Chương 3: Torchic

Chương 3: Torchic

Ông Jazz ôm Zorua trong lòng, đối diện với ngọn lửa bay tới, trên gương mặt không xuất hiện chút hoảng loạn nào.

Ông thản nhiên đợi ngọn lửa gần bay đến trước mặt, tay đập mạnh vào ngọn lửa lập tức khiến ngọn lửa biến mất.

Hai mắt Ông khóa chặt lên người Chimchar.

“A.”

Chimchar khẽ kêu một tiếng, cả người nó như đeo chì, chân tay run rẩy chống trên đất cố đỡ cơ thể.

Ông Jazz tiến tới, khóe miệng nhếch lên, giọng trầm đục cất lên như có ma lực xoáy sâu vào tâm trí người nghe.

“Theo ta, ta giúp ngươi mạnh lên.”

Chimchar nhận thấy toàn thân dần được thả lỏng, nó đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt đầy dò xét, sâu trong mắt nó lóe lên tỉa mừng rỡ nhưng lại đầy lưỡng lự.

Nó đã bị phản bội nhiều lần, đối với con người sâu trong tâm nó vẫn có sự khao khát, xong nó lại sợ giống những lần trước, nó sợ mình bị “phản bội”.

Ông Jazz thấy thế liền đưa tay ra trước, ánh mắt trở lên hiền dịu hơn.

Chimchar nhìn sâu vào ánh mắt ấy, do dự một hồi, cuối cùng vẫn đưa bàn tay nhỏ nắm lấy tay người trước mặt, nó chấp nhận một lần nữa chọn tin tưởng.

Ông Jazz không có một lời cổ vũ, ông thu Chimchar vào một pokeball màu đen có hai viền vàng bên trên.

Chimchar không kháng cự dữ dội như pokemon hoang dã thông thường.

Cầm pokeball trên tay ông Jazz hướng giáo sư Piot nói.

“Cậu đưa pokemon mới nở cho nhóc con.”

Giáo sư Piot nhẹ gật đầu, ông lấy từ thắt lưng ra một pokeball màu đỏ quăng tới chỗ Flureon.

Hơi bất ngờ, xong Flureon theo bản năng vươn tay chộp lấy pokeball vào trong tay, cậu định lên tiếng hỏi thì ông Jazz đã nhắc nhỏ.

“Thả Pokemon trong pokeball ra, hai chúng ta sẽ có một trận đấu.”

Não Flureon như có dòng điện chạy qua, cả người khựng lại, tay cậu không tự chủ vung pokeball về phía trước.

Pokeball rơi xuống mặt cỏ, lăn vài vòng trên đất, quả cầu mở một nửa từ bên trong tia sáng màu lam truyền ra bên ngoài, một con gà nhỏ với bộ lông màu cam xuất hiện.

Con gà nhỏ vừa ra khỏi bóng liền ngơ ngác nhìn xung quanh một cách tò mò.

Flureon đưa tay ra sau gáy xoa nhẹ, đợi cơn đau sau gáy qua đi, cậu ngẩng đầu đưa mắt nhìn kỹ con gà nhỏ trước mặt.

Hai cái cánh ngắn ngủn, trên đầu có một chỏm lông hình chiếc lá, trông nó cực kỳ vô hại.

Nhìn ngoại hình của pokemon trước mặt, cậu bắt đầu thấy nghĩ ngờ, liệu một pokemon dễ thương như này liệu có thể chiến đấu hay không.

Đang trong lúc Flureon còn chìm trong suy nghĩ lên ra lệnh thế nào thì ông Jazz không thông báo một tiếng, phát động trấn c-ông.

“Chimchar, dùng Scratch.”

Nhận lệnh từ nhà huấn luyện, Chimchar không chậm trễ lao lên tấn công, nó muốn thể hiệr bản thân trước mặt chủ nhân mới.

Flureon thấy Chimchar sắp đánh trúng pokemon gà nhỏ của cậu.

Không nghĩ nhiều, cậu nhảy ra chắn trước mặt con gà nhỏ, một đấm tung ra đánh trúng bả vai Chimchar khiến nó bay ngược về sau.

Mọi người nhìn Chimchar b:ị điánh bay thì đều ngỡ ngãng, có người trong viện nghiên cứu.

không nhịn được mà há hốc mồm.

Một người không tự chủ thốt lên.

“Vậy mà cũng được?”

Toàn trường rơi vào tĩnh lặng, ông Jazz là người bật cười lớn đầu tiên.

“Nhóc con, chiến đấu Pokemon không phải là tự nhóc chiến đấu, hiểu chứ?”

Flureon nhẹ gật đầu.

“Cháu hiểu.

Chỉ là vừa rồi cháu chưa biết ra lệnh cho pokemon thế nào? Với lại cháu thấy mình có thể đánh bại được Chimchar, đâu cần đến pokemon.”

Những người xung quanh một lần nữa không thể thốt ra lời nào với cậu nhóc này.

Cậu chỉ tay về phía Chimchar đang đứng dậy.

Có vẻ linh tính của Chimchar khá cao, nó nghe thấy lời Flureon thì liền nổi đóa, hai tay khua mạnh trước mặt, rõ ràng người này vừa rồi đánh lén nó.

Giáo sư Piot hướng ông bạn già hỏi.

“Trận chiến này còn cần thiết không?”

Ông Jazz gật đầu, truyền thống trong nhà ông, mỗi đứa trẻ sau khi nhận Pokemon từ trưởng bối trong nhà đều phải chiến đấu với người đó, hoặc trưởng bối tương ứng.

Thắng một đứa trẻ không có gì vẻ vang, nhưng người lớn trong nhà ông quan niệm, lần thất bại đầu tiên của mỗi đứa trẻ phải từ tay trưởng bối.

Đó coi như là một lời chúc trưởng thành giúp đứa bé lên thiếu niên.

Giáo sư Piot có lẽ cũng biết về truyền thống của nhà Jazz, ông vỗ vai nhắc nhỏ Flureon.

“Pokemon này gọi là Torchic, cháu có thể ra lệnh cho nó dùng Ember, Scratch, Growl.”

“Ember? Scratch? Growl?”

Flureon ngơ ngác tự lẩm bẩm như đang nhớ lại điều gì đó.

Giáo sư Piot tưởng Flureon còn chưa rõ, ông kiên nhẫn giải thích.

“Đó là các chiêu thức của Pokemon, để ta làm mẫu cho cháu.

Torchic, sử dụng Ember tấn công.”

Torchic có lệnh từ giáo sư Piot đang từ đẳng sau Flureon liền lách qua người cậu, nó há miệng nhỏ phun ra từng hạt lửa nhỏ thành đường thẳng nhắm tới con khi vừa tấn công nó.

Chimchar thấy các hạt lửa nhỏ nhắm vào mình theo bản năng muốn né tránh, thì giọng ông Jazz đằng sau nghiêm nghị.

“Đứng im.”

Giọng nói khiến cho Chimchar đang muốn né tránh thực sự dừng lại, nhưng hai tay nó run lên một cách vô thức.

Đợi cho hạt lửa cách Chimchar chừng một cánh tay, ông Jazz mới nói.

“Né đi.”

Chimchar chỉ chờ thế né qua một bên, do né gấp gáp khiến nó thiếu chút thì ngã ra đất, xong trong ánh mắt cực kỳ phấn khích.

Chỉ vừa rồi, từng hạt lửa thiếu chút nữa đã bắn trúng vào người, là một pokemon đã qua nhiều người huấn luyện, nó hiểu được chủ nhân của mình thực sự rất khác biệt.

Ánh mắt nó nóng bỏng hơn bao giờ hết, không còn ý nghĩ tự mình lao lên chiến đấu, nó bắt đầu chờ đợi mệnh lệnh.

“Tiếp cận từ bên phải.”

Ông Jazz nói.

Chimchar cấp tốc chạy chéo sang bên hông trái Torchic bằng tốc độ nhanh nhất của mình.

Giáo sư Piot không tiếp tục ra lệnh, ông lùi về sau quan sát tất cả.

Chimchar dù nhanh nhưng Flureon vẫn có thể thấy bằng mắt thường, cậu hơi lúng túng ra lệnh.

“Torchic! Ember.”

Torchic nghe người vừa chắn trước mặt ra lệnh cho nó có chút chần chừ.

Ngay lúc nó chần chừ, Chimchar đã lao tới, móng vuốt cào lên người Torchic, móng vuốt vung xuống không ngừng đấy lùi Torchic.

Không buông tha cho đối thủ, Chimchar bám theo không ngừng cào lên người Torchic cho đến khi ông Jazz hô dừng lại.

Chimchar vô cùng thỏa mãn, dù đánh bại đối thủ yếu nhưng nó giải tỏa được sự thất vọng về bản thân đã lâu.

Nó hét lớn một tiếng toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng, thân hình bắt đầu thay đổi, thân nó trở lên dài hơn, phía sau mọc ra một cái đuôi với ngọn lửa cháy phía cuối.

Với cảnh tượng tiến hóa đặc biệt của Chimchar, một pokemon tiến hóa chậm rất đáng để ghi lại nghiên cứu, nên người trong viện kể cả giáo sư Piot cũng chú ý vào đấy.

Chỉ có Flureon ôm Torchic trong lòng đang xem v-ết thương của nó.

Torchic dù vẫn còn đau, nhưng nóngược lại thích sự ôm ấp, nó hơi rúc vào ngực cậu.

Lão Jazz đi đến vứt ra một bình thuốc màu tím, Flureon liền đỡ lấy nó.

“Thuốc trị thương cho Torchic, nhóc biết làm đúng không? Ta có chút đói bụng, đi tìm cái gì ăn trước, nhóc chú: nữa đi cùng Piot.“

Thấy lão Jazz một đường đi thẳng, Flureon không để ý, cậu bắt đầu chữa trị cho Torchic.

Bình thuốc ông Jazz đưa cho cậu dưới dạng bình xịt, trước đó cậu cũng được ông Jazz chữa trị qua bằng nó, nên tự nhiên biết cách dùng.

Chỉ cần xịt thuốc nên v-ết thương sau đó băng bó lại là được, tuy mới tám tuổi nhưng, Flureon băng bó rất thành thạo, vết thương của Torchic ở cánh nên sau khi xịt thuốc, cậu băng bó cho nó bằng một chiếc khăn đen nhỏ có sẵn trong túi áo.

Torchic không phản kháng để mặc cho Flureon chữa trị, cả quá trình nó chỉ nhìn cậu bằng cặp mắt đen của mình.

Sau khi ghi chép đủ về quá trình tiến hóa của Chimchar thành Monferno.

Giáo sư Piot liền giao nhiệm vụ cho mấy người nghiên cứu bên dưới chuẩn bị cho ngày mai, ông dẫn theo Flureon cùng Monferno sang biệt thự bên cạnh viện nghiên cứu.

Biệt thự lúc này đã sáng đèn, lão Jazz đang ngồi trên bàn với mấy mẩu bánh mì và vài loại trái cây, nhìn hai người đi vào, ông nói.

“Nhóc nó đã ăn rồi, cậu đưa nó lên phòng đi.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập