Chương 10: Đi Lùi Vào Bóng Tối

Gió đổi hướng lần nữa.

Hant không cần nghe tiếng kêu cũng biết Murkrow vừa bay ngang qua.

Cái bóng đen lướt thấp sát mặt đất rồi biến mất sau rặng cây bên phải — ngắn ngủi nhưng đủ để cậu hiểu.

Có người phía trước.

Cậu không quay đầu ngay.

Chỉ bước chậm lại.

Ở phía trước đoàn, Breloom đang dò đường, bước đi linh hoạt giữa bụi cỏ, còn Mightyena kéo chiếc xe gỗ chở hàng, dây cương buộc chắc vào càng xe.

Hai Pokemon của Roderic luôn đi cùng đoàn.

Hant hạ giọng khi bắt kịp Roderic.

Cậu kể về chuyện ở cảng — việc có kẻ lật tung kho bãi, tra hỏi công nhân bốc vác, kiểm tra từng con tàu.

Không tìm được thứ mình muốn, chúng bắt đầu chặn các đoàn thương nhân đi qua dưới danh nghĩa cướp đường.

“Cháu không biết họ tìm cái gì, ” Hant nói, giọng vẫn còn chút do dự.

“Nhưng họ hỏi rất kỹ xem có ai từng làm ở cảng không.

Cháu từng làm ở đó… nên có thể họ sẽ nhắm vào cháu trước.

Roderic không tỏ ra hoảng hốt.

Ông chỉ khẽ nheo mắt, nhìn địa hình phía trước.

“Những đoàn quay về kể rằng họ chỉ lấy tiền, ” Hant tiếp tục.

“Hàng hóa cồng kềnh thì không đụng đến.

Có vẻ họ cần tìm thứ gì đó.

Cậu dừng lại một nhịp.

Thực ra trong lòng cậu có một suy đoán.

Viên đá trong túi tiền — thứ cậu vô tình giữ lại từ cảng — chưa từng rời khỏi tâm trí cậu suốt quãng đường này.

Có một cảm giác rất mơ hồ rằng mọi chuyện bắt đầu từ nó.

Nhưng lý trí bảo cậu phải diễn.

Nếu cậu tỏ ra biết quá nhiều, Roderic sẽ hỏi sâu hơn.

Và khi đó, mọi thứ sẽ phức tạp hơn rất nhiều.

Vì vậy Hant chỉ cúi đầu, giả vờ như một người trẻ đang lo lắng cho cả đoàn.

Cậu tự nhủ — có thể mình chỉ đang tưởng tượng.

Và nếu viên đá kia không phải thứ chúng tìm…

thì cậu đơn thuần chỉ là cái cớ thuận tiện nhất.

Roderic trầm ngâm vài giây.

Ông là người từng đi qua những cung đường xấu nhất, từng đối mặt với đủ loại người.

Ông hiểu thế nào là “cướp thật” và thế nào là “giả cướp”.

Ông quay lại, gọi lớn vừa đủ để vợ con nghe thấy:

“Lysa, kiểm tra lại dây buộc phía sau.

Darian, con với mẹ đi trước một đoạn xem đường có lầy không.

Evan, đi cùng anh.

Giọng ông bình thản như thể chỉ đang điều chỉnh đội hình.

Nhưng Hant hiểu.

Ông đang tạo khoảng trống.

Lysa lập tức hiểu ý chồng.

Bà dắt Evan và Darian đi trước cùng Breloom.

Darian còn tưởng cha chỉ muốn thăm dò đường như thường lệ.

Khi cả ba đã đi vượt lên qua khúc cua, Roderic mới chậm lại.

Ông nói khẽ:

“Cậu muốn làm gì?

Hant nuốt khan.

Tim cậu đập nhanh đến mức chính cậu cũng nghe thấy.

“Cháu sẽ tụt lại.

Nếu họ nhắm đến cháu… thì cháu đi một mình sẽ dễ hơn để họ lộ diện.

Mọi người có thời gian giấu tiền.

Cậu không nói rằng mình đang sợ.

Nhưng ánh mắt thì không giấu được.

Roderic nhìn cậu thật lâu.

Rồi ông gật đầu một lần.

“Đừng cố anh hùng.

Nếu tình hình vượt quá khả năng, ta sẽ can thiệp.

Đó là lời hứa của một người từng trải — không kịch tính, không màu mè.

Hant khẽ gật đầu.

Khi cả đoàn khuất khỏi tầm nhìn sau khúc cua, Hant cố tình chậm lại hơn nữa.

Cậu cúi xuống giả vờ chỉnh lại giày.

Chiếc túi tiền bên hông được tháo ra rất tự nhiên.

Bên trong có tiền… và viên đá cậu mang theo từ cảng.

Chiếc túi rơi vào bụi rậm như vô tình.

Không nhìn lại.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Cái bóng đen lao xuống không một tiếng động.

Murkrow ngoạm lấy túi tiền, đôi mắt ánh lên vẻ tham lam quen thuộc.

Nó không do dự, không chào hỏi, không để lộ mình quá lâu — rồi biến mất giữa tán cây.

Hant biết nó sẽ không lộ mặt.

Nó ích kỷ.

Và chính vì thế, nó sẽ giữ thứ đó cho riêng mình.

Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần, cố hít sâu để giữ bình tĩnh.

Ở phía trước, Lysa đang tranh thủ chuyển một phần lớn tiền sang đáy thùng lương khô.

Darian vẫn cảnh giác nhưng chưa nhận ra điều gì bất thường.

Evan thì chỉ nghĩ cha cho mình đi trước để “tập làm người lớn”.

Mọi thứ vẫn trông bình thường.

Quá bình thường.

Hant bước chậm lại thêm vài bước nữa, đủ để khoảng cách giữa cậu và đoàn nới rộng.

Cậu vẫn tin… có thể chẳng có gì xảy ra.

Có thể chỉ là cậu nghĩ quá nhiều.

Có thể họ sẽ tới thị trấn an toàn trước khi trời tối ngày mai.

Nhưng khi gió lặng hẳn đi, và tiếng bánh xe phía trước trở nên xa hơn một chút—

Từ hai bên sườn đồi, những bóng người bắt đầu tách ra.

Hant đứng khựng lại.

Lúc này, cậu mới thực sự hiểu.

Murkrow không bay ngang qua để cảnh báo vô cớ.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập