Chương 4: Chia Ly

Một tháng trôi qua nhanh như chớp mắt.

Sáng sớm hôm ấy, Vân Phong dậy từ tờ mờ đất.

Cậu mặc bộ quần áo mới mẹ may vội mấy hôm trước – vải thô nhuộm xanh nhạt, sạch sẽ, gọn gàng.

Cậu đứng trước gương đồng cũ kỹ trong phòng, vuốt tóc đuôi gà, mắt sáng rực háo hức.

Hôm nay là ngày lên đường tới Võ Các ở thành Yến Hải.

Cậu tưởng tượng mình sẽ học được cách một đấm phá núi, bay lượn trên trời, rồi trở về đưa cha mẹ cuộc sống sung túc, không cần dệt vải, buôn bán vất vả nữa.

Cậu chạy ra sân, thấy cha mẹ đã dọn bữa sáng đơn sơ:

bánh bao nguội từ tối qua hâm lại, một bát cháo loãng, và vài quả trứng luộc.

Vân Long ngồi im lặng, Thẩm Dung mắt đỏ hoe nhưng cố cười.

“Phong nhi, ăn đi con.

Đường xa, phải giữ sức.

Vân Phong gật đầu, ăn ngon lành.

Nhưng khi cậu ngẩng lên, Vân Long hít sâu một hơi, giọng trầm thấp:

“Phong nhi… Võ Các ở thành Yến Hải cách đây hơn ba trăm dặm.

Con phải rời xa cha mẹ ít nhất ba năm, có khi lâu hơn.

Con… có chắc chắn muốn đi không?

Vân Phong khựng lại, đũa rơi “cạch” xuống bàn.

“Ba trăm dặm… Rời xa cha mẹ?

Cậu bé chín tuổi chưa từng rời khỏi trấn Thanh Vân.

Cậu chỉ biết sân nhà, khu vườn nhỏ, rừng gần đó, và chú chó Vàng.

Ý nghĩ phải xa cha mẹ, xa ngôi nhà tranh ấm áp, xa mẹ dệt vải trong nhà, cha buôn bán ngoài chợ… khiến tim cậu thắt lại.

“Con… con không đi nữa đâu cha!

Con ở nhà với cha mẹ!

Con không muốn xa!

Nước mắt cậu trào ra, giọng nghẹn ngào.

Thẩm Dung quay mặt đi, che miệng không khóc thành tiếng.

Vân Long im lặng hồi lâu, rồi đưa tay vuốt đầu con:

“Phong nhi… con phải giữ vững đạo tâm của mình.

“Đạo tâm là gì thế cha?

Vân Long thở dài:

“Đạo tâm là ý chí, là quyết tâm trong lòng.

Người tu luyện võ đạo, quan trọng nhất là đạo tâm vững vàng.

Nếu dao động, sẽ thất bại.

Con nói muốn làm võ giả, muốn một đấm phá núi, muốn bảo vệ cha mẹ… Đó chính là đạo tâm của con.

Nếu giờ con bỏ cuộc, thì sau này sẽ hối hận cả đời.

Vân Phong cúi đầu, nước mắt rơi lộp độp xuống bát cháo.

Cậu không hiểu hết “đạo tâm” là gì, nhưng trong thâm tâm, cậu biết rõ:

Nếu mình mạnh, cha mẹ sẽ không phải vất vả nữa.

Cha không phải dậy sớm ra chợ, mẹ không phải thức khuya dệt vải.

Nhà mình sẽ có nhà ngói, có cơm thịt hàng ngày.

Cậu lau nước mắt, ngẩng đầu lên, giọng run run nhưng kiên định:

“Con… con đi!

Con sẽ cố gắng!

Con muốn cha mẹ sống tốt hơn!

Vân Long nhìn con trai, mắt đỏ hoe nhưng mỉm cười:

“Tốt lắm, con trai.

Vân Phong ôm vàng thật lâu sau đó nhốt vào phòng sợ nó sẽ đuổi theo .

Đúng giờ xuất phát.

Trước cửa nhà, xe ngựa của trấn trưởng đã chờ sẵn.

Thẩm Dung ôm chặt Vân Phong, nước mắt rơi như mưa.

Cậu bé cũng khóc nức nở, ôm mẹ thật chặt, mùi hương vải mới và mùi cơm nhà quen thuộc khiến cậu không muốn buông.

“Con sẽ về sớm thôi mẹ… Con sẽ về mà…”

Thẩm Dung nghẹn ngào:

“Con phải giữ gìn sức khỏe… Mẹ chờ con về…”

Cuối cùng, Vân Phong buông tay.

Cậu quay mặt đi, không dám nhìn mẹ nữa.

Vân Long nắm tay con, dắt đi.

Thẩm Dung đứng trước cửa, nhìn theo bóng hai cha con, nước mắt lăn dài, nhưng bà không dám gọi lại – sợ gọi thì con trai sẽ không bước tiếp được.

Mười phút sau, hai cha con đến biệt viện của trấn trưởng – một ngôi nhà lớn nhất trấn, tường cao, cổng gỗ chạm khắc.

Trước cổng là xe ngựa lớn, hai con ngựa đen bóng đã thắng yên.

Trấn trưởng – một người đàn ông mập mạp, bằng tuổi Vân Long, mặt tròn trịa, nhìn có vẻ tốt bụng – đang đứng chờ.

Bên trong xe ngựa, một cậu nhóc khoảng mười tuổi ngồi sẵn.

Cậu bé mặc áo vải sạch sẽ, mắt to, nụ cười thân thiện.

Trấn trưởng vỗ vai Vân Long:

“Long huynh, yên tâm.

Ta sẽ đưa hai đứa đến Võ Các an toàn.

Phong nhi là đứa trẻ tốt, ta sẽ chăm sóc.

Vân Long lấy từ trong ngực áo ra một túi tiền nhỏ – toàn bộ số tiền tích góp mấy năm nay từ buôn vải và bán linh tinh.

Ông đưa cho trấn trưởng, giọng khàn khàn:

“Đây là chút lòng thành… Biết là vẫn thiếu tiền nhập học, nhưng mong huynh giúp đỡ.

Sau này Phong nhi có thành đạt, ta sẽ trả lại.

Trấn trưởng nhận túi, vỗ vai:

“Không cần trả.

Ta bù phần còn lại.

Không lời từ biệt dài dòng.

Vân Long bế Vân Phong lên xe ngựa.

Cậu bé khẽ liếc nhìn cha lần cuối – gương mặt cha rám nắng, nụ cười gượng gạo nhưng đầy hy vọng.

Khi bị bế lên, Vân Phong chỉ kịp nắm tay cha một giây, rồi buông ra.

Xe ngựa lăn bánh.

Vân Long đứng yên giữa đường, nhìn theo chiếc xe dần khuất bóng.

Ông không dám quay đầu lại, sợ quay đầu thì nước mắt sẽ rơi.

Trong xe ngựa, cậu nhóc mười tuổi – tên A Ngân, con trai trấn trưởng – nhìn Vân Phong, giọng thân thiện:

“Sao đệ không nhìn cha đệ thế?

Nhìn lần cuối mà.

Vân Phong lau nước mắt, cố cười:

“Không sao… Sẽ gặp lại sớm thôi mà.

Cậu biết mình đang dối lòng.

Ba trăm dặm đường xa, Võ Các đầy nguy hiểm, biết bao giờ mới gặp lại.

Nhưng nói ra câu ấy là cách duy nhất để trấn an tâm hồn cậu nhóc chín tuổi đang run rẩy trong lòng.

Xe ngựa lăn bánh về hướng thành Yến Hải.

Trấn trưởng ngồi trong xe cùng hai đứa trẻ, vài hộ vệ cưỡi ngựa đi theo hai bên.

Tiếng vó ngựa vang vọng trên con đường đất đỏ, mang theo một cậu bé rời xa quê hương, bắt đầu hành trình của riêng mình.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập