Chương 3: Sinh Nhật Chín Tuổi

Sáng hôm sau, nắng vàng rực rỡ chiếu qua cửa sổ nhà tranh, mang theo hương hoa dại từ khu vườn nhỏ phía sau.

Hôm nay là sinh nhật chín tuổi của Vân Phong.

Thẩm Dung dậy sớm hơn thường lệ, tất bật chuẩn bị.

Bà dệt vải cả đêm qua để có thêm vài đồng bạc lẻ, giờ dùng mua ít thịt heo tươi, trứng gà, và một ít bánh ngọt từ hàng quán đầu trấn.

Vân Long thì dọn dẹp sân trước, trải chiếu tre, đặt bàn gỗ nhỏ giữa sân.

Trên bàn là vài món đơn sơ:

bánh bao nhân thịt, chén canh gà nấu với rau rừng, và một đĩa trái cây tươi – đủ để cả nhà quây quần.

Vân Phong còn đang ngủ say trong phòng, chú chó Vàng nằm cuộn tròn bên chân giường, thở đều đều.

Thẩm Dung nhẹ nhàng lay con dậy:

“Phong nhi, dậy thôi con trai.

Hôm nay sinh nhật con đấy!

Vân Phong dụi mắt, ngáp dài, rồi cười toe toét khi thấy mẹ:

“Sinh nhật con hả mẹ?

Có bánh ngọt không?

Có quà không?

Thẩm Dung cười xót, xoa đầu con:

“Có chứ.

Mau rửa mặt đi, cha mẹ chuẩn bị hết rồi.

Cậu bé chạy ù ra sân, mặt mũi tươi tỉnh.

Vân Long đang ngồi trên ghế tre, tay cầm một xâu kẹo hồ lô nhỏ hơn hôm trước, nhưng đỏ rực và thơm lừng.

Ông cười hiền:

“Cha mua cho con thêm cái này.

Ăn sau khi thổi nến nhé.

Vân Phong reo lên, ôm chầm lấy cha:

“Cảm ơn cha!

Con thích nhất là kẹo hồ lô!

Cả nhà ngồi quanh bàn nhỏ.

Thẩm Dung thắp một cây nến nhỏ cắm trên chiếc bánh ngọt đơn sơ, hát khe khẽ bài chúc mừng sinh nhật dân gian.

Vân Phong thổi tắt nến trong một hơi, mắt sáng rỡ.

Ăn uống xong, không khí chợt yên lặng hơn.

Vân Long nhìn vợ một hồi lâu, ánh mắt đắn đo.

Ông hít sâu một hơi, rồi quay sang con trai:

“Phong nhi… con trai, con có muốn làm võ giả không?

Giọng ông hơi run, như đang đấu tranh nội tâm.

Vân Phong ngẩn người, ngẩng đầu lên:

“Võ giả là gì thế cha?

Cậu bé tám chín tuổi, từ nhỏ lớn lên trong ngôi nhà tranh nhỏ, ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Lúc không có Vàng thì chơi một mình, có Vàng thì chạy nhảy sân nhà, lâu lâu lẻn vào rừng hái quả hoặc đuổi theo bướm.

Cha mẹ kể chuyện thì toàn chuyện đạo đức, nhân nghĩa, hoặc chuyện cổ tích buồn ngủ.

Cậu chưa từng nghe về “võ giả”.

Vân Long mỉm cười buồn, giọng chậm rãi giải thích:

“Võ giả… là những người có sức mạnh siêu phàm, con ạ.

Họ tu luyện nội công, rèn luyện thân thể, có thể một đấm phá hủy cả núi lớn, một chưởng đánh bay sông nước.

Có người điều khiển được lửa, nước, gió, thậm chí sét đánh từ trời.

Họ bay lượn trên không trung, sống trăm tuổi mà vẫn trẻ trung, giang hồ gọi là ‘tiên nhân’ hoặc ‘cao thủ’.

Nhưng con đường đó cũng đầy gian nan, nguy hiểm, có khi mất mạng bất cứ lúc nào.

Vân Phong nghe xong, mắt sáng rực như sao.

Đây là lần đầu cậu nghe cha kể về những điều kỳ diệu như vậy.

Mẹ kể chuyện thì toàn đạo đức, nhân quả, nghe buồn ngủ.

Còn giờ… một đấm phá núi?

Bay lượn?

Cậu nắm chặt tay, giọng phấn khích:

“Ngầu lắm hả cha?

Vậy con cũng muốn làm võ giả!

Con muốn một đấm phá núi luôn!

Con muốn mạnh như vậy để bảo vệ cha mẹ, bảo vệ nhà mình!

Vân Long nhìn con trai, mắt chợt đỏ hoe, nhưng ông cười gượng:

“Ừ… nếu con muốn, cha sẽ cố gắng.

Thẩm Dung ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm tay chồng.

Chuyển cảnh…

Tối đó, khi Vân Phong đã ngủ say trong phòng, chú chó Vàng nằm canh bên giường.

Ngoài sân, Vân Long ngồi một mình trên chiếc ghế đá cũ kỹ.

Trăng treo lơ lửng, gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc.

Ông nhìn lên bầu trời đầy sao, vẻ mặt suy tư, trầm ngâm.

Thẩm Dung nhẹ nhàng bước ra, khoác thêm chiếc áo choàng mỏng cho chồng.

Bà ngồi xuống bên cạnh, giọng nhỏ nhẹ:

“Huynh… huynh định cho nó làm võ giả thật sao?

Nhà chúng ta buôn bán ế ẩm, tiền bạc eo hẹp đã rất khó khăn rồi.

Đường tu luyện tốn kém lắm, nội công tâm pháp, đan dược, thậm chí chỉ một cuốn bí kíp cơ bản cũng bằng cả gia tài nhà mình…”

Vân Long thở dài, giọng trầm thấp:

“Không sao đâu muội.

Ta có quen với trấn trưởng.

Một tháng sau, con trai ông ấy cũng lên đường tới thành Yến Hải gia nhập Võ Các.

Ông ấy hứa sẽ giúp chúng ta phần nào, giới thiệu Phong nhi vào cùng đợt.

Dù chỉ là đệ tử ngoại môn, nhưng ít ra cũng có cơ hội.

Thẩm Dung im lặng hồi lâu, rồi nắm chặt tay chồng:

“Nhưng… nếu Phong nhi gặp nguy hiểm thì sao?

Đường võ giả đầy máu và nước mắt…”

Vân Long nhìn về phía phòng con trai, giọng nghẹn ngào:

“Cả đời chúng ta đã bình thường, muội ạ.

Ta buôn vải, muội dệt may, ngày qua ngày chỉ đủ ăn.

Ta không muốn đứa con duy nhất này phải tầm thường như ta… Ta muốn nó có cơ hội bay cao, dù chỉ một lần.

Thẩm Dung không đáp, chỉ tựa đầu vào vai chồng.

Hai người ngồi lặng lẽ dưới ánh trăng, gió đêm mang theo chút se lạnh, như báo trước một hành trình dài sắp bắt đầu.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập