Chương 16: Milotic 2

Chương 16: Milotic 2

Mọi thứ dường như đều nằm trong dự liệu của Flureon.

Emma hít một hơi thật sâu, trong đầu nối lại những điều đã diễn ra, từ trước khi cô rời khỏi phòng đã thấy Flureon huấn luyện Feebas.

Lúc đấy, cô không hề nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cậu ta muốn cho Feebas thấy, chủ nhân của nó có thể khuất phục nó ra sao, nhằm tránh khi tiến hóa Milotic không còn nghe lời.

Nhưng mọi thứ dường như không đơn giản như vậy, thời gian Flureon “khuất phục Feebas quá ngắn.

Tính từ lúc cô ra cửa chờ đợi đến khi cậu ta ra ngoài chưa đầy năm phút, mọi thứ diễn ra qué nhanh.

Có thể thấy rằng Flureon không thực sự muốn khuất phục Feebas ngay lúc đó, mà chỉ muốn thị uy tăng cảm xúc tiêu cực của nó với chủ nhân lên.

Sau khi trao đổi tiến hóa thành Milotic, tính tình nó càng trở nên kiêu ngạo, việc bất tuân lệnh chủ nhân phải chăng đã nằm trong dự liệu?

Nhớ tới Lucian ngỏ ý muốn đấu một trận, thời điểm đó Torchic đang b:ị thương không thể chiến đấu, vậy pokemon còn lại chỉ có Milotic.

Nếu Flureon đồng ý lời mời của Lucian, tình thế sẽ trỏ lên xấu đi, với lần đầu xuất hiện trước mặt mọi người, pokemon không nghe lời chủ nhân sẽ trở thành trò cười lớn cho cả thuyền.

Trong giới này, ngoài sức mạnh và uy quyền lớn sẽ khiến tất cả nhớ mãi, thì chỉ có trò cười đi người ta ghi nhớ đến bạn sâu sắc.

Qua một hay mười năm, ai nhắc đến bạn cũng sẽ nhớ về ngày hôm nay.

Trở về với việc Flureon và Milotic, cậu ta chỉ đơn thuần đang dùng cây gậy và củ cà rốt đối với Milotic.

Ban đầu, thị uy không cần dùng đến quá nhiều sức mạnh.

Tiếp đó, không nghe lời đánh cho một trận thật đau, sau đó dịu dàng chữa thương không nói một lời.

Không phải cô chưa từng thấy điều này trong thế hệ thanh niên gia tộc Jazz.

Nhưng người mà lợi dụng đối thủ giúp bản thân dạy dỗ Pokemon của mình, trong khi đó bản thân thu thập luôn điểm yếu, điểm mạnh từ đối thủ.

Một người như thế, quá nguy hiểm Trước trận đấu, cô còn thấy Flureon thì thầm với Torchic một hồi, xem ra là dạy nó cách chiến đấu với Starly.

Không rõ cậu ta nói những gì, từ một pokemon chiến đấu chỉ đạt mức trung bình, mà giờ mỗi đòn tấn c:ông của nó đều nhằm vào điểm yếu của đối phương.

Do Emma mải suy nghĩ, cô đã không kịp nhận ra Starly chân đã chạm đất cũng là lúc yếu nhất đối với pokemon hệ bay.

Một mớ suy nghĩ trong đầu khiến cô chẳng hề tập chung tới trận đấu, tới lúc Starly mất khả năng chiến đấu cô mới nhận ra điều đó.

Nhìn Torchic vui mừng nhảy lên người Flureon, sự dao động mãnh liệt từ ánh mắt Milotic, cô lại một lần nữa lâm vào mơ hồ, bản thân thua có phải nằm trong dự tính của Flureon.

“Chị Emma, tạm nghỉ một lát.”

Flureon ôm Torchic trong lòng nháy mắt với Emma, tiếp đó cậu ta đến xem vết thương trên người Milotic.

Thời gian sau đó, bảy trận đấu còn lại, Torchic tham gia sáu trận nhưng Flureon không hề như tưởng tượng mà chỉ thắng duy nhất một lần.

Lần đấu cuối cùng Milotic đã chịu nghe lời, Flureon cho nó ra trận đấu với Chimchar, nhờ ư thế về hệ cùng sức mạnh nó không quá khó khăn.

thắng được, nhờ thế lòng tin của nó đối chủ nhân lại tăng thêm.

Sáng ngày hôm sau, Flureon còn chưa ngủ dậy tiếng gõ cửa khiến cậu tỉnh lại, vốn tưởng là Emma, cậu lười biếng nói.

“Chị Emma hả? Vào đi.”

Flureon úp mặt xuống gối, cậu nhờ rằng đã dặn Emma không cần tới vào buổi sáng, uể oải ngồi dậy cạnh giường.

“Anh Lucian, sáng sớm tìm em có chuyện gì không?”

Lucian đã thay một bộ vest màu violet, cậu ta xốc nhẹ áo nói.

“Dĩ nhiên là có chuyện đây.

Trưa nay trên thuyền có tổ chức một giải đấu pokemon cho những thiếu niên dưới mười tuổ cậu có muốn tham gia không? Phần thưởng không tệ đâu, số tiền cho người đứng đầu lên đến một triệu dollar poke và mười quả Luxury ball.”

“Vậy sao?”

Flureon vươn vai.

“Em mới nhận pokemon, anh nghĩ em tham gia liệu có ổn?”

“Dựa trên trận đấu hôm qua của cậu, vào năm người mạnh nhất có khả năng, còn về sau thì anh không rõ.”

Lucian thành thật nói.

“Anh nghĩ sao nếu chúng ta tập luyện một chút? 9au đó đưa ra cho em đánh giá rõ hơn.”

Flureon vừa mặc quần áo vừa hỏi.

“Tốt thôi.”

Lucian nói.

“Ồ! Cậu có vẻ nhanh quên quá.

Hình như hôm qua cậu bảo đợi khi Torchic tiến hóa thành Blaziken mới đấu với tôi sao?”

“Có vẻ em nói không rõ, Torchic tiến hóa thành Blaziken mới đấu với anh là đúng.”

Flureon cười nói.

“Nhưng em nói chúng ta tập luyện với nhau phải không? Không phải đấu, mà em cũng đâu có dùng Torchic.“

Lucian bật cười.

“Cậu thật lắm trò.”

Ra sân đấu, Flureon hướng Milotic đang nằm tắm nắng gọi.

“Milotic.”

Hiểu ý, Milotic từ bên ngoài bò tới chỗ Flureon, nó cuốn lấy người cậu liên tục dùng đầu cọ sát, người ngoài nhìn vào làm sao biết rằng cả hai hôm qua còn từng như kẻ địch.

Vỗ đầu nó, cậu chỉ vào sân đấu nói.

“Vào sân luyện tập một chút .”

Milotic nghe lời trườn tới trước mặt Flureon.

“Anh sẽ dùng Bronzong đấu với Milotic, em có thể để nó thoải mái thi triển hết sức mạnh.”

Lucian thả Bronzong từ pokeball ra ngoài.

Bronzong có hình chuông đồng cổ màu lam, thân thể lơ lửng trên không, thi thoảng phát ra tiếng trầm đục.

“Bronzong, pokemon thép, siêu linh.

Pokemon này đã xuất hiện vào thời xa xưa, người ta tin rằng nó có thể triệu hồi mưa đến làm tươi tốt mùa màng, hiện giờ vẫn còn một số nơi thờ cúng chúng.”

Một pokemon có sức mạnh phòng thủ cao, lại nằm trong tay nhà huấn luyện như Lucian, Flureon cười khổ một tiếng, đúng là một bức tường thép khó lay chuyển, quả thực thích hợp dùng để đo sức mạnh, cậu chủ động ra lệnh trước xem có tạo được yếu tố bất ngò.

“Milotic, Water Pulse.”

Cổ Milotic ngân lên một tiếng thánh thót, từ miệng nhỏ phun ra một xoáy nước hình xoắn ốc So với lần thi triển hình xoắn ốc lớn như ngày hôm qua, hiện giờ xoáy nước có phần nhỏ hơn, dòng nước nhờ đó cô đặc, uy lực thi triển ra lớn và nhanh hơn hắn.

Đó là cả một thành quả luyện tập tối qua của cả hai.

Lucian khoanh tay đứng im lặng tại chỗ, không hề có ý định ra lệnh.

Hai mắt Bronzong giống hai đường kẻ khiến người ta nhìn vào chẳng rõ nó đang ngủ hay thức.

Đợi khí xoáy nước tới gần, âm vang trầm đục trong Bronzong phát ra, thân thể nó lắc nhẹ.

Vài tấm chắn ánh sáng tím dần hiện ra trước mặt nó.

Xoáy nước bắn lên tấm trắng, không một âm thanh phát ra, tấm chắn hấp thu toàn bộ xoáy nước bắn vào.

“Light 8creen.”

Flureon tự nói.

“Dừng lại, dùng Wrap.”

Milotic giờ đã trở lên cực kỳ nghe lời, nó ngừng thi triển Water Pulse, lao tới quấn chặt lấy thân Bronzong bắt đầu siết chặt.

Đợi Milotic siết chặt Bronzong mấy lần, Flureon mới ra lệnh.

“Quay trở lại.”

Milotic nhanh chóng thoát khỏi người Bronzong, nó kêu khẽ vài tiếng biểu lộ mình đã cố hết sức.

“Làm tốt lắm, không sao đâu.”

Flureon an ủi, cậu hướng Lucian hỏi.

“Lucian, anh cho rằng em còn thiếu sót ở đâu?”

“Anh đang nghi ngờ bản thân mình đây, nhìn từ góc độ Feebas tấn c:ông anh ngày hôm qua, Milotic thể hiện quá khác biệt, giữ phong độ này, một vài năm tới em sớm muộn sẽ vượt qua anh.”

Lucian nói.

Flureon xoa nhẹ đầu Milotic.

“Cảm ơn anh khen ngợi.

Em chưa nghĩ mình có thể vượt qua anh.”

“Thực lực của em rất khá nhưng em không nên chủ quan.

Trên thuyển có con gái của một bá tước, cô gái đó khoảng mười tuổi với Gible đã thắng hai mươi tư trận liên tiếp, nếu Milotic chỉ dùng được Water Pulse tỷ lệ thắng anh thấy không được khả quan.”

Lucian nói.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập