Chương 1:
….
Nơi mọi chuyện bắt đầu….
Tinh Hà –
Lục Sắc –
Thiên Khung.
Cường Giả Vi Tôn – Quy luật tự nhiên từ khi khai thiên lập địa.
Kẻ mạnh có quyền sinh sát – Kẻ yếu chỉ có thể cúi đầu chấp nhận số phận.
Nơi:
Người, Yêu, Ma, .
Quyết định số phận bằng cái được gọi là “tài năng thiên phú”.
Nhiều kẻ chẳng cần nỗ lực, sinh ra đã đứng trên đỉnh cao, thứ đỉnh cao mà những kẻ “yếu” không thể với tới được.
Họ được dùng những gì quý giá nhất!
được sai khiến, chà đạp những kẻ chúng cho là đê hèn hơn chúng…!
Lại có những kẻ truy cầu sức mạnh một cách cực đoan, từ bỏ cái được gọi là “Cảm Xúc Tích Cực”, những kẻ này chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
“Tu Vi Đỉnh Trần”.
……………….
“Quy luật, Vận Mệnh, Thiên Phú, .
Tất cả hòa quyện tưởng chừng cân bằng nhưng lại là sự bất công mà thiên địa tạo nên, cái thế giới nơi chỉ tồn tại thứ được gọi là:
“ Cường Giả”.
Chỉ cần có sức mạnh – có thể làm mọi thứ bạn muốn!
”.
Nắng sáng oi ả chiếu xuống những mái viện xanh nối tiếp kèm gió nhẹ len lỏi giữa những dãy hành lang quanh co.
Trên tầng 2 của một tòa tháp, một thiếu niên trẻ khoảng 15-16 tuổi đang đứng lặng, tóc dài búi kiểu đuôi ngựa, thân bận thanh y, ngực áo thêu hình sao ngũ sắc ở giữa có viên ngọc sáng lấp lánh, bên ngoài khoác một bộ áo choàng lam, dưới thắt lưng đeo bội kiếm có đính tinh văn, trên bội kiếm treo một ngọc bội hình thiên hà huyền bí, biểu cảm không cảm xúc nhìn về phía sân diễn võ.
Hôm nay, là một trong những buổi kiểm tra quan trọng nhất của đệ tử Ngoại viện – Tinh Hà học viện, kỳ sát hạch quyết định Top 10 đệ tử Ngoại Viện.
Trên đài diễn võ đang diễn ra một cặp đấu có vẻ không cân sức, một người bận thanh y, bên ngoài khoác một áo choàng trắng lam đơn giản, đeo thắt lưng vải xanh, thân hình, quần áo không dính chút bụi bẩn, tay chân hắn tạo thế vung quyền tới tấp vào đối thủ phía đối diện, lực đạo mạnh mẽ khiến kẻ đối diện không chút phản kháng té giật ra phía sau…Kẻ vừa bị đánh là Diệp Trần – Đệ tử Ngoại viện – 17 tuổi.
Diệp Trần khó khăn đứng dậy, hơi thở khó nhằn, thân cậu mặc giống đối thủ, nhưng khác ở chỗ quần áo rách rưới, dính đầy vết máu loang lổ, mặt cậu bầm tím nhiều chỗ, vết thương trên trán liên tục rỉ máu chảy từ trán xuống cằm trông thật thảm hại.
Nhưng trái với vẻ ngoài tàn tạ đó, miệng của cậu lại không ngừng thốt ra những lời lẽ cứng rắn:
“Đánh tiếp, ta chưa bại đâu!
” nói xong, cậu liền vào thế tiếp chiêu nhưng tay chân không ngừng run rẩy có vẻ như đã kiệt sức…Thấy vậy, đối thủ của cậu – Trần Bắc Huyền – liền nói:
“ Ngươi thảm hại thế rồi!
Còn đánh tiếp thì ngươi sẽ không sống nổi đâu”.
Nhưng Diệp Trần không thèm để ý đến những lời nói vừa rồi:
“Ngươi không đánh, thì để ta…Tiếp chiêu…”.
Cậu liền chạy tới vung quyền vào mặt đối thủ, nhưng tất cả chỉ là sự cố gắng trong tuyệt vọng…Trần Bắc Huyền nhẹ nhàng nắm lấy quyền của cậu, sau đó vặn ngược tay cậu lại khiến Diệp Trần một lần nữa ngã gục xuống đài.
“Ta nói rồi, ngươi không phải đối thủ của ta!
Hãy nhận thua đi.
” – Bắc Huyền vẻ mặt có chút khó chịu, chân mày nhíu lại thốt lên.
Nhưng đáp lại những lời nói đó là sự im lặng của Diệp Trần – Cậu đã ngất ngay sau khi nhận phải đòn chí mạng.
Thấy vậy, trưởng lão đứng ở ngoài nhận nhiệm vụ trọng tài liền tuyên bố người chiến thắng:
“Do Diệp Trần đã không thể tiếp tục đấu võ, người thắng là Trần Bắc Huyền – Trần Bắc Huyền tiến vào Top 10” – Nghe vậy, mọi học viên phía dưới liền reo hò tên người chiến thắng:
“Huyền ca quá mạnh…Huyền ca giỏi quá!
Ngay sau đó là những lời chế giễu Diệp Trần, một vài học viên mặt châm biếm nói:
“Hắn lại thế rồi, này là trận thua thứ bao nhiêu của hắn rồi nhỉ?
“Sao hắn không cút khỏi học viện đi!
“Ngay cả ta tu vi yếu hơn hắn còn thắng được hắn mà…đúng là yếu đuối…phế vật!
Học Viên kia vừa thốt lên câu “Phế vật” cả đám học viên xung quanh khán đài liền hưởng ứng theo:
“Đúng vậy…Phế vật…hahaha…”
Diệp Trần – 17 tuổi – Ngoại viện đệ tử:
10 tuổi gia nhập học viện làm đệ tử thí luyện, 14 tuổi tu vi đột phá nên gia nhập Ngoại viện, từ đó giờ đã là 3 năm trôi qua nhưng hắn chưa một lần nào trong một trận quyết đấu thắng được một ai, thậm chí thua kẻ tu vi thấp hơn, quả thực là không có chút tài năng võ đạo nào.
Lúc bất tỉnh – Trong mơ hồ.
Diệp Trần đều nghe được những lời nói chế giễu châm biếm hắn ở khắp xung quanh, trong tâm cậu tỏ vẻ sự thất vọng và tủi nhục.
‘Tại sao chứ, rốt cuộc mình đã làm gì sai!
sao ông trời lại bất công như vậy!
Mình đã cố gắng, nỗ lực gấp đôi người khác…Nhưng…Tại sao?
Mình vẫn…Mình thật sự không can tâm!
“Khảo Thí 3 tháng sau, nếu Diệp Trần không thể thắng…Thì sẽ bị trục xuất khỏi Tinh Hà viện” – Giọng trưởng lão lại một lần nữa vang lên như xát thêm muối vào nỗi đau cùng cực của cậu.
Lúc này.
Nằm yên bất động, tuyệt vọng, tủi nhục, không can tâm là tất cả những gì cậu có thể làm được.
Từ nãy đến giờ, ánh mắt ấy vẫn luôn dõi theo trận đấu vừa rồi, cả lúc cậu bị sỉ nhục, thiếu niên đứng trên lầu hai, mặt vẫn trầm ngâm, không cảm xúc.
‘ Cố gắng làm gì!
để rồi kết quả vẫn vậy…Thật không hiểu nổi, có những kẻ cố chấp vào sức mạnh như vậy, cần gì chứng minh chứ!
chỉ cần sống là chính mình là được rồi!
’ thiếu niên thầm nghĩ.
Kẻ nãy giờ quan sát Diệp Trần là Vân Minh – 15 tuổi – Nội viện đệ tử.
Nghĩ xong, hắn liền quay mắt về phía sau, chân nhẹ nhàng bước đi, áo choàng phấp phới chẳng biết theo gió hay luồng khí tức mà hắn tỏa ra, bóng lưng hắn dần khuất sâu vào bên trong lầu.
Chiều Hôm ấy…
Diệp Trần tỉnh dậy sau cơn mê man vì bị đánh ngất, đầu óc cậu lúc này choáng váng, cơ thể đau nhói, y phục vẫn như cũ, cậu được đặt nằm trên một chiếc giường đơn cũ kỹ, chăn gối đều có những vết cũ mèm theo thời gian, cậu chợt nhận ra đây là phòng ở của cậu, một trong những căn phòng tồi tàn nhất nhì của khu ký túc Ngoại viện đệ tử.
‘Chắc A Hoàng đã đưa mình về!
Nhưng đầu óc mình đau quá, nhức quá…chết tiệt…tại sao lại thua nữa chứ, lúc nào cũng nghe những âm thanh đó – sự chế giễu của đồng bạn – khiến mình trong lòng bức bối, hận không thể xé xác chúng ra…Nhưng mình…chẳng thể…!
Nghĩ rồi, cậu liền tỏ vẻ trầm ngâm nhìn về phía ngọc bội được đặt ở chiếc bàn đầy cũ kỹ góc phòng, chiếc bàn đơn mộc mạc kèm một chiếc ghế có lưng cũng tồi tàn không kém, trên bàn có một vài quyển sách nhập môn luyện khí, .
Đặc biệt trên bàn còn đặt thêm một miếng ngọc bội trắng sáng lấp lánh, ngọc bội khắc họa hình vòng cung uốn lượn như một dãy thiên hà bao la, trên ngọc bội đính một vài viên đá quý, thứ mà Diệp Trần đang chú ý.
Sau đó cậu liền khó khăn đứng dậy từ giường, bước đi loạng choạng – do dư âm của cuộc đấu – đến gần chiếc bàn đặt ngọc bội, tay cậu nhẹ nhàng cầm lên như nâng niu miếng ngọc đó.
Ngọc bội là thứ cuối cùng mà mẹ cậu để lại trước khi qua đời, nghe nói nó là một bảo vật di truyền được truyền qua nhiều đời, cậu xem miếng ngọc như là báu vật, cảm giác khi có nó bên cạnh như thể mẹ đang ở bên vỗ về cậu vậy.
Diệp gia – một trong thập đại gia tộc của Đế Quốc Thiên Khung, gia giáo nghiêm khắc, các đời gia chủ Diệp gia luôn sản sinh ra các thiên tài có tài năng nổi bật, đến đời thứ 7 là gia chủ Diệp Thừa – ông đã sinh ra hai đứa con trai là Diệp Trần và Diệp Phong, Diệp Phong ca ca Diệp Trần tài năng ngút trời, thiên phú dị bẩm.
Còn Diệp Trần cậu luôn là cái bóng của ca ca, bị người trong gia tộc dị nghị, bị chính cha là gia chủ lạnh nhạt vì cậu không có thiên phú tu luyện xuất sắc, chỉ có mẫu thân là người luôn không thiên vị, yêu thương hai đứa con trai như nhau…
Nhưng vào mùa thu 6 năm về trước, năm cậu 11 tuổi, mẫu thân cậu đã bị nhiễm phong hàn và qua đời, kể từ đó không còn ai quan tâm cậu, yêu thương cậu, cậu phải sống trong những ngày cô độc nhất, lạnh lẽo nhất cuộc đời.
‘Mẫu thân!
hài nhi luôn nhớ những ngày tháng tươi đẹp đó, nhớ những tháng ngày ba người đại ca, hài nhi và mẫu thân cùng nhau đi du xuân lúc nhỏ, nhớ khoảnh khắc cả gia đình sum vầy bên bàn cơm….
Nhớ lúc mẫu thân dỗ dành khi hài nhi bị đại ca ăn hiếp…Nhưng giờ đây, mẫu thân không còn, đại ca đã trở thành thiên kiêu một phương, chỉ còn hài nhi bơ vơ, luôn phải cố gắng theo sau người khác!
Diệp Trần hoài niệm về những tháng ngày tươi đẹp, cậu như chìm vào trong kỷ niệm đó, không thể thoát ra, bởi vì, ở hiện tại cậu đã không còn như trước, gia đình cậu không còn như trước, cậu từ đứa trẻ ngây ngô đã dần lớn khôn, luôn cố gắng nỗ lực, .
hết mình.
Vẫn chẳng thắng nổi số phận nghiệt ngã, luôn bị khinh miệt, ghẻ lạnh bởi đồng bạn, thậm chí là gia đình cậu.
Cộc…Cộc…Cộc…
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên bên ngoài phòng Diệp Trần khiến cậu chợt bừng tỉnh khỏi những kỷ niệm đẹp đẽ, cậu liền vội vàng đeo chiếc ngọc bội bên thắt lưng, sau đó đi về phía cửa, thầm nghĩ.
‘Chắc là A Hoàng lại đến, thật không đúng lúc, phá vỡ mất hoài niệm đẹp của mình, mình phải mắng hắn mới được!
A Hoàng – Ngoại viện đệ tử – 17 tuổi:
giống như Diệp Trần là một kẻ có thiên phú quá mức bình thường, bị đồng bạn chế giễu, khinh thường, mãi đến năm 15 tuổi hắn mới được đôn lên Ngoại viện, A Hoàng tên thật là Hoàng Nhị, cha mẹ mất sớm, được một trưởng lão tốt bụng đưa vào học viện làm đệ tử thí luyện, hắn sống trong phòng ký túc nát không kém gì phòng của Diệp Trần.
Cả hai đều chung hoàn cảnh, nên rất hợp nhau, là bạn thân chí cốt hoạn nạn có nhau, A Hoàng là đồng môn duy nhất trong học viện yêu quý cậu.
Diệp Trần mở cửa, đập vào mắt cậu không phải A Hoàng mà cậu nghĩ, mà là người cậu không ngờ tới nhất, ca ca cậu Diệp Phong đang đứng trước mặt.
“Đại Ca…” – Diệp Trần vẻ mặt ngạc nhiên, cơ mặt có chút giật, mắt hơi mở to.
“Ừm…đệ cuối cùng đã tỉnh rồi, lúc huynh đưa đệ về còn tưởng là đệ phải li bì trên giường vài ngày.
” – Diệp Phong vẻ mặt bình thản, thân thanh y, trước ngực có thêu hoa văn ngôi sao ngũ sắc, khoác áo choàng lam, thắt lưng đeo bội kiếm khảm tinh văn đáp lại.
‘Là đại ca đưa mình về, không phải A Hoàng sao?
Bình thường toàn hắn đưa mình về khi bị ngất, nhưng sao đại ca lại biết mà từ Nội viện đến Ngoại viện đưa mình về ký túc xá chứ’ trong lòng cậu bất ngờ nghĩ.
“Sao đại ca lại biết mà đưa đệ về?
– Cậu tò mò hỏi.
“Đệ không cần biết!
Huynh hiện giờ đến đây là để thông báo với đệ một việc, huynh cũng bàn với phụ thân qua thư rồi!
” – Diệp Phong vẫn vẻ mặt đó, bình thản nói ra.
Diệp Trần trong lòng lúc này từ ngạc nhiên chuyển qua bối rối.
‘bàn với phụ thân…Chuyện về mình ư…Chuyện gì chứ…?
’ cậu suy nghĩ mãi nhưng vẫn chẳng thể hiểu ra vấn đề, liền hỏi.
“Việc gì…” – chưa nói xong Diệp Phong đã chen ngang vào nói.
“Huynh nghĩ…Đệ nên rời khỏi học viện, nơi này không phù hợp với đệ…”
Lời nói của Diệp Phong như một nhát dao đâm thẳng vào tim cậu, cậu bàng hoàng.
“Đại ca, huynh nói gì vậy…hay đệ nghe nhầm!
“Không…Không nhầm!
Huynh nghĩ đệ nên từ bỏ việc tu luyện, hãy trở về Diệp gia, cha và huynh đã sắp xếp cho đệ công việc thương nhân rồi” – Diệp Phong nhấn mạnh.
“Tại sao chứ….
Đệ không muốn trở lại, đệ muốn tiếp tục, không…”- Cậu lúc này gào lớn.
Đột nhiên Diệp Phong túm mạnh cổ áo hắn, lôi hắn dựa vào thành cửa, nét mặt trở nên giận giữ, mắt trợn chân mày nhíu chặt quát.
“Đừng cố chấp nữa, nghe lời đại ca đi, nên từ bỏ đi, đệ nghĩ với cái tu vi thấp kém kèm thiên phú này, đệ làm được gì chứ, nó còn không đủ làm bao cát cho đám học viên ngoài kia đánh, huynh không muốn một ngày nào đó phải vác xác cho đệ đâu…”
Nhìn vẻ mặt của ca, Diệp Trần hắn không thể không hoảng sợ, cậu đã nhiều lần thấy đại ca tức giận, nhưng chưa bao giờ tức giận như lúc này.
Một lúc Diệp Phong dần nới lỏng tay khỏi cổ áo cậu, mặt có vẻ dịu đi, nói.
“Đệ có cảm nhận như thế nào nếu mẫu thân thấy đệ tàn tạ như thế này, bà ấy sẽ nghĩ sao!
Đệ không ngoan ngoãn trở lại Diệp gia, bà ấy trên trời sẽ càng đau lòng hơn thôi…”
Nghe Đại ca nhắc về mẹ, lòng cậu liền thắt lại, mặt trầm ngâm.
“Đệ hãy từ bỏ đi!
Đừng cố gắng theo đuổi thứ mình không thể làm được, hãy sống thật với thực tại, mặc dù huynh không phải đệ, nhưng huynh hiểu cảm giác của đệ lúc này”
“Hừ…Huynh thì hiểu cái gì chứ, huynh chẳng thể hiểu được đâu, một kẻ như huynh, sống trên đỉnh cao thì sao mà hiểu được chứ” – Diệp Trần bật lại.
“Đệ…Cho dù huynh không hiểu đệ hoàn toàn thì cũng sáu phần, đệ cho rằng huynh không biết đệ cố chấp như vậy là vì điều gì sao?
Đệ muốn họ, những kẻ học viên đó phải câm nín không thể thốt ra từ nào khi nhìn về phía đệ phải…”
“Không…Hehe…Huynh thật sự không hiểu đệ, mặc dù đệ căm ghét chúng, muốn chúng im lặng, nhưng đây thật sự không phải thứ khiến đệ phải trở nên mạnh hơn, thứ đệ luôn đuổi theo chính là…huynh!
” – Giọng nói Diệp Trần trầm ổn, hơi thở ổn định, nét mặt quyết tâm thổ lộ khiến Diệp Phong bất ngờ thầm nghĩ.
‘Gì chứ!
Tên đệ đệ ngốc này lại theo đuổi sức mạnh là vì mình…Không thể nào!
“Đệ nói vậy là ý gì chứ?
“Huynh không hiểu sao, đệ làm mọi chuyện là để chứng minh cho phụ thân thấy đệ không thua kém gì huynh!
Còn Tiếp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập