Chương 6: Vật phẩm chế tác
Sinh mệnh trên thế giới Pokemon cực kỳ đổi dào.
Những sinh vật như pokemon thường xuyên chiến đấu với nhau, chúng sẽ không tránh khỏi bị thương.
Bằng một cách kỳ diệu, chúng đều có thể tự mình bình Phục một cách chậm rãi, trừ những trường hợp b:ị thương rất nặng.
Do con người chế tạo ra nhiều thuốc cùng thiết bị, nên mọi người dần không thấy được điều ấy.
Sinh mệnh của pokemon rất dài.
Tuổi thọ con người không thể so được với chúng, thực tế cho thấy có những pokemon sống lên tới hàng nghìn tuổi.
Tuy bản chất pokemon luôn chọn chung sống hòa bình với con người, nhưng do gen, từ bên trong cơ thể, bản năng chúng luôn khao khát sức mạnh.
Nếu sống nhiều năm ở thế giới bên ngoài không thể làm bản thân mạnh lên.
Chúng sẽ tìm những khu vực đặc biệt, những cánh cửa giúp chúng đột phá sức mạnh, cũng là cánh cửa tiễn đưa chúng chặng đường cuối cùng.
Như một quy luật, các “khu vực đặc biệt có mối liên hệ nhất định với gen trong cơ pokemon, khi đến một thời điểm chúng sẽ tự tìm đến đó.
Còn hiện giờ khi con người cùng pokemon làm bạn, sự khao khát ấy đôi khi lại đến từ cả cor người.
Khi cấp độ pokemon đã đạt đến mức nhất định, việc tăng sức mạnh sẽ chậm chạp và khó khăn hơn, việc huấn luyện cũng sẽ dần rơi vào những ngày tháng dài đằng đẳng.
Nhà huấn luyện sẽ không chấp nhận điểu đó xảy ra, hay chính pokemon của họ cũng cho là như thế.
Họ tìm đến “khu vực nguy hiểm'.
Bên trong đó sẽ xuất hiện những gì họ cần.
Thứ đá lấp lánh tăng sức mạnh tiềm năng hay những vật phẩm có thể chế tác thành những món đồ tăng sức mạnh trực tiếp cho pokemon.
Nói đến đó, ông Jazz gọi ra Garchomp.
Là một trong các pokemon theo chủ nhân sóm nhất, cả hai có một sự tương thông nhất định.
Garchomp cúi thấp đầu đến gần lão để lão dễ dàng tháo vòng trên cổ xuống.
Một chiếc vòng bạch kim có hình đáng chắc chắn vừa, đại thể trên mặt chiếc vòng là phần trên.
Tại bốn phía có khắc các chữ cái khó hiểu, phần chính giữa có khắc một chiếc đầu rồng lồng trong đó là một chữ cái.
Chiếc vòng hơi có phần ngả màu, bên trên còn có một vài vết xước.
Flureon ngắm nhìn chiếc vòng mang theo một cảm giác có phần cũ kỹ theo năm tháng, nhưng lại thể hiện ra sức mạnh qua những trận chiến mà pokemon đeo nó.
Ông Jazz cầm chiếc vòng nói.
“Nghề ta muốn dạy cho con chính là chế tác những vật phẩm đeo cho pokemon, hay người trong nghề chúng ta gọi nó với cái tên hoa mỹ hơn “trang sức pokemonf.
Chiếc vòng này là trang sức đầu tiên ta chế tác cho Garchomp khi nó còn là Gabite, vật phẩm chủ yếu chế tác từ Dragon Fang và một số kim loại tạo thành.”
Ông Jazz giơ chiếc vòng ra trước mặt Flureon, cậu liền đưa tay hai tay ra phía trước đỡ.
Nhận lấy chiếc vòng trên tay, cảm nhận đầu tiên của cậu là rất nặng, sau đó một cảm giác lạnh buốt hết cả bàn tay.
Không để Flureon hỏi, ông Jazz liền nói.
“Để giúp Gabite thích ứng sớm với việc chịu đựng sức mạnh từ pokemon hệ băng, bên trong chiếc vòng, ta pha chế một lượng nhỏ kim loại chỉ sản sinh ra ở các núi băng.”
Cầm chiếc vòng trên tay, cậu đưa nó lên ánh trăng, ánh sáng vàng chiếu xuống, từng làn khó trắng bay ngược lên trên, cậu hỏi.
“Ông Jazz, những vật phẩm chế tác này rơi ra từ pokemon sao?”
“Chuyện này đến hiện giờ vẫn không rõ, đôi lúc chúng xuất hiện thẳng trên mặt đất hoặc dưới nước, có lúc lại từ trên trời rơi xuống, còn phần lớn là ở trên người các pokemon trong.
khu vực nguy hiểm.”
Ông Jazz trầm tư đáp.
“Vậy vật phẩm chế tác rất hiếm hả ông?”
“Không đến mức hiếm có, thậm chí còn xuất hiện tương đối nhiều, chẳng qua chúng đều xuất hiện dưới dạng thô.
Pokemon bình thường sẽ rất khó phát huy được sức mạnh từ chúng…”
Lão Jazz đang định nói tiếp, từ đằng xa tiếng còi tàu lớn vang vọng vào bờ.
Theo ánh trăng, Flureon nhìn thấy một thứ gì đó phát ra ánh sáng giữa biển đen vô tận.
Tiếng còi hú lại vang lên một lần nữa, lão Jazz kéo tay Flureon đứng dậy.
“Tàu đã đến.
Ra đi, Gyarados.”
Từ bóng chứa, một pokemon màu xanh dài khổng lồ với cái mặt dữ tợn xuất hiện, thân thể nó dài như rắn, phân ra từng đốt lớn, trước miệng có hai cái râu dài cong v-út giống cá chép.
Ông Jazz đeo lại chiếc vòng lên cổ Garchomp, đồ đạc của Flureon ông đeo lên hai tay nó, xong xuôi liền túm lấy cổ áo nhảy lên người Gyarados.
Hai pokemon hiểu ý bắt đầu di chuyển.
Tốc độ của Gyarados bơi dưới nước không hề chậm chạp, nó rẽ sóng lao về phía trước.
Cho đến lúc đưa hai người Flureon và ông Jazz lên tàu, Gyarados không hề thở ra một tiếng nặng nể, thân thể lúc nào cũng cao hơn mặt biển khiến hai người không hề bị nước biển chạm tới.
Điều này chứng minh thể lực cùng việc khống chế thân thể của Gyarados đã đạt đến cấp độ rất cao.
Flureon nhìn Gyarados bị thu hồi vào pokeball, hai mắt cậu nóng rực, đối với việc huấn luyện Torchic càng trở lên mong đợi.
Thu hồi lại ánh mắt, Flureon đánh giá con tàu, từ xa cậu đã thấy nó giống như một ngọn núi giữa biển, lúc này đứng trên tàu cậu thật sự mới thấy được sự xa hoa của nó.
Đặc biệt cậu chú ý tới cái tên “Tập đoàn Jazz“ phát sáng trên thân thuyền và các tầng ánh sáng cùng những bóng đen thấp thoáng qua cửa kính ở tầng cao.
Một nhóm người mặc vest chinh tề đã đợi sẵn từ lâu do một lão già mặc Tuxedo nhã nhặn dẫn đầu, lão cung kính cúi chào.
“Chủ tịch, mừng ngài trở lại.”
Người phía sau ông cũng lần lượt cúi chào Ông Jazz với gương mặt trịnh trọng.
Flureon đôi mắt đen trong veo nhìn ông già trước mặt, cùng lúc lão già cũng đưa mắtnhìn cậu, cả hai ánh mắt nhìn nhau cùng lúc đều mang theo vẻ đánh giá về đối phương.
Hai người nhìn nhau, Flureon vô thức nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ, ánh mắt cậu né tránh khỏi cặp mắt như đang muốn nhìn thấu tận tâm can mình.
Ông Jazz phất tay.
“Lando đừng trêu chọc nó nữa.
Việc ta phân phó ông làm đến đâu rồi.”
“Chủ tịch đã hoàn thành, thân phận của cậu chủ đã có trong gia phả nhà Jazz.”
Lão già đáp.
“Nhóc con, đây là quản gia Lando Franks.
Ông ấy là người bạn từ nhỏ của ta, một trong những người nhóc có thể tin tưởng trong gia đình này.”
Ông Jazz hướng về Lando Franks giới thiệu.
“Chào ông Lando Franks, cháu là Flureon.”
Flureon lễ phép chào.
Lando Franks mim cười nói.
“Chào cậu Flureon, người cứ gọi ta là lão Lando được rồi.
Chắc cậu đã sớm đói bụng, ta đã sớm chuẩn bị tiệc, chỉ chờ cậu và chủ tịch trở về.”
Quản gia Franks ra lệnh người phía sau liền tản đi, ông đi trước dẫn hai người đến lối vào bên trong thuyền.
Người xung quanh nhìn thấy ông Jazz và quản gia Franks đều ân cần cúi chào.
Lối vào thuyền được chia thành ba đường được ngăn cách bởi các tấm kính dày, nối đi bên trái dùng để đi bộ, bên phải có thang cuốn vào trong.
Lối chính giữa thì bị chặn bởi một cánh cửa thép dày, bên tay có một thiết bị dùng để quét thẻ.
Quản gia Franks dùng tấm thẻ của bản thân quét qua, cánh cửa thép từ từ mở ra, bên trong giống như một khoang thang máy bình thường nhưng điện tích lớn hơn.
Ba người bước vào, đợi vài giây thang máy liền di chuyển.
Flureon chưa hiểu chuyện gì cánh cửa đằng sau thang máy đã mở ra, tốc độ thang máy thực sự quá nhanh.
Cậu theo sau hai ông lão rời khỏi thang máy, đi qua vài hành lang, cậu được dẫn đến một đạ sành.
Ở đây trưng bày rất nhiều tranh, trang sức, đá,…
mỗi loại được bảo quản và trưng bày khác nhau, từ bên ngoài hành lang đi vào luôn có sẵn mười người dắt theo vài con Pokemon giống chó đi tuần xung quanh.
Tại chính giữa sảnh, hai pokemon có hình đáng con người đứng tựa vào nhau quan sát toàn bộ sảnh.
Nhìn hai pokemon đều mỹ lệ khiến, người ta không nhịn được mà quay lại xem chúng thêm một lần.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập