Chương 11: Violet Jazz
Thông tin về ba người trẻ tuổi đứng đầu trẻ tuổi của dòng thứ nhất là điều Flureon hứng thú Người đứng đầu tên Violet Franks.
Mười bốn tuổi, cháu gái duy nhất của ông Jazz, cô là người được chủ đích bồi dưỡng quản lý bảy phần sản nghiệp của dòng thứ nhất nên tiếp xúc với pokemon rất muộn.
Hiện tại là tháng bảy, mà cô nhận pokemon đầu tiên vào tháng năm.
Vốn người trong dòng thứ nhất không nghĩ quá nhiều.
Nên trận chiến đầu tiên của Violet rất dễ dàng.
“Nhưng cô không muốn điều đó.”
Emma nhún vai nói.
“Cô yêu cầu bố của mình.
Lucas Jazz với yêu cầu cho mình đấu với pokemon mạnh nhất.”
Lucas Jazz dĩ nhiên chiều con gái nhưng không để cô đấu với pokemon mạnh nhất ngay, tránh để cô đánh mất tự tin.
Xong điểu làm ai cũng bất ngò.
Violet Franks cùng pokemon của mình có thể đánh bại cả ba Pokemon khởi đầu ở mức bốn sao.
Lucas Jazz nhìn ra được tiềm năng của con gái, ông liên hệ với quản gia Franks muốn mượn bốn pokemon có tiềm năng năm sao từ ông.
Được chủ tịch chấp thuận.
Quản gia Franks chuyển pokemon đến cho Lucas Jazz, những trận đấu sau đó như Emma đã nói, Violet Eranks đã thua một cách chóng vánh.
Khoảng cách của pokemon có tiềm năng ba sao và năm sao là biệt quá lớn, một người mới như Violet thất bại.
Dù thất bại nhưng tiềm năng của cô đủ để các cao tầng nhánh thứ nhất chú ý bồi dưỡng trọng điểm.
Vào năm mươi năm trước, gia tộc Jazz cùng nhiều gia tộc trong tất cả các vùng đất quá chú trọng vào việc bồi dưỡng phát triển kinh tế gia tộc.
Điều này dẫn đến một thế hệ trong vòng tròn năm mươi năm không nhiều người trở thành nhà huấn luyện được coi là mạnh.
Tất cả đều dừng ở mức trung bình.
Chỉ có một số người vượt bậc trở thành các huấn luyện viên pokemon vĩ đại.
Họ trở thành những người trấn giữ gia tộc trọng yếu.
Sau khi nhận ra sai lầm quá coi trọng kinh tế.
Người nhà Jazz đã lập ra một quỹ bồi dưỡng các thiếu niên có tiềm năng trở thành các nhà huấn luyện mạnh mẽ.
Nên việc xuất hiện một mầm mống tốt như Violet Jazz khiến cho người dòng thứ nhất nhìn thấy hy vọng trong tương lai từ cô.
Hai người được cho là đứng đầu thứ nhất và thứ hai trước đó được đưa đến đấu cùng cô, một hòa một thắng.
Càng củng cố việc cô trở thành những người có tiềm năng đứng đầu.
Hai người còn lại tên là Hames Jazz và Uno Jazz đều lần lượt là cháu trai của hai vị trưởng bối.
Từ Emma cậu biết được.
Dù tài nguyên chia khá cân bằng, nhưng người trong nhà Jazz.
vẫn luôn duy trình tranh đấu như để tạo áp lực cho bản thân.
Kể cả khi đám trẻ trong nhà không chịu tranh đấu, trưởng bối trong nhà sẽ tự sắp xếp cho bọn họ.
Chuyện này lâu dần khiến cho đám trẻ trong nhà chỉ vừa qua tuổi thành niên liền tự coi các bạn bè trong nhà thành đối thủ bản thân buộc phải vượt qua.
Có điều trái ngược việc tranh đấu nội bộ sẽ xảy ra mâu thuẫn, người trong gia tộc đứng trước thế lực bên ngoài vẫn luôn đoàn kết.
Mà theo Emma.
Cậu sẽ không thường xuyên gặp người trong gia tộc.
Bởi vì chuyến tàu hiện giờ đang đưa cậu đến hòn đảo tư nhân biệt lập của ông Jazz.
Người dòng thứ nhất chỉ được lên đảo vào dịp cuối năm và buộc phải rời đi vào ba ngày sau đó để giữ vẻ hoang sơ của hòn đảo.
Hai người đến trước cửa phòng lão Jazz.
Emma tiến lên gõ cửa, giọng Dio Jazz từ trong vọng ra.
“Vào đi”
Flureon mỏ cửa đi vào, cậu thoáng quan sát căn phòng, căn phòng khá đơn giản một bộ bàn ghế tiếp khách, một bộ bàn ghế làm việc, xung quanh có vài cột bày trang sức.
Cậu thấy Ông Jazz đang ngồi trên bàn làm việc.
Phía sau là quản gia Franks đang đứng, tại bàn khách, còn có thiếu niên khoảng mười bốn, mười năm tuổi mặc bộ vest màu tím mận đang ngồi.
Flureon lễ phép cúi chào.
“Ông Jazz, quản gia Franks.”
Quản gia Franks khẽ cúi người đáp lại.
“Đến tổi, ngồi đi.”
Dio Jazz chỉ tay vào ghế nói.
“Nhóc thấy thi đấu pokemon thế nào?”
“Cháu cũng không rõ cảm giác nó đem lại nhưng hiện giờ cháu thấy bản thân mình khá hưng phấn, dù thua.”
Flureon cười đáp, cùng lúc mắt cậu không tự chủ được quan sát thiếu niên ngồi đối diện.
Thiếu niên kia cũng cùng lúc nhìn cậu, cả hai không nhịn được đồng thời mỉm cười cúi đầu chào nhau.
“Hai trận đấu vừa rồi rất khá đấy.”
Lão Jazz lên tiếng giới thiệu.
“Giới thiệu với nhóc, đây là Lucian Valse, một người cháu trai của ta.”
“Chào anh Lucian.”
Flureon mỉm cười với thiếu niên.
Lucian định đứng dậy, thấy Flureon vẫn ngồi.
Cậu như hiểu ra gì đó mỉm cười đáp lại.
“Chào cậu Flureon.
Tôi vừa nghe ông Jazz nhắc đến cậu, trận chiến khởi đầu của cậu rất hay.
“Cảm ơn anh.”
Dio Jazz thấy hai người chào hỏi nhau xong liền đứng lên nói.
“Ta cần đi xử lý công việc gấp trong nửa năm, có thể là một năm.
Mọi thứ khá gấp nên ta nói nhanh với hai đứa.
Về phần Lucian, thời gian này hãy cùng Flureon lên đảo.
Ta đã có sắp xếp cho cháu.
Cố gắng sau bốn năm cháu buộc phải thực hiện lời hứa với ông nội mình.”
Ông nhìn sang Flureon nói.
“Còn Flureon, một năm tới.
Cháu có thể tự do huấn luyện pokemon và học những thứ cơ bải khác.
Người ta sắp xếp cho cháu rất nghiêm khắc nên cháu hãy chuẩn bị tỉnh thần cho tốt, mọi việ.
chỉ đơn giản như thế thôi.
Chúc hai đứa tận hưởng thời gian vui vẻ trên đảo.”
Nói rồi ông đứng đậy rời khỏi, quản gia Franks đi theo sau.
Flureon nở nụ cười một cách méo mó đưa tay lên gãi đầu.
Quyết định của ông Jazz cũng quá nhanh.
Nhìn Lucian đang ngồi, cậu hơi ngượng ngùng không biết mở lời nên rời đi thế nào thì Lucian đã chủ động lên tiếng.
“Tôi thấy cậu Flureon mỗi trận đấu đều ghi chép rất kỹ.
Không biết có thể chia sẻ với tôi không?”
Flureon thấy Lucian hứng thú với bản ghi chép của mình Cậu để ý trên cổ tay của anh ta có tới sáu pokeball biểu trưng cho anh ta đã sở hữu sáu pokemon.
Có lẽ là một người giàu kinh nghiệm chiến đấu pokemon.
Được giao lưu với người như thế.
Cậu tự nhiên không từ chối, bèn lấy cuốn sách trong túi đặt lên trên bàn.
“Anh đừng gọi bằng cậu Flureon.
Cứ gọi thẳng tên em được rồi.
Phần này em ghi chép hai trận đấu vừa xong, mấy trang đầu ghi chép về kinh nghiệm em sưu tập…”
Có lẽ hai người đều là con trai lại có Dio Jazz làm trung gian cả hai nhanh chóng trở nên thâ thiết.
Flureon bàn luận về kiến thức chiến đấu trong cuốn sổ một cách tự nhiên, khiến Lucian quên mất người đang nói chuyện với mình chỉ là một đứa bé tám tuổi.
Lucian đối với người bạn mới rất nhiệt tình.
Cậu ta không hề dấu diểm chia sẻ về kinh nghiệm của mình cho đối phương nghe.
Flureon chăm chú nghe, thi thoảng cậu lại dùng bút ghi lại những điều quan trọng mình chưa biết.
Mỗi lần Lucian kể xong một trận đấu.
Cậu đểu đặt ra câu hỏi cho Lucian, có những câu hỏi khiến cho đối phương trầm lặng chưa có câu trả lòi.
Lucian suy nghĩ một hồi mới trả lời, nhưng nhiều câu trả lời không khiến cậu hay Flureon hài lòng, cả hai ngả lưng tựa vào ghế suy nghĩ câu trả lời.
Để tiện cho việc bàn luận.
Flureon mời Lucian về phòng mình, tại phòng có máy tính sẽ thuận lợi cho trao đổi.
Với hai người thời gian dường như không đủ.
Emma đã vài lần ghé qua nhắc nhở hai người dùng bữa trưa, nhưng mỗi lần cô quay lại đều thấy thức ăn còn nguyên trên bàn.
Phải đến lúc Emma vào thông báo dưới khoang thuyền có hai chỗ câu cá trống, Lucian và Flureon mới dừng lại.
Nghe Lucian muốn đi câu cá.
Flureon hơi tò mò, cậu từng thấy câu cá trên video chứ chưa từng trải nghiệm bao giờ nên muốn thử một lần, tiện thể cũng đi thu thập thêm hình ảnh Pokemon vào pokedex.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập