Chương 38: Lên Đồ

Vừa bước vào, Vân Phong đã nhìn thấy Hương Lan đang ngồi đợi sẵn.

Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh một tia tinh nghịch xen lẫn thích thú khi quan sát cậu từ đầu đến chân.

“Cậu tới rồi sao?

Hmmm… bộ đồ này không đơn giản nha, ” Hương Lan khẽ cười, giọng điệu trêu chọc nhưng đầy ý tứ khen ngợi.

Vân Phong chỉ khẽ gật đầu, không nói gì nhiều.

Hương Lan đưa tay vào trong túi trữ vật, lấy ra một cuốn sách cổ màu xanh thẫm cùng mười viên đan dược lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt.

“Đây là bộ Trung phẩm Tâm Pháp Vô Thủy Luyện Khí, rất thích hợp cho võ sư như cậu luyện lên cấp cao.

Còn mười viên Tạo Khí Đan này sẽ giúp kinh mạch mở rộng, hấp thụ linh khí nhanh hơn gấp bội.

Nếu cậu tu luyện đúng cách, không chừng chỉ một năm nữa thôi, cậu sẽ bước vào cảnh giới Đại Võ Sư đấy.

Vân Phong nhận lấy, cảm giác cuốn tâm pháp và những viên đan dược ấm áp trong lòng bàn tay.

Cậu khẽ cúi đầu, giọng chân thành:

“Cảm ơn Lan tỷ.

Sau khi cáo từ Hương Lan, Vân Phong lập tức tiến thẳng đến chỗ ông lão Ngô Văn Tuấn để lấy kiếm.

Vừa đến nơi, ông lão đã đứng sẵn trước cửa, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt ẩn chứa một chút phức tạp.

“Tên nhóc tới rồi sao?

Ta vừa làm xong đấy.

Ông dẫn Vân Phong vào trong, cẩn thận lấy ra thanh kiếm được bọc kỹ trong lớp vải đen dày.

Khi Vân Phong mở lớp vải ra, thanh Quỷ Hình Hắc Kiếm lập tức rung động nhẹ nhàng như có sự sống.

Chuôi kiếm khắc hình mặt quỷ, đôi mắt đỏ rực lên dữ tợn hơn bao giờ hết, dường như có một linh hồn đang thức tỉnh bên trong.

Lưỡi kiếm sáng loáng, hoa văn rồng bay phượng múa uốn lượn tinh xảo, tỏa ra cảm giác sắc bén đến mức có thể chém xuyên mọi thứ trên đời này.

“Cảm ơn, ” Vân Phong chắp tay thật sâu, giọng trầm ổn.

Cậu xoay người rời đi.

Ông lão đứng đó, nhìn theo bóng lưng Vân Phong dần khuất xa, trong lòng thầm thì:

“Xem như đã hoàn thành lời hứa với tên chết tiệt kia rồi…”

Về đến phòng trọ, Vân Phong lập tức ngồi xếp bằng, mở cuốn Vô Thủy Luyện Khí ra nghiên cứu.

Sau khi nắm được tâm pháp, cậu đặt tay lên ngọc bội đã được thanh lọc trước đó, bắt đầu vận chuyển công pháp.

Cậu cũng thử dùng linh thạch, nhưng linh khí trong đó hỗn tạp, ngọc bội không thể thanh lọc được.

Dù sao thì linh khí bình thường đã là đủ tốt rồi.

Khi tâm pháp vận chuyển và nuốt đan dược, linh khí từ ngọc bội ùa vào cơ thể như sóng biển dữ dội, từng đợt từng đợt dâng trào, khiến kinh mạch căng phồng, cơ thể nóng rực như được nạp đầy năng lượng điên cuồng.

Cảm giác sung mãn, mạnh mẽ lan tỏa khắp tứ chi bách hài, khiến Vân Phong gần như quên mất thời gian.

Hai ngày sau, tiểu nhị đi ngang qua phòng bỗng nghe một tiếng “bùm” nổ nhẹ từ bên trong.

“Khách quan có sao không?

ông ta khẽ hỏi, giọng lo lắng.

“Không sao, ” giọng Vân Phong vang lên từ trong phòng, bình thản nhưng mang theo một tia hưng phấn khó giấu.

Lúc này, trong căn phòng nhỏ, thân hình Vân Phong đang lơ lửng cách mặt đất vài tấc, linh khí quanh người cuồn cuộn như sương mù dày đặc.

“Võ Sư thượng cấp… đã đạt được.

Cậu thu kiếm đeo bên hông, bước ra khỏi phòng trọ, hướng thẳng đến chỗ Võ Mặc tụ tập cùng nhóm để làm nhiệm vụ.

Vừa bước vào, cả đám đã nhìn chằm chằm cậu.

Lực Điên trợn mắt, miệng há hốc:

“Đã đạt thượng cấp rồi sao?

Đúng là biến thái!

Vân Phong chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Cả đội nhanh chóng xuất phát, hướng về Trần gia để nhận nhiệm vụ hộ tống.

Trước cổng gia tộc nguy nga tráng lệ, xe ngựa dát vàng lộng lẫy đã chờ sẵn, xung quanh là đoàn lính hộ vệ, ai nấy đều đạt cảnh giới Võ Sư, khí thế hiên ngang.

Công tử Trần bước ra từ trong nhà, y phục lấp lánh kim tuyến, ánh mắt lướt qua nhóm Vân Phong một cái rồi lạnh lùng lên xe ngựa, không thèm chào hỏi.

Quản gia tiến tới, giọng ôn tồn nhưng mang theo uy nghiêm:

“Các cậu là nhóm Biên Hoang đúng không?

Trên đường đi nhớ hộ tống công tử cẩn thận nhé.

Lực Điên gật đầu thay cả nhóm.

Đoàn người bắt đầu xuất phát.

Ngoài nhóm Vân Phong, còn có một bóng người mặc đồ đen kín mít, không nhìn rõ nam nữ, lặng lẽ đi sát bên xe ngựa.

Chỉ cần cảm nhận khí tức thôi cũng đủ biết người này mạnh hơn cả Lực Điên – một cao thủ ẩn mình đầy nguy hiểm.

Trên đường, Hương Lan vui vẻ trò chuyện cùng mọi người, tiếng cười giòn tan vang lên giữa đoàn người.

Nhóm Biên Hoang của Vân Phong đi phía sau cùng, phía trước đầu xe là đội binh lính nghiêm chỉnh.

Khi đoàn xe đi ngang qua một khu rừng rậm rạp, đột nhiên bụi cây hai bên đường rung chuyển dữ dội.

Một đám người bịt mặt lao ra như cơn lốc, khoảng mười tên, khí thế hung hãn.

Tên cầm đầu bước lên phía trước, giọng khàn khàn đầy khiêu khích:

“Trần công tử, chúng tôi muốn mời ngài đến doanh trại của chúng tôi chơi một lát.

Không biết ngài có đồng ý không?

Nói xong, hắn vung tay ra hiệu.

Đám tay sai lập tức xông lên, kiếm quang lóe sáng, sát khí ngút trời.

Vân Phong siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lạnh đi.

Cả nhóm lập tức hành động, không khí xung quanh bỗng chốc trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập