Chương 12: Câu cá
Emma dẫn hai người xuống khoang cuối cùng của du thuyền.
Ba người đi qua hành lang được thiết kế trong suốt.
Từ bên trong nhìn ra được bên ngoài, nhưng từ bên ngoài khó lòng nhìn được vào trong.
Qua hết hành lang, ba người đến một căn phòng có ánh sáng hơi mờ chỉ đủ nhìn rõ mặt nhau.
Một khoảng trống hình chữ nhật kéo dài chừng hai mươi mét, dọc đó cứ cách một mét thì có một người đang ngồi câu, phía sau đều có một hai người giống như vệ sĩ đứng sau.
Emma sắp xếp cho hai người hai chỗ ngồi câu gần nhau, cầm cần câu trong tay, Flureon không hiểu cách lắp mồi hay quăng cần, đều phải nhờ Lucian làm giúp.
Trong lúc đợi cá cắn câu, hai người lại trò chuyện về phương hướng huấn luyện pokemon.
Lucian nói.
“Anh yêu thích pokemon hệ Siêu Linh, nên anh muốn trở thành một chuyên gia về chúng.
Pokemon hệ siêu linh không có tốc độ nhanh như các Pokemon hệ điện, không có sức mạnh như pokemon hệ rồng nhưng phong cách chiến đấu của chúng đa dạng, phần nào có thể bù đắp cho nhau khi chiến đấu.
Dự định tương lai em tính ra sao?”
Flureon không vội trả lời, cậu lấy tay xoa mái tóc nhẹ lắc đầu.
“Em chưa có dự định gì.
Lên đảo rồi cũng khó lòng bắt được Pokemon bản thân yêu thích.
Trước tiên cứ huấn luyện tốt với Torchic, còn đâu thời gian trên đảo sẽ tính toán thêm.”
“Chuyện này đúng là phải suy nghĩ cho kỹ, pokemon thì ai cũng có sở thích riêng.
Chúng ta nên lựa chọn cho kỹ càng.”
Lucian nhìn phao câu dập đìu dưới con nước nhắm mắt nói, ánh mắt cậu lại lướt qua vài người đang ngồi câu bên cạnh.
“Đừng vì sưu tập pokemon, bắt rồi bỏ bê chúng.”
Vì ngồi cách nhau, hai người nói chuyện không to nhưng nhiều người ngồi quanh vẫn nghe được lời Lucian, một vài người không nhịn được ho khan vài tiếng.
Có điều đều là một đám lão già lại không ai đứng lên phản bác.
Người ở đây, đa phần đều là người giàu có.
Dĩ nhiên nhiều người có sở thích thu thập pokemon về làm thú cưng, nhưng công việc của họ bận rộn, chỉ sưu tầm chứ không chăm sóc.
Bị Lucian chọc đúng chỗ đau xong không ai dám phản bác.
Họ chẳng xa lạ gì với Lucian, người này là con trai trưởng nhà Value.
Tuy đã từ bỏ quyền thừa kế, xong địa vị trong nhà vẫn đứng đỉnh, huống chỉ cậu ta từ bỏ quyền thừa kế của mình cho em trai ruột.
Nghĩ bằng bụng cũng biết, đắc tội với Lucian chẳng khác nào đắc tội với cả gia tộc Value tương lai.
Mà Lucian còn là cháu nuôi ngài Jazz, trên thuyền này mấy người dám đi chọc cậu ta.
Quá trình câu cá khá nhàm chán, cả quá trình đều là kiên nhẫn nhìn vào phao chờ cá cắn câu Tuy là nhàm chán nhưng lại rèn luyện tính kiên nhẫn cực kỳ tốt.
Flureon lại không phải là người có tính kiên nhẫn tốt như vậy.
Sau hai tiếng cậu bắt đầu thấy nhàm chán, toan bỏ cuốn sổ ra nghiên cứu tiếp mấy trận đấu tiếp theo mới phát hiện ánh sáng trong khoang không đủ, nên đành thôi.
Nhìn sang thấy Lucian ngồi hơi thủ thế, trạng thái lúc nào cũng sẵn sàng kéo cá lên.
Lại ngáp dài một tiếng, Flureon bỗng nghe tiếng giật dây câu cùng tiếng mặt nước “tách' một tiếng ngay bên cạnh.
Quay sang đã thấy Lucian đang ghì chặt cần câu vào bên người, dây câu căng cứng kéo đầu cần xuống.
Flureon bỏ cần tính chạy đến giúp, như nhớ ra cậu quay lại nói với Emma.
“Trông giúp em.”
“Vâng, cậu Flureon.”
Lucian ghìm cần chặt xuống chặt cần xuống sát eo, tay còn lại liên tục kéo thả dây.
Con cá phía dưới không phải dạng vừa, Nó lao mạnh mẽ xuống dưới nước mấy lần suýt chút nữa kéo cả người lẫn cần câu xuống đưới biển.
Flureon đứng bên cạnh hồi lâu, thấy Lucian thật sự đã thấm mệt, cậu mới mở lời.
“Để em giúp.”
“Được.”
Lucian thả dây câu dài ra rồi đưa cần sang.
Flureon luôn để ý cách Lucian cầm và ghì cần, cùng cách kéo thả dây, vừa cầm cần cậu bắt đầu muốn thu đây, người ngả về sau bắt đầu kéo dây.
Con cá bên dưới hết bơi sang phải lại bơi sang trái.
Nhưng thể chất Flureon tốt hơn nhiều so với Lucian, cậu ta để mặc con cá con quẫy đạp thếnào, bản thân vẫn đứng im giữ cần.
Lucian vốn tưởng với thân thể hơi gầy của Flureon chỉ tranh thủ giúp mình nghỉ ngơi một chút, không nghĩ Flureon có thể kéo tay đôi với con cá bên dưới.
Ghìm cần chừng mười phút, Flureon cảm nhận pokemon dưới nước đã mệt, cậu kéo mạnh cần câu ngược về sau, pokemon theo đó bị kéo bay lên.
Bị kéo lật ngược người lên sàn tàu, người ngồi câu gần đó sau khi nhìn thấy pokemon này liền chủ động đứng dậy tránh sang một bên.
Flureon đưa pokedex về hướng pokemon kia.
Thông tin về Pokemon không hiện lên, ngược lại xuất hiện một dấu “?“ chính giữa màn hình.
Lucian bên cạnh lấy Pokedex của mình ra.
“Dùng cái này.”
Flureon nhận lấy chiếu về pokemon kia.
“Toxapex, pokemon gai độc, thuộc hệ độc, nước.
Nó thường dùng mười hai chân bò xuôi dưới đáy đại dương, pokemon này sở hữu túi độc có thể khiến cho Wailord một khi dính phải cũng trải qua cơn đau đón trong ba ngày.”
Nhận lại pokedex từ Flureon, Lucian muốn dùng cần câu gạt Toxapex trở lại biển, cậu ta chỉ thích pokemon siêu linh, với các giống loài pokemon khác không có nhiều hứng thú.
Flureon nhìn Lucian thả Toxapex đi hơi chần chừ xong lại thôi, vừa rồi cậu qua đánh giá thất tiềm năng của pokemon này khá tốt, sức phòng ngự cao, có thể bù đắp cho Torchic thiên về trấn công.
Xong đây là pokemon Lucian câu được, cậu chỉ phụ giúp mà bản thân vẫn có phần do dự.
Trở về chỗ mình ngồi câu, Flureon bỏ pokedex tìm kiếm các thông tin về pokemon hệ nước, đang trong lúc cậu đắm chìm tìm hiểu thì ở bên cạnh, tiếng phật lại một lần nữa kêu lên.
Lucian lại tiếp tục kéo cần, cậu không tự chủ được mà nhìn phao câu của mình chẳng có động tĩnh không khỏi thở dài một tiếng chạy đến phụ giúp.
Pokemon lần này còn dữ dội hơn con trước, nó khiến Lucian chạy vòng vòng quanh phạm vi câu cá của mình, dây câu thì bị kéo cong vrút như sắp đứt.
Lucian vừa chạy theo hướng di chuyển của con cá vừa thả dây câu dài ra.
“Đưa cần cho em.”
Flureon chạy tới nói.
Nhận lấy cần câu, Flureon lập tức khiến pokemon bên dưới chững lại.
Cần câu dơ thẳng lên trời, dây lập tức bị cậu thu lại.
Flureon tính toán sợ sẽ làm đứt dây câu, cậu thả bót lực, xong lập lại hành động vài lần.
Con cá phía dưới đã bị Lucian kéo một lúc làm tiêu hao kha khá thể lực.
Lặp Flureon thì mất sức hẳn, chỉ vài lần nhâng cần tiếp theo nó trực tiếp bị kéo lên.
Một con lớn nhưng ai nhìn thấy nó cũng nhìn với ánh mắt không mấy hứng thú.
Một cá có gương mặt khá ngốc, đôi môi dày cộp cùng đôi mắt to không hề che dấu được sự ngốc nghếch, bộ vây rẻ quạt xấu xí, toàn thân mang màu vàng nhạt kết hợp cùng vảy cá loang lổ.
Làm người ta nhìn nó tưởng tượng ra một bao tải rách.
Flureon lập tức nhận ra pokemon cá này, xong cậu không nghĩ nó xuất hiện ở trên biển.
“Feebas, pokemon hệ nước, với vẻ ngoài xấu xí người ta thường bỏ qua nó.
Tuy cơ thể tổi tàr nó vẫn mang trong mình sức sống bền bi.
Khi người ta tìm thấy nó ở cả sông và biển, do ngốc nghếch nó thường bị các pokemon cùng môi trường sống, bắt nạt.”
Feebas bị kéo lên sàn tàu thì chỉ biết nhảy lách tách qua lại, mọi người tưởng pokemon này sí chỉ giống với giống loài của nó làm động tác ngốc nghếch như thế.
Không ngờ bất thình lình nó dựng thẳng người đậy phun ra một chùm nước hình xoắn bắn về phía Lucian.
Flureon phản ứng cực nhanh.
Cậu ném ra áo của mình chắn trước người Lucian.
Còn bản thân lao về phía Feebas đá mạnh vào thân nó khiến nó văng vào trong sàn tránh để cho nó nhảy trở lại biển.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập