Chương 1: Khởi đầu

Chương 1: Khởi đầu

Ánh đèn điện vàng ảo não liên tục nhấp nháy như có thể tắt bất lúc nào.

Thi thoảng nó chập chờn tắt ngúm rồi tự dưng bật lên, khiến không gian lạnh lẽo trong tuyết rơi càng thêm ảm đạm.

Một bóng người nhỏ ngồi coi mình ngay dưới điểm khuất góc khuất cạnh cây đèn.

Toàn thât như chìm trong bóng tối chỉ để lộ đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh đang liên tục dõi theo những người trên đường.Đôi lúc ánh mắt lại tỏ rõ sự tò mò khi nhìn thấy những sinh vật kỳ lạ đang được bế hay đi sau những người kia.

Điều khó hiểu là khi nhìn thấy các sinh vật kia, trong đầu cậu lại hiện ra những cái tên tựa như những cái tên kỳ lạ.

Ngơ ngác! Tiếng kêu “rột rột dưới bụng phát ra.

Cậu bắt đầu cảm thấy đói, ưỡn ngực lộ ra ánh sáng để lộ cái túi rách.

Cậu thò tay vào túi tìm được vài mảnh vụn bánh mì sót lại bên trong.

Không nghĩ nhiều cậu liền cho nó vào miệng, hương vị bánh mì nhạt nhẽo, vừa cứng vừa th khiến cậu ăn một vài mẩu nhỏ mất một lúc lâu mới hết.

Để no bụng, cậu uống thêm một chú nước ấm trong chai vừa mới xin được từ chủ tiệm bánh.

Đôi mắt nhỏ lại hướng về ánh đèn cuối con đường ngóng trông, nơi được chiếu sáng bởi các nhà cổ có ánh điện chiếu ra.

Bỗng cậu thấy một bóng dáng quen dáng quen thuộc, khuôn mặt xuất hiện nét mừng rỡ, liền đưa bàn tay nhỏ ra ánh đèn vẫy vẫy để người kia có thể nhìn thấy mình.

Dưới ánh đèn đường, một ông già mặc một cái áo khoác đen đài tới bắp chân chỉ để lộ một phần ống quần bò xanh xám, cùng đôi giày cao cổ cũ màu đen đã phai màu.

Bộ râu trắng rậm rạp được tỉa sắc như hàm cá mập, ánh mắt lão sắc lạnh, mái tóc dài phía sau được búi một cách tùy ý.

Phong cách bí ẩn của mang vẻ đáng sợ nhưng lại thu hút không ít ánh mắt tò mò của người đi đường.

Ông cầm trên tay một túi giấy chứa đầy quả mọng, ánh mắt chú ý tới cánh tay nhỏ đang vẫy phía xa đi tới.

Đến gần cánh tay nhỏ, ông lên tiếng, giọng nói trầm phát ra từ sau bộ râu.

“Nhóc con không cần vẫy nữa.

Nghĩ bản thân còn bao nhiêu sức? Ăn đi”

Ông ném cho cậu nhóc trước mặt hai quả mọng màu đỏ.

“Cảm ơn ông Jazz.”

Cậu bé chỉ kịp nói ba tiếng, không nghĩ nhiều cho hai quả mọng vào miệng, cậu ăn nó một cách ngấu nghiến.

Thấy bộ dạng của cậu bé, ông không khỏi bật cười, lại đặt hai quả mọng vào bàn tay bé, ông nói.

“Bữa tối đến đây thôi.

Đói nhiều ngày thì không nên ăn nhiều.”

Cậu bé nhẹ gật đầu, cậu cho hai quả mọng lên miệng bắt đầu ăn, lần này cậu đã ăn chậm hơr rất nhiều so với hai quả trước.

Nhìn cậu bé ăn, ông lại hỏi.

“Nhóc con, đã nhớ ra tên mình chưa?”

Cậu bé khẽ lắc đầu, vẻ mặt không hề tỏ ra buồn bã, cậu đáp.

“Cháu không nhớ ra.”

“Nếu nhóc không có chỗ đi thì theo ta, dù sao theo ta rồi cũng không bị đói.”

Ông vỗ đầu cật nói.

Cậu bé ngước mắt lên nhìn người đàn ông tuổi ngoài năm mươi, trên gương mặt nghiêm nghị đầy sương gió, chân thành nói.

“Cảm ơn ông Jazz.”

Ông Jazz phất phất tay.

“Không cần cảm ơn.

Theo ta rồi, chưa chắc nhóc được sung sướng khi ở tạm chỗ nào trong thành phố đâu, đứng lên đi, chúng ta đến chỗ một người quen của t: ở tạm, mai chúng ta sẽ về nhà.”

Nói rồi, ông quay đầu đi trước.

Cậu nhóc đứng dậy, trên ngực lủng.

lắng cái túi rách của mình.

Ông Jazz ngoảnh đầu lại, nhìn chiếc túi rách cảm thấy không vừa mắt.

Ông vung chân, mũi giày móc vào quai chiếc túi, bằng một động tác uyển chuyển, chiếc túi rách đã rời khỏi người cậu nhóc, nó đã treo trên mũi giày của lão.

Ông khẽ phát lực cái túi theo lực đá của lão bay thẳng đến cái thùng rác không xa, râu của ông hơi nhếch lên.

“Vứt đi, theo ta rồi, ít nhất nhóc không cần mặc mấy bộ đồ đã rách rưới, tiền lão tiết kiệm đủ mua quần áo cho nhóc.”

Cậu nhóc nhìn túi nhỏ đã rơi vào trong thùng rác.

Không để ông lão kịp phản ứng, cậu như con sóc chạy đến thùng rác nhấc chiếc túi ra khỏi nơi bẩn thỉu đó.

Đồ trong chiếc túi cậu không mấy quan tâm nhưng cậu phải mang đi thứ đó, lấy ra một cái chăn mỏng đã sờn chỉ, cậu ném cái túi về lại thùng rác, cầm theo chiếc chăn quay về chỗ ông lão rụt rè hỏi.

“Cháu mang theo cái chăn này được chứ?”

Ông Jazz gật đầu.

“Tùy nhóc.”

lão

Nghe thế, cậu nhóc ôm theo chăn bá-m s-át lấy ông lão.

Một đường không nói gì, ông dẫn đứa trẻ tới trước một căn biệt thự lớn.

Từ bên ngoài, cậu nhóc nhìn vào căn biệt thự lớn, căn biệt thự tối đen không có ánh đèn, cửa khóa từ bên ngoài, chứng tỏ chủ nhân của căn biệt thự chưa về.

Ông Jazz sờ vào ổ khóa, ánh mắt ông chuyển hướng sang căn nhà lục giác lớn đang sáng đèn bên cạnh.

“Chúng ta qua bên đó.”

Cậu nhóc nhẹ gật đầu, tiếp tục bá-m sát.

Hai người nhanh chóng đi sang ngôi nhà kính bên cạnh, cậu nhóc nhìn lên mấy chữ ánh sáng đèn bên trên cửa lớn “Viện Nghiên Cứu Thành Phố Snowpoint”.

Ông Jazz đẩy cửa đi vào, lớn tiếng nói.

“Piot! Cậu có ở đây không”

Một người trung niên trẻ mặc áo sơ mï trắng đang đẩy một xe chứa các quả bóng đỏ thấy có người lớn giọng, thì ngoảnh đầu lại, thấy ông Jazz liền nở nụ cười thân mật nói.

“Ngài Jazz, thật lâu mới thấy ngài ghé qua, giáo sư Piot đang chuẩn bị cho buổi trao pokemon khởi đầu ngày mai, ngài cứ tự nhiên, giáo sư ở bên trong.”

Ông Jazz gật đầu chào người trung niên, rồi đi thẳng vào.

Trong hành lang, hai người liên tục gặp những người của viện nghiên cứu, họ chạy tất bật với những xe đẩy, dường như tất cả đều rất gấp chuẩn bị cho việc của ngày mai.

Ông Jazz đi ngoành qua mấy chỗ hành lang vô cùng quen thuộc, sau vài lần ngoành, hai người đến một khoảnh đất rộng lớn trồng vô số cây xanh, không những thế còn có cả hồ nước.

Vô số con thú kỳ lạ đang tụ hợp lại quanh một ông lão mặc áo blouse trắng, trên tay ông ta cầm một quyển sổ, ông liên tục nhìn xuống đám thú phía dưới rồi ghi chép một cách cẩn thận vào cuốn sổ.

Ông Jazz lớn tiếng gọi.

“Piot!”

Ông lão mặc blouse trắng theo bản năng ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy người bạn thân, liền nở nụ cười.

“Jazz! Chào mừng cậu trở về! Không phải ba ngày trước cậu còn ở vùng Unova sao?”

Ông Jazz giống như lâu ngày gặp được bạn cũ, ông đi đến chỗ giáo sư Piot, khí tức trên người lão khiến đám thú kỳ lạ dưới chân lão giáo sư tự động dãn ra.

Hai bạn già gặp nhau, ông Jazz đi đến vô vai giáo sư Piot.

“Dạo này khỏe chứ?”

Giáo sư Piot cười nói.

“Tổng thể thì vẫn ổn.

Có điều sức khỏe của tôi không so với cậu được? Giáo sư Piot đầu chỉ còn vài sợi tóc bạc lưa thưa hai bên mai, khuôn mặt lão nhăn nheo, lưng hơi còng, mắt còn đeo cặp kính dày cộp, tay ôm khư khư lấy cuốn sổ cạnh bên.

So với ông Jazz gương mặt tuy trải qua sương gió nhưng trẻ hơn so với tuổi rất nhiều.

Bị so sánh với người bạn già, ông Jazz chỉ cười cười, cuộc sống của lão với người bạn già của mình khác nhau, mỗi người có chí hướng riêng.

Giáo sư Piot gọi một trợ lý của mình vào xử lý tiếp công việc, rồi kéo lão Jazz sang một góc.

“Thế nào, gặp được nó rồi chứ?”

Giáo sư Piot nhìn bạn già một cách chờ mong, tay già cầm bút nhăm nhăm muốn ghi lên quyển sổ.

Ông Jazz gật đầu, lão bắt đầu kể về những chuyện mình đã gặp.

Giáo sư Piot tuy già nhưng tay không hề chậm, ghi lại toàn bộ, hơn hết người bạn già còn chụp được vô số bức ảnh cho ông.

Câu chuyện của ông Jazz kể khá vắn tắt, hầu hết đều bỏ qua các chỉ tiết thừa thãi.

Câu chuyện dần đến hồi kết.

Giáo sư Piot thả nhẹ cây bút, tay nâng gọng kính dày của mình lên cảm thán nói.

“Không nhờ có cậu, cả đời tôi khó chứng kiến được nhiểu thứ như thế, mọi thứ đáng để ghi lại nghiên cứu.”

Ông lại nhìn sang cậu bé lấm lem đang tò mò nhìn đám thú kỳ lạ phía xa.

“Đây là cháu cậu hả? Thằng bé hình như nhỏ đi? Sao cậu để nó bẩn thiu thế hả?”

Ông Jazz khoát tay.

“Cậu đúng là chẳng để tâm đến xung quanh.

Cháu tôi là con gái.

Nhóc con này tôi nhặt được ở dãy Coronet.

Già rồi, định bồi dưỡng một phen, con trai tôi đã định quản lý chuyện gia tộc, cháu gái duy nhất thì có định hướng riêng, còn nghề học từ sư phụ tôi không nỡ để nó đoạn tuyệt trên người tôi

Mà trước cậu có thể đưa nó đi tắm giúp tôi, mùi trên người nó làm cho mọi người có vẻ khó chịu, tôi sẽ ra ngoài mua vài bộ quần áo mới.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập