Chương 17: Disarming Voice

Chương 17: Disarming Voice

Gible thuộc pokemon hệ Rồng – Đất, chúng nổi tiếng với bản tính hoang dã, thích đào bói, thường thích nghiền nát tảng đá lớn bằng hàm răng sắc nhọn của mình.

Nhìn màn hình Pokedex phát ra ánh sáng xanh, Flureon lâm vào trầm ngâm.

Bản thân Gible đã là pokemon có sức trấn công mạnh, kết hợp cùng với hệ rồng và đất, độ bao phủ trấn công hầu hết lên tất cả các pokemon phổ thông, một pokemon rất rắc tối.

So sánh đối thủ với pokemon của mình rất thường thấy đối với các nhà huấn luyện, Flureon không ngoại lệ, cậu nhìn về phía Torchic và Milotic đang thảnh thơi nằm đựa vào nhau.

Torchic không nên so sánh với Gible ở thời điểm hiện tại, về mặt sức mạnh và hệ nó hoàn toàn yếu hơn so với đối thủ.

Chiến thắng gần như không khả quan.

Milotic thì khác, tương quan về hệ cả hai đều ngang bằng, về mặt chỉ số tổng thể hiện tại nó vượt trội hơn Gible nhiều lần.

Nhưng để chắc chắn giành chiến thắng, Milotic phải học được một chiêu khắc hệ Rồng và Đất, nếu không mọi thứ đều không chắc chắn, cậu không thích điều đó.

“Cốc, cốc.”

Emma đứng ngoài cửa với một khay đồ ăn sáng nóng hổi, cô đi vào.

“Không làm phiển hai cậu chứ?”

Flureon thoát ra khỏi mạch suy nghĩ, mim cười nói.

“Chị đến vừa đúng lúc, em muốn tham gia giải đấu bắt đầu vào trưa nay.

Giờ em cần tập luyện với Milotic, phiển chị thay em đi đăng ký.”

Emma đặt khay thức ăn lên bàn, cô vén mấy ngọn tóc lộn xộn chưa kịp chỉnh chu qua tai, dịu dàng nói.

“Đó là công việc của tôi, cậu Flureon.“

Nhờ Emma tới trợ giúp, Flureon có thêm thời gian thảo luận cùng Lucian về chiêu thức Milotic lên học.

Là một pokemon hệ nước thuần túy, bộ chiêu thức Milotic có thể học được khá hạn chế nhưng chúng lại hoàn toàn phù hợp với nó.

Milotic có thể học được hai chiêu hệ băng có sức trấn công mạnh là Ice Beam và Blizzard, chỉ cần học được một trong hai chiêu này.

Gïble đã mất tới bảy mươi phần trăm chiến thắng.

Nhưng để thuần thục một trong hai chiêu thức này trong một sớm một chiều là điều quá kh đối với Milotic.

Nên Flureon cùng Lucian đã đưa ra một phương án tối ưu hơn cũng dễ dàng hơn cho Milotic.

Giúp nó học được một chiêu hệ Tiên, có sức tấn công yếu hơn, dễ học hơn, một chiêu thức trấn công thẳng vào tỉnh thần pokemon, một chiêu thức có độ chính xác tuyệt đối – Disarming Voice.

Là một chiêu thức tấn cCông bằng âm thanh của hệ Tiên vừa đủ để khắc chế hệ Rồng.

Cả hai lựa chọn Disarming Voice cũng không chỉ dựa vào độ dễ học của nó, vì Lucian còn sở hữu một thầy dạy cho Milotic.

Một pokemon hệ Siêu Linh nhưng nó có thể học được chiêu thức hệ tiên, Lucian.

thường dùng nó khi đối đầu với các pokemon hệ Rồng, Espeon.

Để học được chiêu thức từ Pokemon khác, cách duy nhất là quan sát và nắm giữ được bí quyết.

“I…ii…1” Espeon đứng giữa sân thi triển.

Âm thanh ngọt ngào, cao vrút từ cổ họng nó ngân lên theo hướng miệng nhỏ phóng ra ngoài ngưng tụ thành từng dải màu tím có đường cong uốn lượn điểm vài trái tim.

Do không có ý định trấn cCông, nên âm thanh này cực kỳ dễ chịu đối với người nghe, nó mang đến một cảm giác chữa lành khiến người nghe cảm thấy vui vẻ.

Ngắm nhìn pokemon màu hồng uyển chuyển trước mặt, Flureon ngầm suy đoán phong cách chiến đấu của Lucian.

Từ các câu chuyện và kinh nghiệm chiến đấu Lucian kể cho cậu.

FlureoFlureon nhận thấy Lucian là một người điểm tĩnh, phong cách chiến đấu thích thăm dò đối thủ trước khi phản công.

Có thể trong chiến đấu anh ta sẽ sử dụng Bronzong thăm dò trước động tĩnh từ đối thủ, sau đó mới dùng Alakazam và Espeon khiến đối thủ bất ngờ rồi kết thúc trận đấu.

Có điều chỉ sở hữu pokemon hệ Siêu Linh sẽ cực kỳ bất lợi trước hệ Bóng Tối – khi các chiêu thức hệ Siêu Linh không gây bất kỳ tổn thương nào lên hệ này.

Gạt bỏ ý nghĩ sang một bên, dù sao đâu phải chuyện của cậu ta.

Nếu Lucian đã lựa chọn pokemon hệ Siêu Linh, tự nhiên anh ta có suy nghĩ của mình về đối đầu với hệ Bóng Tối.

“Cậu có thể làm lại được không?”

Flureon quay sang hỏi Milotic.

Nó khẽ lắc đầu rổi lại gât đầu, cổ họng vang lên âm thanh cao v-út thường thấy rất giống với âm thanh Espeon vừa thi triển.

Chỉ là âm thanh ấy vừa phát ra tới miệng thì dừng lại cũng không ngưng tụ thành thực chất được.

Trong mắt Milotic lập tức xuất hiện nét thất vọng.

Flureon nhìn ra điều đó, cậu tới gần trấn an.

“Bình tĩnh, chúng ta đang học, đâu phải mới họ là thành công ngay.“

Milotic có sự an ủi từ chủ nhân, cảm giác tự tin liền trở lại.

“Giữ tĩnh thần vậy là tốt.”

Lucian gật đầu nói.

“Espeon, hướng dẫn Milotic một chút.”

Espeon tuân lệnh, nó hướng Milotic kêu vài tiếng.

Milotic liền gật đầu, cổ nó ngẩng cao giống như Espeon, tiếp đó cổ họng bắt đầu ngân lên cá.

âm thanh ở dạng cao nhưng không hoàn toàn phát ra ngoài, chi quanh quẩn trong cổ nó.

Cứ như vậy, hai pokemon tự hướng dẫn nhau học chiêu thức.

Còn Lucian và Flureon không nhàm chán làm việc khác, cả hai ở lại cùng pokemon của mình.

Việc trấn an pokemon trong giai đoạn này rất quan trọng.

Milotic có thể chưa học được mà dễ nản chí, Espeon dễ sinh ra cảm xúc tiêu cực khi dạy cho Milotic một thời gian dài mà chưa học được.

Espeon không tiếp tục làm động tác ngân lên, nó đứng cạnh Milotic như một giáo viên thực thụ quan sát học trò.

Mỗi khi âm vang trong cổ họng Milotic sai lầm, nó liền kêu lên một tiếng điều chỉnh ngay.

Milotic cảm ứng âm thanh ngày càng tốt, sự hài lòng trên mặt Espeon càng lộ rõ ra, nó không ngừng kêu lên cổ vũ.

Âm thanh cao vrút trong cổ Milotic ngày càng trở nên dễ nghe, hòa điệu với cảm xúc của những người xung quanh.

Milotic ngâm nga âm thanh mềm mại quá lâu trong cổ, ý muốn trong đầu nó muốn phát thứ âm thanh đó ra ngoài.

Ngay khi nó muốn há miệng, một bàn chân nhỏ liền chặn miệng nó, Espeon đưa bàn chân mềm mại lên ngăn cản, nó lắc đầu nhìn Milotic, đôi mắt chớp chớp.

Milotic hiểu ý nó cố gắng kìm lại cảm xúc muốn phát ra âm thanh, tiếp tục ngâm nga trong cổ.

Sau nửa giờ qua đi, Milotic vẫn giữ giọng ngâm nga trong cổ, cậu thấy cổ họng của nó đã có chút sưng đỏ.

Dù cậu là người nghiêm khắc với Pokemon của mình, nhưng luôn biết đến điểm dừng.

“Phá ra đi, Milotic.”

Espeon nghe thấy lời Flureon nó liền nhảy tới trước mặt cậu nhìn chằm chằm.

Milotic ngoảnh lại nhìn cậu lắc đầu, ánh mắt nó kiên định như muốn nói bản thân nó có thể làm được.

Lucian vô vai Flureon.

“Không ảnh hưởng nhiều đâu, trước đây Espeon để học được IDisarming Voice còn chịu đau đớn hơn Milotic rất nhiều.

Với lại rèn cho Milotic một cổ họng tốt, sau này học Hyper Voice cũng không phải trải qua đau đớn như bây giờ nữa.”

Bị Lucian thuyết phục, Flureon không thể làm gì khác ngoài cổ vũ.

“Cố lên Milotic.”

Hai người bắt đầu chỉ có thể chờ đợi.

Emma sau khi đăng ký xong giúp Flureon, cô cũng quay trở về phòng thông báo cho cậu.

Thấy Milotic đang ngâm nga âm điệu, ánh mắt cô bừng sáng, tiến tới hỏi.

“Cậu Flureon, cậu Lucian có phải hai người đang dạy cho Milotic, Disarming Voice không?”

“Đúng vậy, cô Emma.“ Lucian gật đầu đáp.

“Vậy có thể cho Pokemon của tôi học cùng được không? Tôi muốn dạy cho nó, nhưng Togep: xem video lại không.

thể học theo được.”

Emma lấy Pokeball trên vòng tay, cô thả pokemon trong bóng vào lòng.

Một pokemon có hình dáng quả trứng, có đầu cùng tay chân nhỏ thò ra ngoài cực kỳ đáng yêu.

Nó nhìn hai người xa lạ trước mặt liền sợ hãi, nó run rẩy quay mặt vào lòng Emma, thi thoảng lại quay đầu liếc mắt hai người.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập