lan tỏa khiến nội tạng cháy khét.

Hai xác sói đổ ầm xuống đất.

Vân Phong thở nhẹ, cảm nhận linh khí trong cơ thể đang cuồn cuộn.

Kinh mạch rung động, đan điền nóng rực – dấu hiệu sắp đột phá.

Cậu không dừng lại lâu.

Tìm một khoảng trống an toàn giữa mấy tảng đá lớn, cậu ngồi xếp bằng, tay đặt lên ngọc bội “NHÂN”.

Ngọc bội ấm lên, tỏa ra luồng linh khí tinh khiết, chậm rãi thấm vào kinh mạch.

Vân Phong nhắm mắt, vận Hấp Linh Quyết, dẫn dắt linh khí ngọc bội hòa quyện với linh khí của chính mình.

Thời gian trôi qua.

Mồ hôi túa ra như tắm, cơ thể cậu rung nhẹ.

Đột nhiên – “ầm” một tiếng nhỏ trong đan điền.

Linh khí bùng nổ, võ cốt trong người cứng cáp hơn, linh khí dồi dào hơn hẳn.

Võ Cốt trung kỳ!

Vân Phong mở mắt, đôi đồng tử lóe lên tia sét tím nhạt.

Cậu đứng dậy, nắm chặt kiếm, cảm nhận sức mạnh mới mẻ chảy qua cơ thể.

Nhưng cậu không thỏa mãn.

Cậu muốn thử thách hơn.

Từ xa, tiếng hú vang vọng.

Một đàn sói cấp 2 sơ cấp, khoảng mười con, dẫn đầu là một con sói sừng bạc cấp 2 trung kỳ – sừng lấp lánh ánh bạc, khí thế áp đảo hơn hẳn đám còn lại.

Vân Phong mỉm cười lạnh.

Không né tránh, cậu lao thẳng vào đàn sói.

Luyến Ảnh Bộ bùng nổ.

Thân hình cậu hóa thành hàng chục đạo hư ảnh, lướt qua từng con sói.

Mỗi lần lướt qua, kiếm khí Trảm Lôi chém ra – đầu sói rơi như lá rụng.

Máu tươi bắn tung tóe, tiếng kêu thảm thiết vang vọng rừng sâu.

Chỉ trong vài chục hiệp, đàn sói sơ cấp đã nằm la liệt.

Chỉ còn con sói sừng bạc đứng giữa, mắt đỏ rực, gầm gừ lao tới.

Móng vuốt xé gió, sừng bạc lóe sáng mang theo linh khí sắc bén.

Hai bên giao đấu khốc liệt.

Vân Phong dùng Luyến Ảnh Bộ né tránh, kiếm khí liên tục chém ra từng đạo sét tím.

Sói sừng bạc tốc độ kinh người, mỗi lần va chạm đều khiến tay cậu tê rần.

Linh khí dần cạn, cơ thể bắt đầu run nhẹ vì kiệt sức.

Nhưng cậu vẫn kiên trì quan sát.

Con sói luôn cúi thấp đầu khi dùng sừng đâm – sơ hở ở lưng.

Khoảnh khắc con sói cúi đầu lao tới, Vân Phong thân pháp thay đổi đột ngột.

Kiếm vung lên – Trảm Lôi toàn lực!

“Xoẹt!

Kiếm khí sét tím chém thẳng vào lưng sói.

Sừng bạc gãy đôi, thân xác nó bay ngược ra, đập vào gốc cây cổ thụ, không còn động đậy.

Vân Phong thở hổn hển, quỳ một gối xuống đất, máu tươi rỉ ra khóe miệng.

Cậu đưa tay gom yêu đan và sừng sói bạc – vật liệu quý giá.

Đột nhiên, hai bóng đen xuất hiện từ phía sau bụi cây.

Một người mặc áo bào hoàng gia thêu rồng vàng, mặt mũi kiêu ngạo, khoảng hai mươi tuổi.

Người kia đi sau lưng, áo đen, khí tức Võ Sư trung kỳ, rõ ràng là hộ vệ.

Tên hoàng gia vỗ tay chậm rãi, giọng khinh miệt:

“Tốt lắm.

Ta vừa xem hết trận chiến vừa nãy của ngươi.

Giờ để lại sừng sói bạc và cút đi.

Ta nhận rồi.

Vân Phong ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lẽo trừng thẳng vào hắn.

Hộ vệ lập tức phóng uy áp Võ Sư trung kỳ, đè nặng xuống người cậu.

Vân Phong yếu thế, cúi đầu, ngồi vận công hồi phục.

Hộ vệ bước tới, cúi xuống gom sừng và yêu đan.

Tên hoàng gia cười khẩy, đi vòng quanh Vân Phong:

“Ngươi là ai mà dám nhìn ta như vậy?

Ta là Tứ hoàng tử của Huyền Long Đế Quốc.

Gặp ta không quỳ, đáng chết!

Vân Phong cảm nhận rõ sát ý từ hắn.

Trong khoảnh khắc hộ vệ cúi thấp nhất, cậu đột ngột vận Luyến Ảnh Bộ tối đa.

Thân hình hóa thành hư ảnh, tay vung kiếm – Trảm Lôi tầng 1 bùng nổ.

Trong chớp mắt, đầu Tứ hoàng tử rời khỏi cổ, máu phun như cột.

Hộ vệ giật mình, gầm lên:

“Đáng chết!

Vân Phong nhanh tay lấy túi đồ của Tứ hoàng tử, quay người chạy thục mạng.

Hộ vệ đuổi theo, chân đạp không trung, bay ngắn đuổi sát phía sau.

Hắn thầm nghĩ, lòng lạnh buốt:

“Đáng chết… tên này gan thật.

Nếu để hoàng thượng biết ta bảo hộ Tứ hoàng tử mà để ngài chết, không bắt được hung thủ, đầu ta rơi chắc!

Vân Phong lao vút qua rừng, Luyến Ảnh Bộ phát huy cực hạn, thân hình mờ ảo giữa tán cây.

Hộ vệ đuổi sát nút, uy áp Võ Sư trung kỳ đè nặng không gian, nhưng cậu không dừng lại.

Máu tươi từ khóe miệng chảy dài, nhưng đôi mắt cậu vẫn lạnh lẽo, chỉ có một ý niệm:

“Chạy… phải sống để giết tiếp.

Rừng sâu tiếng gió rít, tiếng chân đuổi theo vang vọng.

Cuộc truy sát bắt đầu.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập