Căn nhà ba người thuê nằm cuối hẻm gần bến xe.
Giá rẻ, trần thấp, tường ẩm nhưng đủ để chia tiền phòng mà không ai phải tính toán quá nhiều.
Minh thất nghiệp bốn tháng.
Không đến mức khủng hoảng, nhưng đủ để mọi thứ chậm lại.
Email mời phỏng vấn ở thành phố khác vẫn nằm trong hộp thư.
Chưa trả lời.
Nếu đi, có thể là lối thoát.
Nếu trượt, sẽ phải bắt đầu lại từ con số gần như bằng không.
Duyên đi làm về gần chín giờ tối.
Cô đặt túi xuống bàn, nhìn quanh.
“Tiền điện tăng rồi.
“Bao nhiêu?
Minh hỏi.
“Gần ba trăm.
Tháng này ai bật máy lạnh ban ngày?
Hùng từ phòng bước ra.
“Tôi.
Duyên nhìn sang, không trách, chỉ thở ra.
“Nhớ tắt giùm.
Ba người ăn tối muộn.
Cơm nguội hâm lại.
Trứng chiên.
Canh còn dư.
Duyên quay sang Minh.
“Cậu trả lời mail chưa?
“Chưa.
“Đừng nói là đang nghĩ tiếp.
Minh im lặng vài giây rồi nói:
“Nếu đi rồi trượt thì sao?
Hùng đáp ngay:
“Không đi thì chắc chắn không đậu.
Duyên chống cằm nhìn Minh.
“Nếu đi, ít nhất cậu cũng biết mình đã thử.
Minh nhìn cô.
Hai người quen nhau từ nhỏ.
Đủ lâu để không cần nói mấy câu động viên sáo rỗng.
“Được nhận thì sao?
Duyên hỏi tiếp.
“Thì đi.
“Đi rồi đừng quên lời hứa.
Minh nhíu mày.
“Lời hứa nào?
“Cậu nói nếu có việc ổn định sẽ dẫn tôi đi chơi một chuyến.
Đừng giả bộ quên.
Minh cười nhẹ.
“Nhớ.
“Nhớ là được.
Đi đâu thì đi, nhớ quay lại.
Hùng nhìn hai người, không xen vào.
Cậu biết họ thân, nhưng không phải kiểu dựa dẫm.
Chỉ là quen có nhau.
Khoảng hai giờ sáng, cả ba vẫn còn thức.
Điện thoại của họ cùng sáng lên.
Không thông báo.
Không số gửi.
Nền đen.
Chữ trắng.
“Ba người có muốn tham gia một thử thách không?
Hùng nhìn quanh căn phòng.
“Ai biết tụi mình ở chung?
Tin nhắn tiếp theo hiện ra.
“Phần thưởng:
Một khởi đầu mới.
“Yêu cầu:
Đồng thuận cả ba.
“Thời hạn:
60 giây.
Bộ đếm bắt đầu chạy.
Duyên ngồi xuống cạnh Minh.
“ARG à?
“Không giống, ” Hùng nói.
“Không có link.
Không yêu cầu gì.
Minh thử thoát.
Không được.
Dòng chữ “khởi đầu mới” lặp lại trong đầu cậu lâu hơn mức cần thiết.
Bộ đếm còn 27 giây.
“Bấm thử không?
Duyên hỏi.
“Cùng lắm reset máy.
Hùng nhún vai.
“Muốn lừa cũng phải có cái để lừa.
Minh nhìn hai người.
Nếu đậu phỏng vấn, cậu sẽ rời đi.
Nếu trượt, mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ.
Thứ trước mắt giống một trò ngu ngốc, nhưng cũng chẳng có gì để mất.
“Bấm cùng lúc, ” Hùng nói.
Còn 9 giây.
Duyên giơ điện thoại lên.
“Ba người nhé.
Minh nhìn cô một lần nữa.
Không hiểu sao lại nói:
“Dù có chuyện gì xảy ra… tôi cũng không bỏ hai người lại.
Duyên khựng lại một nhịp.
“Tự nhiên nghiêm túc vậy.
“Cứ nói trước.
Hùng nhìn Minh, ánh mắt không đùa.
“Đã nói thì nhớ giữ.
Bộ đếm còn 3.
Ba người chạm vào màn hình.
Màn hình tắt.
Không ánh sáng.
Không rung chuyển.
Chỉ là một khoảng trống kéo dài quá mức bình thường.
Rồi giọng nói vang lên trong đầu.
“Đồng thuận xác nhận.
“Khế ước hoàn tất.
Ban đầu trung tính.
Sau đó âm sắc thay đổi.
“Ba cá thể đạt chuẩn tối thiểu.
“Ý chí dao động.
Tình trạng hiện tại:
bế tắc.
Không gian quanh họ bắt đầu méo đi.
Minh cố cử động nhưng cơ thể không phản hồi.
Giọng nói tiếp tục, không còn che giấu sự lạnh lùng.
“Phần thưởng đã cấp.
“Một khởi đầu mới.
Một nhịp ngắn.
“Các ngươi đã đồng thuận.
Khiếu nại không hợp lệ.
Sàn nhà tan ra như mặt nước bị rạch.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, Minh nhìn thấy những không gian khác — những căn phòng khác, những người khác cũng đang bị kéo đi.
Giọng nói vang lên lần cuối, cao hơn một chút, như đang nhìn xuống.
“Luật duy nhất:
sống sót.
“Giải trí bắt đầu.
Mọi thứ tắt hẳn.
Minh mở mắt vì mùi muối và cá ươn.
Tiếng sóng đập vào cầu cảng.
Tiếng dây thừng kéo sột soạt.
Giọng người nói bằng một thứ ngôn ngữ quen mà lạ.
Cơ thể nhẹ hơn.
Nhỏ hơn.
Cậu đang ngồi tựa vào một bức tường gỗ mục phía sau nhà kho.
Quần áo rách.
Chân trần.
Tay gầy và đầy vết trầy.
Không có ký ức nào về cơ thể này.
Không có tên.
Không có gia đình.
Chỉ có cảm giác đói.
Một bóng Pokémon bay ngang qua bầu trời, cánh rộng che nắng trong thoáng chốc.
Thành phố trước mặt là một cảng biển đang mở rộng.
Tàu gỗ neo dọc bến.
Nhà kho xây dở.
Ống khói phía xa nhả khói mỏng.
Slateport.
Cái tên xuất hiện trong đầu, không rõ từ đâu.
Minh đứng dậy, chân run nhẹ.
Không có Duyên.
Không có Hùng.
Nhưng lời nói cuối cùng trước khi rơi xuống vẫn còn rất rõ.
Nếu đây là một trò chơi, thì nó đã bắt đầu bằng một lời hứa.
Và cậu không có ý định nuốt lời.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập