Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len qua khe cửa sổ đá, Vân Phong đã ngồi xếp bằng trên giường gỗ, hai tay đặt lên đầu gối, mắt nhắm nghiền.
Cậu bắt đầu luyện “Hấp Linh Quyết – Cơ Bản” theo đúng hướng dẫn trong cuốn tâm pháp mỏng.
Hít thở sâu, tập trung ý niệm, cố gắng cảm nhận linh khí mỏng manh trong không khí xung quanh.
Nhưng… không có gì cả.
Linh khí như làn khói mỏng manh lướt qua kinh mạch, không chịu dừng lại, không chịu ngưng tụ.
Vân Phong cắn răng, vận công hết sức, mồ hôi túa ra như tắm.
Một ngày trôi qua.
Không thành quả.
Ngày thứ hai, thứ ba, thứ tư… vẫn vậy.
Cậu không bỏ cuộc.
Ngày nào cũng dậy từ canh năm, luyện đến khi trời tối mịt, chỉ nghỉ khi đói bụng không chịu nổi.
Mỗi lần thất bại, cậu lại tự nhủ:
“Cha đã nói, đạo tâm phải vững.
Mình còn yếu, nhưng mình không được bỏ cuộc.
Ngày thứ năm, trời vừa hửng sáng, Vân Phong vẫn ngồi đó, hơi thở nặng nhọc.
Kinh mạch đau rát, bụng réo lên từng hồi.
Cậu đứng dậy, lau mồ hôi, bước ra khỏi phòng, hướng về phía nhà ăn ngoại môn.
Nhà ăn là một gian rộng bằng đá, bàn ghế thô sơ, mùi cháo trắng và rau luộc thoang thoảng.
Vân Phong cầm khay nhận phần ăn:
một bát cháo loãng, vài cọng rau, một cái bánh bao nguội.
Vừa bước vào, cậu đã cảm nhận được những ánh mắt.
Vài đệ tử ngoại môn ngồi gần cửa, vẻ mặt hóng hớt, thì thầm to nhỏ.
Một tên cao lớn, mặt sẹo, cười khẩy:
“Này thằng nhóc, sao tao thấy mày chưa có chút linh khí nào trên người thế?
Đừng nói là 5 ngày rồi mày vẫn chưa học xong tâm pháp cơ bản nhé?
Cả đám cười ầm lên.
Một tên khác chen vào:
“Đúng là phế vật!
Tới Võ Các chỉ uổng phí tài nguyên tông môn thôi.
Mày về nhà đi, đừng làm vướng víu bọn tao.
Vân Phong cắn chặt răng, cúi mặt xuống.
Tay nắm khay thức ăn run run, nhưng cậu không đáp lại.
Cậu chỉ lặng lẽ bước về góc khuất nhất nhà ăn, ngồi xuống một mình, chậm rãi ăn từng miếng.
Từ xa, một vị trưởng lão râu bạc – dáng người gầy gò, áo bào cũ kỹ, tu vi chỉ ở Võ sư sơ kỳ – đã đứng nhìn từ nãy giờ.
Ông không lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát cậu bé chín tuổi đang cố nuốt thức ăn trong im lặng.
Khi Vân Phong ăn xong, chuẩn bị đứng dậy, vị trưởng lão bước tới, giọng trầm thấp nhưng ấm áp:
“Này nhóc con, có muốn nhận nhiệm vụ ngon không?
Vân Phong giật mình ngẩng đầu.
Trưởng lão mỉm cười hiền:
“Ta có nhiệm vụ chăm sóc linh thú đặc biệt trong tông môn.
Làm tốt thì nhận được nhiều linh thạch hơn nhiệm vụ thường.
Đừng nghĩ nhiều, chỉ là ta thấy ngươi giống ta lúc còn trẻ thôi”
Ông ta ném cho Vân Phong một lệnh bài nhiệm vụ bằng ngọc màu xanh nhạt, rồi quay người rời đi, không chờ cậu trả lời.
Vân Phong cầm lệnh bài, ngẩn người nhìn theo bóng lưng trưởng lão.
Về phòng, cậu ngồi trên giường, nhìn lệnh bài rồi nhìn túi linh thạch .
“Nhiệm vụ nhiều linh thạch hơn sao…”
Cậu lẩm bẩm, rồi mắt chợt sáng lên.
“Linh thạch… Linh thạch chứa linh khí tinh thuần… Sao mình không thử hấp thu từ linh thạch?
Nghĩ vậy, Vân Phong lập tức ngồi xếp bằng, cầm một viên linh thạch đặt vào lòng bàn tay.
Cậu vận dụng Hấp Linh Quyết, ý niệm tập trung toàn bộ vào viên đá.
Linh khí trong linh thạch chậm rãi chảy ra, theo kinh mạch cậu.
Tốc độ chậm hơn rất nhiều so với hấp thụ tự nhiên, nhưng… nó thực sự ngưng tụ được!
Khi mặt trời lặn, Vân Phong mở mắt, hơi thở dài ra.
Viên linh thạch đã trở thành bột phấn trắng xóa.
Cậu cảm nhận rõ ràng:
trong đan điền có một luồng khí mỏng manh, ấm áp – đó là linh khí sơ cấp!
Cậu nắm chặt tay, cảm giác sức mạnh tăng lên rõ rệt.
“Võ Phu sơ cấp… Mình đã lên cấp rồi!
Dù chỉ là bước đầu tiên nhỏ bé, nhưng với Vân Phong, đây là tia sáng đầu tiên sau 5 ngày tuyệt vọng.
Cậu đứng dậy, nhìn ra cửa sổ.
Ánh hoàng hôn chiếu vào phòng, cậu thì thầm:
“Cha… mẹ… con làm được rồi.
Con sẽ tiếp tục cố gắng.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi phía đông Võ Các, Vân Phong đã cầm lệnh bài ngọc xanh nhạt, bước nhanh đến khu vực nhận nhiệm vụ ngoại môn.
Người hướng dẫn nhiệm vụ là một trung niên tu vi Võ Cốt trung kỳ, tên Lý quản sự, dáng người gầy gò, mắt hí.
Khi Vân Phong đưa lệnh bài ra, Lý quản sự liếc nhìn rồi mắt đột nhiên sáng lên, nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt thường ngày lạnh tanh.
“Ồ?
Lệnh bài của Trần lão?
Ông ta cầm lệnh bài kiểm tra lại lần nữa, rồi nhìn Vân Phong từ đầu đến chân, giọng điệu thay đổi hẳn:
“Nhóc con, theo ta.
Công việc này không phải ai cũng nhận được đâu.
Vân Phong im lặng theo sau, lòng đầy nghi hoặc.
Lý quản sự dẫn cậu đi qua mấy khu vực bình thường, vượt qua một lớp kết giới mờ mờ ánh sáng xanh, tiến sâu vào khu vực yêu thú của tông môn – nơi linh khí nồng đậm hơn hẳn, tiếng gầm gừ của yêu thú vọng lại từ xa.
Đến một gian chuồng đá lớn được bao quanh bởi trận pháp, Lý quản sự dừng lại, chỉ tay vào trong:
“Đây là công việc đặc biệt đấy, nhóc con.
Bình thường đệ tử ngoại môn chỉ được chăm sóc linh kê, thỏ cốt, hoặc mấy con yêu thú cấp thấp để làm thịt.
Nhưng con ngựa này… là của vị trưởng lão Tân Niên – một trong những trưởng lão có tiếng trong ngoại môn đấy.
Bình thường một tháng chỉ được 20 linh thạch, nhưng công việc này… tận 50 linh thạch!
Sướng nhất cậu rồi đấy.
Vân Phong nhìn vào chuồng.
Một con ngựa đen xám khổng lồ đứng đó, thân hình cao lớn gần ba trượng, cơ bắp cuồn cuộn, lông bóng mượt nhưng mang theo khí thế hung mãnh.
Trên trán nó là một chiếc sừng đen dài, lóe lên tia điện nhàn nhạt.
Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Vân Phong, phì phì mũi, móng guốc cào đất tạo thành những vết nứt nhỏ.
Lý quản sự cười khẩy:
“Tính tình nó nóng nảy lắm.
Mấy đệ tử trước làm chưa được một tháng đã bỏ chạy vì bị nó đá.
Nhóc cố lên nhé, nếu làm tốt thì tháng sau ta giao thêm nhiệm vụ phụ cho.
Nói xong, ông ta quay người rời đi.
Vân Phong đứng một mình trước chuồng.
Con ngựa đen xám – tên là Hắc Lôi – lập tức hí lớn, lao tới đạp mạnh vào song sắt, trận pháp rung lên nhưng không vỡ.
Vân Phong giật mình lùi lại, tim đập thình thịch.
Nhưng cậu không bỏ chạy.
Cậu nhớ lời cha:
“Đạo tâm phải vững.
Cậu hít sâu, chậm rãi tiến lại gần, giọng nhỏ nhẹ:
“Ta không làm hại ngươi… Ta chỉ muốn chăm sóc ngươi thôi.
Hắc Lôi vẫn hung hăng, nhưng Vân Phong không lùi.
Ngày đầu tiên, cậu chỉ đứng ngoài chuồng nói chuyện, không dám vào.
Ngày thứ hai, cậu mang thức ăn (cỏ linh đặc biệt)
đặt trước cửa, ngồi cách xa vài trượng quan sát.
Dần dần, Hắc Lôi bớt hung hăng.
Đến ngày thứ năm, khi Vân Phong đưa tay qua song sắt, con ngựa khẽ hít hà, rồi dụi đầu vào lòng bàn tay cậu.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa.
Không phải kết giao thú sủng chính thức, nhưng Vân Phong cảm nhận được một sợi liên kết mỏng manh – như thể Hắc Lôi đã chấp nhận cậu.
Từ đó, công việc hàng ngày của Vân Phong trở nên rõ ràng:
Sáng sớm:
Cho Hắc Lôi ăn cỏ linh + nước suối tinh khiết.
Trưa:
Chải lông bằng lược gỗ đặc biệt – cậu cẩn thận giữ gìn từng sợi
Chiều:
Dọn chuồng, kiểm tra vết thương nhỏ (Hắc Lôi hay bị xước vì tính tình nóng nảy)
Tối:
Về phòng luyện công, hấp thụ linh thạch.
Cuộc sống cứ thế trôi qua.
Thấm thoát đã 4 năm.
Từ cậu nhóc 9 tuổi mít ướt, hay khóc thầm mỗi đêm nhớ cha mẹ, giờ Vân Phong đã trở thành thiếu niên cao lớn 13 tuổi.
gương mặt góc cạnh, đôi mắt lạnh lùng, không còn vẻ non nớt ngày nào.
Cậu ít nói, ít cười, chỉ tập trung vào tu luyện và chăm sóc Hắc Lôi.
Khi nghĩ tới gia đình, cậu không còn khóc nữa.
Nước mắt đã khô từ lâu, thay vào đó là một ngọn lửa âm ỉ:
“Mình phải mạnh lên… để không phụ lòng cha mẹ.
Tu vi của cậu giờ đã đạt Võ Phu thượng cấp – chỉ còn một bước nữa là lên Võ Cốt.
Dù tốn rất nhiều linh thạch để hấp thụ (vì công pháp chậm)
, nhưng công việc chăm sóc Hắc Lôi mang lại 50 linh thạch mỗi tháng, cộng thêm thưởng phụ từ trưởng lão Trần và bán lông/vảy thừa → cậu vẫn dư dả để mua đan dược tăng tốc tu luyện.
Còn A Ngân – cậu bạn đồng hành trên xe ngựa năm xưa – giờ đã lên Võ Cốt sơ kỳ, giống như phần lớn đệ tử thiên phú tốt.
A Ngân vẫn thường xuyên đến thăm Vân Phong, mang theo ít linh quả hoặc đùa vui:
“Phong đệ vẫn chăm con ngựa đó à?
Tao nói rồi, mày kiên trì thế này, sau này nhất định sẽ vượt bọn tao.
Mà mày nhớ tu luyện chăm chỉ nhé 1 năm nữa là tới kiểm tra thăng cấp rồi đấy chỉ cần top 10 là được vào nội môn rồi ”
Vân Phong chỉ cười nhạt, không đáp.
Nhưng trong lòng cậu biết:
Còn 1 năm nữa là đại hội thăng cấp ngoại môn.
Cậu đã mua được một bộ bí kíp tấn công cấp thấp – “Lôi Vân Quyền” – và bắt đầu luyện chiêu thức.
Một năm tới, cậu sẽ vừa chăm sóc Hắc Lôi, vừa hấp thụ linh thạch, vừa luyện quyền.
Cậu không biết mình có vào top 10 không, nhưng cậu biết rõ một điều:
Mình không thể dừng lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập