Tối hôm đó…
Tại phòng của Vân Minh.
Căn phòng hạng trung đẳng trong khu ký túc nội viện, nền và tường được làm bằng gỗ, khá rộng, phía góc tường đặt một chiếc giường gỗ, màu nâu trầm, không chạm khắc hoa văn quá cầu kỳ, phía trên có một chiếc chăn mỏng cùng một chiếc gối được xếp ngăn nắp.
Cạnh giường là một chiếc tủ sách, bên trên đặt nhiều loại sách khác nhau, ở giữa phòng đặt một chiếc bàn tròn một chân vô cùng tinh tế kèm 4 chiếc ghế đều được làm bằng gỗ từ cây “linh san” trân quý.
Trên bàn đặt một chiếc đèn dầu, một bộ ấm trà làm bằng đá “cẩm thạch”, bình trà còn đang có hơi nóng tỏa ra làm cho căn phòng như ấm lên trong màn đêm lạnh lẽo.
Chiếc đèn dầu chiếu sáng kèm luồng sáng nhè nhẹ từ ánh trăng chiếu từ cửa sổ làm cho căn phòng như bừng sáng lên, bóng hình Vân Minh đang ngồi trên bàn, tay cầm sách đọc chăm chú, trên bàn một ly trà nóng phà ra từng hơi khói.
(Cây linh san:
có khả năng thanh lọc linh khí trong không gian vừa phải – tăng cường khả năng tu luyện.
‘Hừm…Quyển sách này nói về tên phàm nhân đi trên con đường tu tiên sao!
Sao hắn lại lựa chọn con đường khắc nghiệt mà lại không chọn sống cuộc đời thong dong, an nhàn chứ!
’ – Vân Minh nét mặt hơi có chút hụt hẩng, mắt hơi dè bĩu nghĩ.
“Mất hứng quá!
Đây là quyển sách thứ 7 trong tháng này mình thấy có cái nội dung này rồi!
Tại sao đám nhà văn lại cứ thích viết cái thể loại này vậy chứ!
” – Cậu nói trong sự chán nản khi phải mất công sức tìm đọc sách mà lại chẳng ưng ý.
Nói rồi Vân Minh liền chầm chậm cầm tách trà lên uống từng ngụm nhỏ vì trà hơi nóng.
Cộc…Cộc….
Cộc….
Tiếng gõ cửa bất ngờ bên ngoài khiến cậu liền sặc nước trà.
Giọng nói từ ngoài vọng vào.
“Này!
Vân Minh ngươi ngủ chưa vậy!
“Chưa!
Ai” – Vân Minh đáp, giọng khàn nhẹ do sặc nước.
“Diệp Phong” – Giọng nói lại vọng vào.
“Vào đi” – Cậu cất giọng mời Diệp Phong vào.
Diệp Phong mở cửa bước vào nói tiếp:
Phòng của ngươi nóng quá đấy?
Nghe vậy Vân Minh liền lảng tránh, đáp:
“Ngươi uống trà không!
”.
“Ta không uống trà vào buổi tối đâu!
Không ngủ được.
”- Hắn giơ tay nhẹ nhàng từ chối.
“Ha…Ngươi tu luyện đến cảnh giới đó rồi!
Trà cũng làm ngươi mất ngủ được à!
” – Giọng Vân Minh mỉa mai nhẹ.
Diệp Phong vừa bước tới bàn ngồi đối diện Vân Minh.
“Kệ ta…!
“Vậy…Giờ này ngươi đến đây làm gì, ta chuẩn bị đi ngủ rồi” – Cậu ngáp nhẹ.
“Ta đến tâm sự đêm khuya với ngươi!
” – Diệp Phong tỏ vẻ vui đùa.
“Hửm…Chúng ta có cái gì để tâm sự chứ, nếu không có việc gì thì mời ra khỏi phòng ta!
Không tiễn…” – Vân Minh giọng trầm ổn nói.
Nghe cậu nói vậy, hắn liền nghiêm túc:
“Ta đã khuyên đệ ta rời học viện!
” – Diệp Phong giọng trầm xuống, đi thẳng vào chủ đề.
“Thì sao chứ chẳng phải việc của ta!
Lúc sáng chỉ là ta vô tình nhìn thấy hắn bị ngất trên võ đài nên mới nhắc ngươi thôi!
” – Vân Minh vẻ mặt thờ ơ làm như không quan tâm.
“Hắn với ta chẳng có quan hệ gì!
” – Vân Minh nói tiếp.
Nghe Vân Minh nói vậy, Diệp Phong có vẻ trầm ngâm, một lúc sau liền nói tiếp.
“Ngươi cũng biết rồi đó, trước ta từng kể cho ngươi hoàn cảnh của ta và đệ ấy, ta biết đệ ấy cảm thấy tự ti vào bản thân, biết đệ ấy luôn cố gắng, biết đệ ấy luôn bị sỉ nhục, nhưng ta thật sự không có cách nào giúp đỡ được!
“Mặc dù bề ngoài mọi người thấy ta hơi lạnh nhạt với đệ ấy, nhưng trong tâm ta vẫn luôn yêu quý người đệ này, kể từ lúc mẫu thân ta qua đời, thì ta chưa thấy đệ ấy cười lần nào cả!
Nét mặt Diệp Phong hơi buồn, tâm trạng trĩu xuống, ánh mắt cúi xuống nhìn vào mặt bàn, một tay để lên bàn.
“Lúc chiều ta đã có những lời lẽ hơi quá với đệ ấy!
Nhưng ta nghĩ nếu mình làm vậy, đệ ấy sẽ hiểu cho ta!
“Nhưng đến cuối cùng…ta mới là người không hiểu đệ ấy…ta bắt đệ ấy vào ba tháng sau nếu không có kết quả tốt trong kỳ sát hạch cuối năm, thì đệ ấy buộc phải về Diệp gia”.
“Ngươi nói, có phải ta đã ép đệ ấy quá.
“Thật cố chấp!
” – Vân Minh bất ngờ chen vào lời nói của Diệp Phong.
“Ngươi nói vậy là có ý gì?
– Diệp Phong nghi hoặc hỏi.
Vân Minh nét mặt liền tối sầm lại, đáp.
“Thì ta nói đệ của ngươi, đã thành ra như vậy rồi sao còn cố chấp để làm gì chứ, trở về Diệp gia không phải tốt hơn sao!
“Hả?
Sao ngươi lại biết đệ ta không chịu trở về”.
Vẻ mặt Vân Minh lộ vẻ bí hiểm nói ra.
“Nếu đệ ngươi chịu về, thì cần gì 3 tháng sau chứ!
Ngay hôm nay về luôn chẳng phải tốt hơn sao!
Cần gì để 3 tháng sau bị đánh xong mới chịu về!
“Cái thế giới này!
Mọi người đều luôn tranh nhau giành lấy “sức mạnh”, không biết nó có thứ ma lực gì khiến nhiều kẻ từ bình thường trở nên điên loạn, bất chấp tất cả như vậy chứ ?
– Vân Minh nét mặt hơi chút nghiêm lại thêm chút sự chán ghét trong tròng mắt.
Chưa kịp để Diệp Phong đáp lại, hắn liền tự trả lời.
Nét mặt cậu lúc này hơi nghiêm lại, ánh mắt sáng.
“Có lẽ bởi vì “quyền lực” , những tên ngoài kia cứ thao thao bất tuyệt cái gọi là “cứu rỗi chúng sinh”, “ vì dân phục mệnh”, .
Phụt…Toàn dối trá”.
“Này, ngươi lại nói những lời hoa mỹ gì nữa vậy, ta đang nói chuyện của đệ ta mà!
” – Diệp Phong bối rối, mặt hơi khó coi nói.
“Thì ta đang nói chuyện của đệ ngươi đây!
Ta hỏi ngươi, tại sao đệ ngươi lại mưu cầu sức mạnh?
Nghe Vân Minh hỏi vậy, Diệp Phong nét mặt hơi phồng nhẹ, chân mày duỗi, môi hơi nhếch nhẹ, ung dung nói.
“Vì đệ ấy ghen tị ta!
“Ha…” – Vân Minh cười mỉa mai.
“Người cười gì?
Ta nói sai à!
“Sao ta biết được ngươi nói sai hay đúng!
Nhưng có lẽ chẳng phải đệ ngươi ghen tị với ngươi mà mưu cầu sức mạnh đâu!
“.
”(Diệp Phong trầm ngâm)
“Không hiểu hả!
Vậy nếu ngươi ghen tị với ai đó, ngươi sẽ làm gì?
– Cậu hỏi.
“Ta sẽ cố gắng tu luyện để mạnh hơn, đánh bại hắn” – Diệp Phong tỏ vẻ hiển nhiên nói.
“Ha…Ngươi không cần biết ngươi ghen tị với họ điều gì mà đã dùng tới sức mạnh rồi!
Không phải chẳng riêng gì Diệp Phong ngươi, ta nghĩ ai trên thế giới này nếu ta hỏi vậy cũng sẽ trả lời giống ngươi thôi” – Cậu ngưng lại một lúc rồi nói tiếp:
“Nếu đệ ngươi ghen tị với ngươi vì thiên phú không bằng ngươi, hắn rõ phải nhận thức rõ về khoảng cách giữa kẻ có và không có thiên phú cách biệt lớn thế nào, không phải chỉ cần cố gắng là bù đắp được!
Nhưng hắn vẫn cố, vì điều gì!
Vì hắn…Cũng muốn có “sức mạnh” hắn cũng muốn là “cường giả” như bao kẻ khác, chả phải theo đuổi ngươi làm hắn cố gắng đâu!
Nghe Vân Minh nói xong, Diệp Phong liền nhìn chằm vào hắn, vẻ mặt hơi suy tư, chân mày hơi co dãn nhẹ, cả người hơi run.
“Cho dù ngươi có nói đúng, nhưng đã là sinh linh sinh ra trong cái thế giới này thì đều phải chấp nhận quy luật “cường giả vi tôn” là điều hiển nhiên không thể chối bỏ”.
Vân Minh nghe Diệp Phong nói vậy hắn cũng nhìn chằm vào Diệp Phong.
“Có lẽ vậy…”.
Im lặng một lúc.
“Này, sao Vân Minh ngươi không nói tiếp đi?
– Diệp Phong bối rối hỏi.
“Có gì nói tiếp chứ, quy luật tất yếu là vậy phản biện làm gì!
” – Cậu thờ ơ trả lời.
Vân Minh lại cầm tách trà đưa lên miệng, lần này cậu lại húp một ngụm dài như thể muốn giải tỏa sự căng thẳng.
Diệp Phong thấy vậy hắn cũng rót một tách trà đưa lên miệng uống.
“Sao lúc nãy ngươi bảo không uống trà vào buổi tối mà?
“Giờ là đêm rồi”.
Nghe vậy Vân Minh liền cạn lời, không nói thêm.
Bất chợt, Diệp Phong liền chuyển chủ đề, hỏi.
“Bỏ qua chuyện của đệ ta đi, từ lúc quen ngươi tới giờ, ta vẫn không biết xuất thân của ngươi từ đâu đến?
“Ngươi hỏi làm gì chứ?
“Ta tò mò, ta đã tra qua tư liệu trong – tàng thư các – thư viện học viện nhưng chả có thông tin nào về Vân gia của ngươi cả!
Nghe Diệp Phong nói vậy, Vân Minh liền tỏ ra hơi chút ngập ngừng nhẹ, nhưng phút chốc lại bình tĩnh trở lại, nét mặt tự tin đáp.
“Có lẽ bởi vì Vân gia ta ở một nơi quá hẻo lánh cũng như là một gia tộc nhỏ bé nên mới không có thông tin gì thôi”.
“Thật không?
– Diệp Phong mắt hơi có vẻ nghi hoặc, mặt nhìn hơi khó coi nhưng cũng có chút buồn cười.
“Thật.
Thật, nếu không tin, ta dẫn ngươi đến Vân gia xem tận mắt” – Ánh mắt Vân Minh né tránh, giọng hơi lắp bắp đáp lại.
“Được rồi ta đùa thôi” – Diệp Phong vẻ mặt trêu chọc.
“Nhưng…Ta thấy ngươi có vẻ không quan tâm việc tu luyện lắm, sao lại vào học viện chứ”
“Ta…bị tình thế ép buộc thôi”
“Tình thế gì?
“Để củng cố địa vị gia chủ của phụ thân ta, ta buộc phải vào học viện để tu luyện, nhưng chỉ vài năm nữa thôi, khi đệ ta tiến vào nội viện của Thái Nhất viện, ta có thể rời học viện được rồi” – Cậu ôn tồn giải đáp cho Diệp Phong.
“Hửm…kẻ như ngươi cũng có đệ đệ sao?
– Diệp Phong giọng điệu hơi châm chọc.
“Hừ…ngươi nói gì thế, ngươi có chẳng lẽ ta không thể có sao?
– Vân Minh hơi tức giận nói.
“Đêm rồi!
Không có việc gì nữa thì ngươi về đi, để ta đi ngủ!
” – Vân Minh tỏ vẻ đuổi khách.
“Được thôi, ta đi ngay!
” – Diệp Phong tỏ vẻ hơi bực dọc bước ra về.
Diệp Phong vừa đi, Vân Minh liền thở phào nhẹ nhõm nghĩ thầm.
‘Phù….
tên trẻ con này cuối cùng cũng đi rồi’.
Cậu ngáp dài rồi tiếp tục nghĩ.
‘Mệt quá…nên đi ngủ thôi.
’.
Nghĩ rồi, ánh đèn trong phòng tắt ngúm, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt chiếu vào căn phòng.
Đêm Trăng thật tròn trĩnh – Một ngày đầy sóng gió.
( Vân Minh – Diệp Phong:
Quen biết nhau trong kỳ sát hạch chọn đệ tử Ngoại viện của Tinh Hà học viện, Vân Minh vô tình cứu Diệp Phong trong cuộc khảo hạch, từ đó cả hai bắt đầu thân thiết.
Còn Tiếp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập