Đám lính cưỡi ngựa phía trước nhanh chóng bị tên cầm đầu đánh bại trong chớp mắt, tiếng kim loại va chạm vang lên đứt quãng rồi tắt ngấm, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt và mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí rừng.
Người áo đen bí ẩn cũng lập tức xuất kích, thân hình như một bóng tối lao thẳng vào tên cầm đầu.
Nhóm Biên Hoang đang chiến đấu kịch liệt, tiếng vũ khí chạm nhau, tiếng hét, tiếng thở hổn hển hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sinh tử.
Chỉ có Vân Phong là chật vật nhất.
Đối thủ của cậu cao hơn hẳn một cảnh giới lớn, mỗi đòn đánh đều mang theo áp lực kinh hồn khiến kinh mạch cậu rung lên bần bật, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh túa ra như mưa.
Hương Lan thấy vậy, không do dự lao tới trợ giúp.
Cả hai cùng liên thủ, Hương Lan vung roi gai sắc nhọn quất mạnh, những sợi roi như rắn độc quấn chặt lấy chân tay đối phương, siết chặt từng chút một.
Vân Phong nhân cơ hội tung ra Trảm Lôi và Đâm Lôi, từng đường kiếm mang theo tia sét tím lóe sáng, chém xuống không trung tạo thành những vết cắt rạch ròi, tiếng sấm nổ ran trong tai, khiến không khí xung quanh rung chuyển dữ dội.
Nhưng tên áo đen kia không tầm thường chút nào.
Hắn gầm lên, hai tay nắm chặt búa lớn đen kịt, đập mạnh một phát xuống đất.
Một làn sóng chấn động kinh hoàng bùng nổ, mặt đất nứt toác, bụi đất bay mù mịt.
Vân Phong và Hương Lan bị hất văng ra xa, ngã lăn trên nền đất ẩm ướt, đau đớn lan khắp cơ thể.
Hắn cười khùng khục, bay vọt lên không trung, búa giơ cao, nhắm thẳng đầu Vân Phong mà nện xuống như muốn nghiền nát mọi thứ.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hương Lan cắn răng, roi gai quấn chặt lấy chân hắn, kéo mạnh một cái.
Tên kia mất đà, thân hình khựng lại giữa không trung.
Vân Phong nhân cơ hội bật dậy, đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Cậu vận hết toàn bộ ý niệm, thanh Quỷ Hình Hắc Kiếm trong tay rung động dữ dội, mắt quỷ trên chuôi kiếm đột nhiên mở to, đỏ rực như máu, tỏa ra luồng sát khí ngút trời.
Kiếm Ý Lôi Vân!
Một đường kiếm chém thẳng ra, kiếm khí hóa thành mây đen cuồn cuộn, sấm sét chồng chéo đan xen, mang theo ý niệm hủy diệt không gì cản nổi.
Thanh kiếm như xé toạc không gian, tiếng sấm rền vang át cả tiếng gió rừng.
Kiếm khí lao tới, cắt ngang thân thể tên áo đen một cách dứt khoát.
Máu tươi bắn tung tóe, nửa thân trên hắn bay ra xa, rơi xuống đất trong tiếng “bịch” nặng nề, còn nửa dưới vẫn đứng nguyên tại chỗ vài giây trước khi đổ gục.
Không khí xung quanh dường như đông đặc lại, chỉ còn tiếng thở dốc và mùi khét của sét đánh.
Vân Phong thở hổn hển, quay sang Hương Lan, giọng khàn khàn:
“Cảm ơn.
Bên kia, trận chiến giữa tên cầm đầu và người áo đen cũng đang diễn ra cực kỳ khốc liệt.
Tiếng búa va chạm với trường thương vang lên như sấm sét, mỗi lần chạm nhau đều tạo ra những luồng gió mạnh cuốn bay lá cây xung quanh.
Tên cầm đầu là Bán Võ Vương, sức mạnh khủng khiếp, mỗi đòn đều khiến mặt đất rung chuyển, nhưng người áo đen lại nhanh như quỷ mị, thân pháp biến ảo khôn lường, trường thương trong tay hắn vẽ ra những đường sáng lạnh lẽo, từng nhát đâm xuyên qua kẽ hở phòng ngự của đối phương.
Máu bắn tung tóe, tiếng gầm giận dữ xen lẫn tiếng kim loại rít lên.
Cuối cùng, sau một loạt chiêu thức điên cuồng, người áo đen tung ra một đòn chí mạng, trường thương xuyên thủng ngực tên cầm đầu, đâm xuyên tim.
Hắn trợn mắt, máu trào ra miệng, từ từ gục xuống trong vũng máu ngày càng loang rộng.
Đột nhiên, một tên còn sót lại lén lút từ phía sau lao tới, kiếm trong tay nhắm thẳng lưng Hương Lan – cô đang ngồi nghỉ, vết thương trên người vẫn rỉ máu.
Vân Phong thấy vậy, không kịp suy nghĩ, lập tức vận dụng Luyến Ảnh Độ đến cực hạn.
Thân hình cậu gần như tan biến trong không gian, chỉ để lại một vệt bóng mờ ảo, rồi xuất hiện ngay phía sau Hương Lan trong chớp mắt.
Kiếm của tên kia chém xuống, Vân Phong giơ tay chắn, lớp hắc bào làm từ tơ hắc tằm phát ra tiếng “xoẹt” xé rách, đỡ được đòn chí mạng nhưng vẫn bị chém sâu vào vai, máu tươi tuôn ra như suối, đau đớn lan khắp cơ thể khiến tầm nhìn cậu mờ đi.
Lực Điên gầm lên giận dữ, lao tới như một con mãnh thú.
Thương trong tay hắn hóa thành rồng bạc lao vút, xuyên thủng ngực tên đánh lén từ phía sau, đâm xuyên tim rồi rút ra trong tiếng “phập”.
Tên kia trợn mắt, ngã gục không kịp kêu lên tiếng nào.
Hương Lan vội vàng đỡ lấy Vân Phong đang lảo đảo, kéo cậu vào lòng.
Máu từ vết thương của cậu thấm đỏ cả y phục cô.
Vân Phong cố gắng mở mắt, nhưng ý thức nhanh chóng chìm vào bóng tối.
Cậu ngất đi trong vòng tay ấm áp ấy.
Không biết đã ngất bao lâu, khi Vân Phong mở mắt ra, điều đầu tiên đập vào mắt cậu là một gương mặt thanh tú ngay phía trên.
Mái tóc đỏ ngắn được buộc gọn gàng, vài lọn tóc rơi lòa xòa trước trán.
Hương Lan đang ngồi đó, ánh mắt lo lắng xen lẫn nhẹ nhõm.
Cậu giật mình ngồi bật dậy, nhưng cơn đau từ vai khiến cậu nhăn mặt.
Hương Lan vội vàng đưa tay đỡ lấy, nhẹ nhàng giúp cậu tựa đầu lên đùi mình.
“Cậu tỉnh rồi sao… Lần sau… đừng như vậy nữa nhé.
Nguy hiểm lắm.
” Giọng cô khẽ run, mang theo chút trách móc nhưng chủ yếu là lo lắng.
Vân Phong không nói gì, chỉ cười khổ một cái, ánh mắt mệt mỏi nhưng ấm áp.
Cậu cúi nhìn cơ thể mình – vết thương đã được băng bó cẩn thận, mùi thuốc thảo dược thoang thoảng.
Xung quanh là một khu rừng nhỏ, nhóm người đã cắm trại tạm thời.
Người áo đen vẫn đứng im lặng bên xe ngựa, khí thế lạnh lẽo không đổi.
Chỉ còn lại vài binh lính sống sót, cùng toàn bộ nhóm Biên Hoang – ai nấy đều mang thương tích, nhưng vẫn còn sống.
Không khí im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng lửa trại tí tách và tiếng gió rừng thì thầm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập