Vân Phong bước ra quảng trường trung tâm nội môn, không khí nặng nề bao trùm.
Quảng trường rộng lớn lát đá xanh, xung quanh là các khán đài cao, hôm nay chật kín đệ tử nội môn tụ tập xem cuộc thi tranh hạng.
Trước mặt Vân Phong là một đám đông.
Cậu quét mắt qua, nhận ra vài gương mặt quen thuộc:
A Ngân đứng cười tươi, Hoàng Long khoanh tay vẻ bình thản, Lãnh Tuyết Nhi dựa vào cột đá, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía xa.
Nhưng cũng có những người lạ mặt.
Bên phải cậu là Hùng Lâm – thiếu niên từng chặn đường đòi Vân Phong theo phe, giờ khí thế mạnh mẽ hơn hẳn, võ cốt rung động, linh khí quanh thân đã đạt Võ Cốt thượng cấp.
Bên cạnh hắn là một người khắc khác, thân hình to lớn như tháp sắt, mặt sắc lạnh, mắt híp lại, không nói một lời.
Xung quanh thì thầm:
“Đó là Thiết Lực – đệ tử nội môn mạnh nhất hiện tại, đã đạt Võ Sư sơ cấp từ nửa năm trước.
Một quyền có thể đập nát núi nhỏ.
Bên trái là hai đệ tử trọng tâm khác, cũng tu vi Võ Sư sơ cấp.
Một người là cậu nhóc thân hình nhỏ bé, da trắng bệch, mắt sáng quắc như chuột, tay cầm một cây roi ngắn lấp lánh.
Người còn lại là gã béo lùn, bụng phệ, nhưng khí thế nặng nề như núi, mỗi bước chân làm mặt đất rung nhẹ.
Trên lầu cao nhất, bảy vị trưởng lão nội môn ngồi thành hàng, khí thế Võ Vương sơ cấp lan tỏa, khiến không khí nặng nề như bị đè ép.
Người ngồi chính giữa là một ông lão tóc bạc trắng, áo bào vàng kim thêu rồng phượng, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm – tông chủ Võ Các, Võ Vương trung cấp duy nhất trong tông môn.
Đây là lần đầu Vân Phong gặp ông ấy.
Ông lão nhìn xuống, ánh mắt dừng lại trên cậu một khắc, không nói gì.
Vân Phong liếc sang bên trái.
Tuyết Linh ngồi ở vị trí thứ bảy, áo hắc bào tung bay nhẹ, chén trà trên tay khẽ đặt xuống.
Bà nháy mắt với cậu – một cái nháy mắt hiếm hoi, mang theo ý tán thưởng và động viên.
Vân Phong không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu, đứng im lặng chờ đợi.
A Ngân và Hoàng Long tiến đến gần cậu.
A Ngân vỗ vai Vân Phong, cười lớn:
“Tiểu Phong, cuối cùng cũng tới rồi!
Mười tháng bế quan, trông đệ mạnh hơn hẳn đấy.
Sẵn sàng tranh top 5 chưa?
Hoàng Long khoanh tay, mỉm cười nhẹ:
“Phong đệ tiến bộ nhanh thật.
Ta nghe nói đệ bế quan một mạch, không ra ngoài lần nào.
Giờ thì xem ai vào Linh Đàm trước thôi.
Vân Phong gật đầu, giọng lạnh tanh:
“Còn phải xem thực lực.
A Ngân tiện miệng hỏi Hoàng Long, giọng nhỏ:
“Hoàng huynh, chuyện Tứ hoàng tử bị giết… đã tìm ra hung thủ chưa?
Hoàng tộc chắc đang truy lùng dữ lắm.
Hoàng Long cười nhạt, lắc đầu:
“Tìm gì chứ?
Tứ thúc ấy dù là chú ta, nhưng ông nội chẳng xem trọng.
Ông ấy chỉ ham tài sắc, suốt ngày ăn chơi, là phế vật trong mắt hoàng tộc.
Chết thì chết, không cần phiền phức làm gì.
Hoàng gia giờ chỉ lo giữ thể diện bên ngoài thôi.
Nghe xong, Vân Phong khẽ thở phào trong lòng, mặt vẫn không lộ cảm xúc.
Cậu siết chặt Quỷ Hình Hắc Kiếm trong tay áo, ý niệm lạnh lẽo:
“Tốt.
Không ai nghi ngờ.
Đột nhiên, một trưởng lão bên trái đứng dậy.
Đó là Hùng Thiên – ông nội của Hùng Lâm, áo bào đỏ thẫm, râu dài bạc trắng, khí thế Võ Vương sơ cấp bùng nổ nhẹ.
Ông quét mắt qua đám đệ tử, giọng vang vọng như sấm:
“Cuộc thi tranh hạng nội môn bắt đầu!
Top 5 sẽ được ngâm mình Linh Đàm một lần, tăng độ bền khí huyết, đẩy nhanh đột phá cảnh giới.
Thể thức:
bốc thăm ngẫu nhiên, đấu 1 vs 1, loại trực tiếp.
Ai thắng đến cuối sẽ là hạng nhất.
Ông vẫy tay, một hộp ngọc bay lên giữa quảng trường, phát sáng lấp lánh.
Các đệ tử lần lượt bước lên bốc thăm.
Vân Phong đứng im, chờ đến lượt mình.
Hùng Lâm bước lên đầu tiên, rút thăm, cười khẩy nhìn về phía Vân Phong.
Thiết Lực bốc thăm sau, mặt không đổi sắc.
Hai đệ tử trọng tâm kia cũng bốc xong, ánh mắt lướt qua Vân Phong với vẻ dò xét.
Đến lượt Vân Phong.
Cậu đưa tay vào hộp ngọc, rút ra một tấm ngọc bài sáng lên số hiệu.
Trên bảng đấu khổng lồ bằng linh quang hiện ra cặp đấu đầu tiên:
Cặp 1:
Vân Phong vs Hùng Lâm.
Quảng trường xôn xao.
Hùng Lâm cười lớn, bước ra giữa đài:
“Tiểu tử, lần trước mày may mắn thoát được.
Lần này, ta sẽ cho mày biết thế nào là thế đạo vô tình !
Vân Phong không đáp, chỉ bước lên đài, Quỷ Hình Hắc Kiếm tra trong vỏ, mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào đối thủ.
Linh khí Võ Cốt thượng cấp bùng nổ quanh thân, nhưng cậu vẫn giữ bình tĩnh.
Trưởng lão Hùng Thiên ngồi xuống, giọng vang vọng:
“Bắt đầu!
Cuộc thi tranh hạng Linh Đàm chính thức mở màn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập