Chương 2: Hỗn loạn
Giáo sư Piot rất thân thiện, ông dẫn cậu nhóc tới phòng tắm riêng của mình, xắn áo tự mình tắm cho cậu, còn không quên hỏi han cậu.
Ông lau người cho cậu nhóc xong, còn chờ bạn mình mang quần áo về, ông liền trò chuyện với cậu bé.
Trò chuyện một hồi mới phát hiện ra tình cảnh của cậu bé khá phức tạp.
Cậu bé khi có nhận thức phát hiện ra hai pokemon lạ nhìn mình, sợ hãi cậu liền trốn, thoát khỏi hai pokemon.
Tiếp đó, cậu nhìn thấy một căn nhà trong rừng, do quá đói liền vào nhà trộm đồ ăn.
Bị hai vợ chồng già phát hiện, họ không đ:ánh đ-ập, mà nhận nuôi, nhưng do cặp vợ chồng già sống cũng khó khăn, nuôi bản thân đã khó lại phải nuôi thêm một cậu nhóc đang tuổi háu ăn.
Nhận ra trong nhà ngày càng khó khăn, cậu liền muốn rời đi.
Sợ cặp vợ chồng già thương cậu, sẽ không để mình rời đi.
Cậu đợi khi trời tối, để lại bức thư, cậu mang theo chút hành lý rời đi trong đêm.
Lang bạt trong rừng, đói thì tìm quả dại ăn, đêm đến thì ngủ trên cây.
Sau đó, trong một lần đang tranh nhau quả với một pokemon, cậu được ông Jazz tìm thấy, ông tốt bụng đưa cậu theo.
Nghe xong, giáo sư Piot vô cùng xót xa cho cậu bé.
Lão Jazz cũng vừa mua vài bộ quần áo trở về, thấy bạn mình rưng rưng nước mắt, biết đã hỏ chuyện cậu nhóc.
Hiểu rõ bạn mình là người trọng thể điện, ông không có ý định trêu mà quan sát cậu nhóc, tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo mới, cậu nhóc trông sáng sủa hơn hẳn, chỉ là người hơi gầy, tóc dài luộm thuộm.
Ông Jazz lấy một chiếc hộp nhung, bên trong chứa một chiếc kéo sáng loáng, ông bảo cậu nhóc ngồi lên ghế, phủ qua một tấm vải trắng, cái tay già thuần thục túm lấy từng ngọn tóc, chậm rãi cắt, tỉa.
Phần tóc dài đằng sau, ông cắt ngắn còn đến ngang vai, hai bên mai thì cắt xanh không để lộ phần da đầu, cắt xong ông bắt đầu dùng chiếc khăn thô phủi những tóc vụn vương trên đầu cậu nhóc, tiếp đó lấy một cái dây thun cột tóc lên.
Giáo sư Piot ngồi cạnh không khỏi bật cười, từ đầu tóc đến quần áo của cậu nhóc đều giống bạn mình đến chín phần, trông không khác phiên bản thu nhỏ là bao nhiêu.
Giáo sư Piot vẫy tay với cậu nhóc.
Biết giáo sư Piot tốt với mình, cậu nhóc liền chạy tới, ông xoa đầu cậu.
“Nhóc con, cháu có muốn một pokemon không?”
“Ông! Pokemon? Những con thú kỳ lạ kia sao?”
Cậu nhóc tò mò hỏi.
“Phải, pokemon là những sinh vật kỳ lạ và phi thường, chúng sống khắp nơi trên hành tĩnh chúng ta và cả ngoài không gian.”
Giáo sư Piot hiển từ nói.
Ông Jazz ở bên cạnh lên tiếng.
“Nhóc con chắc mới chỉ tám tuổi, hình như chưa đủ đáp ứng yêu cầu của liên minh đâu, tặng pokemon khởi đầu cho nó có làm khó cậu không?”
Giáo sư Piot cười nói.
“Không việc gì, mọi chuyện luôn có sự ưu tiền, mọi năm đều có Pokemon thừa ra được trả lại nơi nuôi, những pokemon này trở về đều sẽ có một chút vấn đi về tâm lý.
Vừa tổi, tôi kiểm tra số lượng pokemon, thì vừa hay thừa ra một con, có thể tặng cho cậu nhóc.
Mà cậu không phải còn gửi ở chỗ tôi hai quả trứng pokemon sao? Một quả đã nở, quả còn lại tính toán cũng sắp nở rồi.
Mà nhóc con này chưa có tên, cứ gọi mãi là nhóc con cũng không ổn.
Cậu định đặt tên cho r‹ là gì?”
“Như thỏa thuận trước đó nhé.
Lấy tên là Flureon đi.”
Ông Jazz chỉ vào ngón tay của mình nói.
“Cái tên tiếp theo là gì nhỉ?”
Giáo sư Piot cười cười, thuở trẻ hai người lúc rảnh rỗi đã tạo ra những cái tên cả hai cho là đẹp nhất, để sau này sẽ đặt tên cho con cháu mình.
Cuối cùng, ông đến tuổi này chưa hề lấy vợ, hàng loạt cái tên bị người bạn già dùng mất, ông cũng đã dần quên được thứ tự của chúng.
Cậu nhóc thì cố in sâu vào đầu mình cái tên, Flureon.
Hai người đang, tiếp tục nói chuyện, một chuyên gia trong viện nghiên cứu quần áo xộc xệch vội chạy đến.
“Giáo sư không hay rồi! Mấy con pokemon do tranh giành thức ăn đã xảy ra ẩu đrả rồi.”
Giáo sư Piot vuốt vuốt mấy sợi tóc trên đầu.
“Lần nào cũng gặp mấy trường hợp này, đi thôi.”
Ông Jazz mặt tỏ vẻ không vui, có vẻ như năm nào đến ông cũng gặp trường hợp này.
“Cậu nên xem lại người dưới quyền mình, việc nhỏ như vậy cũng không làm được, năng lực thật sự có vấn đề”
Giáo sư Piot cười xòa một tiếng, cùng với người chuyên gia vội đi đến chỗ đám pokemon chuẩn bị cho ngày mai
Hiện trường nơi này đã loạn hết cả, con thì phóng lửa, con thì phun ra nước, đứa thì chạy húc đầu loạn cả lên.
Những chuyên gia cùng trợ lý thì rối Loạn, ngăn được con này thì con khác lại loạn, tất cả rô tinh rối mù.
Giáo sư Piot tuổi đã già, ông không có khả năng lao vào đám loạn chiến điên cuồng này, mà người khác cũng không cho ông vào.
Ông chỉ có thể ở ngoài chỉ đạo.
Cùng với đó, ông thả ra một con pokemon rùa lớn, trên lưng nó mọc ra một cái cây lớn, phía dưới còn có vài tảng đá khiến nó trông cực kỳ nặng nể.
Nghĩ thế nào, lão giáo sư lại thu con rùa, thả ra một con chim cánh cụt lớn.
“Empoleon, tách chúng ra.“
Con chim cánh cụt liền ngưng tụ ra một xoáy nước khổng lồ, xoáy nước như một con quay tách từng con đang đánh nhau ra.
Do có kinh nghiệm từ những lần trước đó, xoáy nước nó tung ra rất vừa phải không làm cho mấy con pokemon nhỏ brị thương.
Sau đó, con chim cánh cụt ra tay mạnh hơn, hai cánh như hóa thành thép chém xuống đất tạ.
thành từng vách ngăn chia từng con pokemon ra một chỗ.
Tình hình bắt đầu cải thiện hơn, chỉ có duy nhất một vài con pokemon là vẫn liên tục quậy phá.
Ông Jazz đặt tay lên vai lão giáo sư.
“Để tôi.”
Ông nói rồi đi lên phía trước, ông chỉ đứng im không gian xung quanh đang rối loạn lập tứ: im phăng phắc, các pokemon đang đánh nhau đưa ánh mắt e sợ nhìn lão, dần dần tự tách nhau ra.
Sau đó, không con nào dám tiếp tục nhìn ông mà ngoan ngoãn lùi về sau.
Hầu hết các con pokemon nhỏ đã lui về sau, chỉ còn một con khi nhỏ hai chân run rẩy, hai tay phải chống xuống đất nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào ông lão trước mặt.
Điều này khiến ông Jazz không khỏi đưa tay lên vuốt râu, ông thả từ một quả bóng ra một con pokemon.
giống với cá mập, đứng bằng hai chân, cùng với hai tay có móng vuốt sắc lẹm.
“Trấn áp nó.”
Ông chỉ về con khi nhỏ vẫn đang chống cự.
Giáo sư Piot thấy tình hình đã được trấn áp, lại nhìn con khi nhỏ có lửa ngọn lửa sau mông, kia không khỏi nói.
“Thằng nhóc này, năm nào cũng làm loạn.”
“Không phải một lần à?”
Ông Jazz cười hỏi, khá hứng thú với con khi nhỏ trước mặt.
⁄Ừ, thằng nhóc này ba năm trước được nhận nuôi.
Chiến đấu rất khá, nhưng lại không chịu tiến hóa, chủ cũ của nó thấy thế thì rằng nó khiến bản thân thất bại, nên để lại nó ở viện.
nghiên cứu, từ đấy con Chimchar này có chút cực đoan.
Thường hay chiến đấu quá khích với các pokemon khác, mà mấy đứa nhóc mới lại không thuần Phục được nó, nên năm nào cũng tới đây, thành ra người quen với viện nghiên cứu.”
Ông Jazz chỉ tay vào con Chimchar đang bị áp chế.
“FElureon, hứng thú với nó không?”
“Cháu sao?”
Flureon chỉ tay vào mình tự hỏi.
“Phải.”
Ông đáp.
Flureon đưa tay để lên má suy tư, một hồi sau cậu nói.
“Đánh nó, có lẽ cháu sẽ thắng.
Còn đâu cháu nghĩ mình không thể kiểm soát được nó.”
Giáo sư Piot đứng một bên cười nói.
“Nhóc con ánh mắt khá chính xác đấy, với một người mới, với tình trạng của Chimchar hiện tại, nhóc không điểu khiển được nó đâu.”
Ông Jazz đưa tay về phía giáo sư Piot.
“Đưa tôi pokeball của Chimchar.”
Giáo sư Piot lấy từ chiếc xe đẩy ra một pokeball, đưa cho ông.
Không khách khí cầm lấy pokeball từ bạn mình, ông nhấn một điểm trên pokeball, sức mạn! liên kết từ quả bóng với Chimchar lập tức mất liên kết.
“Garchomp, trở lại.
Ra đi, Zorua.“
Con cá mập màu xanh được thu trở lại.
Thay vào đó, ông thả ra một pokemon cáo nhỏ, với bộ lông đen xám, trên đầu có một nhúm lông màu đỏ, đôi mắt tỉnh ranh khiến người ta cảm thấy nó hơi gian manh.
Chimchar thoát ra khỏi áp lực từ Garchomp tạo ra, nó liền cảnh giác nhìn xung quanh nhất;
đối với ông lão cùng với Zorua.
Ông Jazz mấp máy môi nhẹ, tiếng không phát ra khỏi miệng.
Zorua lập tức biến ảo hóa thành một con chim lớn với cái mái như lưỡi liềm.
Theo tiếng lẩm bẩm của ông, Zorua trong hình dáng chim đập cánh bay lên cao, từ trên không, dưới ánh đèn chói lóa, nó bất ngờ đâm thẳng đầu vào Chimchar.
Cả hai bị cú v-a chạm đó bắn ra hai bên, Chimchar ngã ra đất, còn Zorua hóa trở lại thành hình dáng ban đầu, cả người không chút có dấu hiệu b-ị thương do cú v-a chạm vừa rồi, miệng nhỏ ngáp dài một tiếng.
“Zo…a.”
Tiếng kêu mang đầy vẻ chế nhạo.
Chimchar nghe đối thủ khiêu khích, cả người tức đến bốc krhói, nó nhảy lên xoay người trong không trung tạo thành một bánh xe lửa phóng tới.
Zorua nhìn đối thủ tấn công, hai mắt nó hơi híp lại, ngáp nhẹ một cái, từ miệng nó bắn ra bị đạo ánh sáng lấp lánh.
Chimchar tấn công tới không kịp né tránh, thứ ánh sáng quỷ mị trúng.
thẳng vào người nó.
Đầu óc nó như chậm lại một nhịp, khi tỉnh lại đã thấy đối phương thoát khỏi tầm trấn công.
Bị tác động bởi thứ ánh sáng quỷ mị kia, Chimchar như thấy đối thủ ở gần mình, nó một lần nữa nhảy lên tấn đối thủ.
Nó nhằm chính giữa đầu “Zorua đứng mà lao xuống, một cú đấm vào không khí khiến cơ thể nó đập mạnh xuống đất.
Nó lảo đảo đứng dậy, hai mắt cứ lờ mờ nhìn đối phương đằng xa đã hóa thành ba, nó không kìm được phun một ngọn lửa tấn công.
Zorua đứng im tại chỗ không thèm né tránh, ngọn lửa phun qua không trúng một sợi lông trên người nó.
Chimchar trong trạng thái hỗn loạn, liên tục Phun lửa, đấm, đá…
về phía Zorua nhưng đều trượt toàn bộ đều rơi vào không khí.
Có chăng nhắm trúng mục tiêu thì bị đối thủ né tránh mất.
Đợi khi nó thoát khỏi trạng thái hỗn loạn, đối thủ đã sớm nằm trong lòng chủ nhân của mình, ánh mắt của đối Phương khiến nó cực kỳ tức giận.
Chimchar vốn không mấy khi trấn công người.
Nhưng lúc này, nó đã quá mức tức giận, không còn kìm nén được mà phun ra một ngọn lửa về phía ông Jazz.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập