Sáng hôm sau.
Sau một đêm ngủ ngon, Vân Minh liền thức dậy, thay bộ đồ ngủ ra, hắn mặc trên mình bộ trang phục trắng lam của học viện, tay hắn cầm bội kiếm bước ra khỏi cửa phòng.
‘May hôm qua tên Diệp Phong không đến tìm mình nữa, chắc tại bận làm nhiệm vụ rồi!
’ – Cậu vừa đi vừa thầm nghĩ.
Một lúc sau Vân Minh liền có mặt ở Quảng Trường nơi đặt phi thuyền bay để đưa cậu tới bí cảnh.
Cảnh người tấp nập pha nhiều tiếng huyên náo.
“Này, ngươi có bị sao không?
– Học viên vừa bước xuống phi thuyền nói với học viên bên cạnh.
“Ta không…không sao?
– Học viên thân hình nhuộm đầy máu, hơi thở yếu ớt đáp lại học viên kia.
“Ta đưa ngươi đến dược đường!
”.
(Dược đường:
nơi bán đan dược trong học viện cũng như là nơi chữa trị cho các học viên, trưởng lão khi bị thương.
Nghe tất cả những lời nói vừa rồi của đám học viên, Vân Minh thầm nghĩ.
‘Ha…lúc nào mình đi tới đây cũng nhìn thấy cảnh tượng này!
Đám đồng học này của mình họ liều mạng như vậy!
’.
Cậu tiếp tục đi đến phía trung tâm.
‘Không biết bốn người Siêu Phàm cảnh đi chung với mình đâu nhỉ?
’ – Vân Minh thầm nghĩ.
Đột nhiên có một bàn tay mềm mại từ phía sau Vân Minh chạm vào vai hắn khiến hắn giật mình quay lại.
“Ai?
Vừa quay mặt lại, đập vào mắt cậu là một cô gái với dáng người thanh mảnh, làn da trắng mịn màng không chút tì vết, mái tóc đen dài óng mượt kèm vài chiếc trâm ngọc được cài trên tóc, mắt phượng, hàng mi cong nhẹ, sống mũi cao, đôi môi hồng, quả thật là đẹp tuyệt trần, khí chất thanh lãnh cao quý tô thêm chút sự đáng yêu và ngây ngô trên khuôn mặt càng làm nổi bật thêm sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành ấy.
Nếu nói nhân gian có tiên tử giáng trần, e rằng cũng chỉ vậy mà thôi.
Vân Minh đứng sững người nhìn cô gái rồi trầm ngâm, những học viên xung quanh cũng không thể cưỡng lại được dung mạo này cũng đều nhìn về phía Vân Minh và cô gái.
“Này, Vân Minh ca không nhận ra muội sao?
– Cô gái nét mặt ngây ngô, thè lưỡi tinh nghịch hỏi.
“À!
Huynh đang bất ngờ chút thôi!
Không ngờ người đi cùng huynh lại là muội đấy!
” – Vân Minh bình tĩnh đáp, mặt hơi chút vui vẻ nhưng phần lớn là đơ cứng đáp.
Mọi người xung quanh khi nghe Vân Minh nói vậy liền ồn ào xôn xao.
“ Gì tên đó là ai mà lại quen được sư tỷ Đông Nhi vậy chứ?
“ Đúng Đúng…Ta cũng rất tò mò?
“Ta…Ta nhớ ra hắn rồi, chẳng phải hắn là cái tên Vân Minh chuyên mượn điểm cống hiến của đồng học sao?
(Điểm cống hiến được lưu trữ trong lệnh bài chứng minh thân phận, các học viên có thể tự do trao đổi điểm cống hiến để lấy vật tu luyện tương ứng hoặc mượn điểm của học viên vào mục đích cá nhân.
Vân Minh thường xuyên làm vậy ở nội môn, mặc dù không nổi tiếng nhưng một số người vẫn biết đến hắn vì đã từng cho mượn hoặc nghe được một vài sự tích về Vân Minh…)
“Hả?
Vân Minh sao?
Sao ta chưa nghe qua cái tên này trong danh sách top 10 Nội viện”.
“Hắn ở top 99 Nội viện cơ mà!
“Gì chứ!
Top 99 sao lại quen được sư tỷ Đông Nhi?
……………
Các học viên xung quanh cứ liên tục xôn xao, nhưng Vân Minh và cô gái được gọi là Đông Nhi đều không quan tâm.
Huynh nói gì vậy!
Chẳng lẽ Vân Minh ca là cái tên Hợp Nhất được mọi người đồn là liều mạng hết thuốc chữa đi cùng với bọn muội ngày hôm nay sao” – Đông Nhi mắt phượng hơi mở to, ngạc nhiên.
“Chắc họ nói là ta đó!
Hôm qua ta có nhận nhiệm vụ thám hiểm bí cảnh Xuân Hoa Thu Nguyệt gì đó!
” – Vân Minh tay gãi đầu nói.
“Hi!
Vậy thì tốt quá!
” – Đông Nhi nhí nhảnh, môi nở nụ cười rạng rỡ.
(Chu Đông Nhi:
Nội viện tinh anh đệ tử, thiên tư cực kỳ xuất sắc, 11 tuổi tiến vào Hợp Nhất cảnh, 13 tuổi đột phá Siêu Phàm cảnh, hiện tại ở tuổi 15 Đông Nhi đã ở Siêu Phàm cảnh Lục Trọng, là 1 trong 10 đệ tử mạnh nhất Nội viện cũng như toàn học viện.
Sinh ra trong gia tộc họ Chu danh giá ( 1 trong 10 đại gia tộc đế quốc Thiên Khung)
, cô là nhị tiểu thư trong gia tộc, cha là Viện Trưởng học viện Tinh Hà, mẹ là gia chủ Chu tộc, trong người cô sở hữu huyết mạch Phượng thể “Băng Hỏa” đồng nguyên ( Phượng Băng)
“Tốt gì chứ?
– Vân Minh hỏi.
“Nếu là Vân Minh ca thì chuyến đi dễ dàng và vui hơn nhiều!
” – Đông Nhi đáp lại.
“.
” Vân Minh cạn lời.
(Vân Minh đã 5 năm chưa gặp Đông Nhi kể từ lúc hắn gia nhập học viện, mặc dù cả hai học cùng học viện nhưng do cả hai khác cấp bậc học ( Đông Nhi luôn trên Vân Minh 1 cấp bậc)
cũng như Đông Nhi là học viên chân truyền của Lăng Tuyết đại trưởng lão ( 1 trong 10 đại trưởng lão của học viện, tính tình lạnh lùng, cực đoan với nam nhân)
nên Đông Nhi cũng không được phép qua phòng ký túc xá nam, hay nói chuyện với nam nhân.
Từ xa 3 bóng người đến gần phía hai người đang đứng.
Một người trong số họ lên tiếng.
“Đông Nhi muội đang nói chuyện với ai vậy?
– Người đó hỏi.
“Huynh không nhận ra đây là ai sao?
– Đông Nhi đáp lại vẻ mặt phụng phịu hơi chút giận dỗi.
Người đó nhìn Vân Minh một lúc rồi cũng lờ mờ nhận ra cậu.
“ Oh!
Hóa ra là Vân Minh đệ sao!
Lâu rồi không gặp!
” – Người đó chào hỏi.
“Chào Hoa Mặc sư huynh!
” – Vân Minh lễ phép đáp lại.
Vừa chào Hoa Mặc xong, Vân Minh liền nhìn sang phía hai người đi cùng Hoa Mặc.
“Chào Huyền Lãng sư huynh, chào Như Nguyệt sư tỷ!
” – Hắn lại chắp tay chào hỏi.
(Hoa Mặc:
16 tuổi, Top 10 Nội viện, tu vi Siêu Phàm thất trọng, Hoa gia đại thiếu gia ( Hoa gia 1 trong thập đại gia tộc)
– Huyền Lãng:
16 tuổi, Top 10 Nội viện, tu vi Siêu Phàm cảnh thất trọng, Huyền gia đại thiếu ( Huyền gia một trong thập đại gia tộc, sở hữu huyết mạch Huyền Vũ)
– Long Như Nguyệt:
16 tuổi, Top 10 Nội viện, tu vi Siêu Phàm cảnh thất trọng, Long gia đại tiểu thư ( Long gia một trong thập đại gia tộc, sở hữu huyết mạch Thanh Long)
, nằm trong top 5 mỹ nhân của học viện.
“Ha…Ngươi cũng nhớ tới ta sao!
Vinh dự quá!
” – Huyền Lãng tỏ vẻ mỉa mai.
Thấy Huyền Lãng như vậy, Vân Minh im lặng không đáp lại.
Đột nhiên Hoa Mặc lên tiếng nói.
“Đông Nhi muội sao lại ở đây nói chuyện vui vẻ với tên này vậy, chúng ta còn có nhiệm vụ quan trọng nữa mà!
“Hừ!
Vân Minh ca sẽ đi cùng chúng ta đến bí cảnh đó!
” – Đông Nhi đáp giọng vẫn hơi tức giận vì lúc nãy Hoa Mặc không nhận ra Vân Minh.
“ Hả!
Muội nói tên này sẽ đi cùng chúng ta sao!
” – Huyền Lãng bất ngờ.
Ta còn tưởng tên Hợp Nhất cảnh chán sống nào nữa chứ, thì ra là Vân Minh ngươi à, lâu ngày không gặp ta còn tưởng ngươi vẫn giống lúc xưa chứ!
” – Hoa Mặc lại giọng mỉa mai nói kháy Vân Minh.
” Vân Minh im lặng không nói gì.
“ Huynh nói vậy là có ý gì!
” – Đông Nhi bất ngờ lên tiếng nói đỡ Vân Minh.
“Muội!
Đã năm năm chưa gặp hắn rồi đó, sao muội vẫn quan tâm hắn như lúc nhỏ vậy!
” – Huyền Lãng chen vào.
Từ nãy đến giờ, Như Nguyệt vẫn đứng ngoài im lặng, cô có vẻ đẹp không khác gì Đông Nhi.
Đột nhiên cô lên tiếng:
“ Được rồi!
Mau chuẩn bị xuất phát thôi!
” – Như Nguyệt đi cắt mặt qua cả đám Huyền Lãng, Hoa Mặc, Đông Nhi và Vân Minh.
“Phi thuyền sắp khởi hành rồi, đại trưởng lão cũng đang đợi chúng ta nữa!
” – Như Nguyệt tiếp tục lên tiếng.
Thấy Như Nguyệt như vậy, cả đám liền im lặng không nói gì nữa đi về phía phi thuyền.
Họ đi đến đâu thì đám học viên xung quanh liền xôn xao đến đó.
“Woa…Đông Nhi sư tỷ đẹp quá!
“Như Nguyệt sư tỷ cũng không kém!
“ Huyền Lãng sư huynh nhìn đẹp trai quá!
( đám học viên nữ xôn xao)
“Nhìn kìa!
Hoa Mặc sư huynh phong độ quá đi!
Nhưng đến lượt Vân Minh lại là những lời nghi hoặc.
“ Tên đi cùng họ là ai thế?
“ Ta ghen tị quá đi, ta cũng muốn đi cùng bọn họ!
“ Có ai biết tên kẻ đi cùng bọn họ không?
………………
Một lúc sau họ liền đi tới trước một phi thuyền khổng lồ và sang trọng, thân thuyền được làm bằng gỗ linh mộc ngàn năm, bề mặt khắc đầy trận pháp, trên boong thuyền có từng tòa lầu tinh xảo được dựng sừng sững, hai bên thuyền là những cánh buồm to lớn.
Dưới thân thuyền có một lối vào, một người đàn ông trung niên, thân mặc thanh y đứng trước lối vào giống như đang đợi một ai đó.
Cả đám người Vân Minh bước lại chỗ người trung niên đang đứng.
Đồng thanh nói.
“Chào Minh Nguyệt đại trưởng lão!
Thấy vậy Minh Nguyệt đại trưởng lão liền nói.
“Không cần đa lễ như vậy đâu!
Các trò đều là học viên ưu tú của học viện, không cần câu nệ tiểu tiết gì với đại trưởng lão hèn mọn như ta đâu.
“Đại trưởng lão quá lời rồi!
Học trò không dám nhận” – Như Nguyệt lên tiếng thay mặt cả đám.
“Được rồi!
Các trò đều đến đủ cả rồi chứ?
– Minh Nguyệt hỏi.
“Thưa Trưởng lão đều đến đủ rồi ạ!
” – Như Nguyệt nói.
“Tốt” .
– Bất chợt Minh Nguyệt nhìn sang phía Vân Minh hỏi.
“Trò chắc là học viên Hợp Nhất cảnh trong tổ đội nhỉ?
“Vâng, đúng là học trò” – Vân Minh thi lễ đáp.
“Tốt, trò thật dũng cảm đó” – Trưởng lão tỏ vẻ khen ngợi.
“Đại trưởng lão quá khen!
– Vân Minh giọng lễ phép đáp lại.
Xã giao xong, đại trưởng lão Minh Nguyệt liền đi vào việc chính.
Nhiệm vụ lần này của chúng ta là khám phá, thu thập công pháp Xuân Hoa Thu Nguyệt phàm cấp”.
“Các trò hãy mau lên thuyền chuẩn bị khởi hành xuất phát!
“ Vâng” (cả đám Vân Minh lại đồng thanh đáp)
Nói rồi, tất cả đều từ từ bước lên khoang thuyền, cửa khoang thuyền dần dần đóng lại.
Một lúc sau trận pháp phi hành dưới thân thuyền liền được kích hoạt, hai cánh buồm hai bên thân thuyền cũng dần mở ra, chiếc thuyền dần dần được nâng lên, bắt đầu từ từ bay vút vào trong mây.
Đám học viên bên dưới đứng lặng nhìn phi thuyền bay đi như xé gió.
Bên trong thuyền.
“ Được rồi các trò lên trên tự về phòng nghỉ được chuẩn bị sẵn đi!
” – Minh Nguyệt nói với đám Vân Minh.
“ Sao đại trưởng lão lại phải đích thân đến hộ giá vậy ạ ?
– Như Nguyệt lên tiếng hỏi.
“ Còn phải hỏi sao!
Do đám học viên các trò quá ưu tú, vả lại trong đám các trò còn có nữ nhi của Viện trưởng, ta không đích thân đi là không được rồi.
“ Với lại nhiệm vụ lần này chúng ta còn phải hợp tác với Tiên Luân học viện và Thái Nhất học viện nữa!"
“Hợp tác với bọn họ sao?
– Huyền lãng bất ngờ chen vào.
Còn tiếp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập