Mất gần một phút để chấp nhận đây không phải mơ.
Gió biển thốc ngang mặt.
Mùi muối lẫn mùi gỗ ẩm và thứ khói đắng từ đâu đó phía bến tàu.
Lòng bàn chân rát vì sàn ván thô.
Bàn tay nhỏ, xương cổ tay lộ rõ.
Không phải cơ thể của mình.
Cậu đứng dậy.
Hơi choáng, nhưng không ngã.
Người lớn đi ngang qua, vác thùng hàng, kéo dây neo.
Không ai để ý đến một đứa trẻ vừa tỉnh lại sát vách kho.
Một tiếng gầm khẽ vang lên từ phía cầu tàu.
Cậu quay đầu.
Một con Machoke đang vác hai thùng gỗ cùng lúc, cơ bắp nổi cuộn dưới lớp da xanh xám.
Sợi dây da quấn ngang vai nó hằn sâu.
Chủ của nó — một người đàn ông thấp, râu rậm — đi phía sau, liên tục quát:
“Đi nhanh lên!
Machoke không nhìn lại.
Nhưng ánh mắt nó lướt qua cậu một thoáng.
Không thân thiện.
Không thù địch.
Chỉ là đánh giá.
Xa hơn, trên cột buồm, vài con Wingull đậu chen chúc, kêu the thé.
Mỗi lần tàu cập bến, chúng sà xuống tìm cá vụn.
Người ta xua đuổi, ném đá.
Chúng lại bay lên, chờ cơ hội khác.
Thế giới này không chỉ có con người.
Và không phải lúc nào họ cũng đứng ngang hàng.
“Ê.
Giọng nam, trầm và khàn.
Cậu quay lại.
Một người đàn ông trung niên đứng cách đó vài bước, tay cầm cuộn dây thừng.
Ông ta nhìn cậu như nhìn một món đồ suýt bị bỏ quên.
“Lại ngồi đó ngủ quên à?
Cậu im lặng.
“Hant.
Tai điếc hả?
Tim khựng lại.
Hant.
Cái tên rơi xuống tự nhiên như vốn dĩ thuộc về cơ thể này.
Cậu gật đầu nhẹ.
“Dạ.
“Vác mấy thùng kia vào trong.
Chủ tàu đang đợi.
Ba thùng gỗ xếp chồng cạnh một chiếc xe kéo.
Bên hông thùng đóng dấu biểu tượng bánh răng và ống khói — thứ cậu chưa từng thấy trước đây.
Một dạng công xưởng?
Cậu nhấc thử.
Nặng.
Tay run.
Nhưng không đến mức không làm được.
Cơ thể này quen lao động.
Tốt.
Kho phía Đông ồn hơn phía Tây.
Không chỉ người.
Gần cửa kho, một con Growlithe bị xích vào cột sắt, lông cam đen dựng nhẹ.
Nó không sủa, chỉ quan sát từng người đi ngang.
Bên cổ có vết sẹo cũ.
Một người đàn ông đi qua, đá nhẹ vào sợi xích.
“Trông chừng cho kỹ.
Đừng để nó lại cắn người.
Growlithe gầm khẽ.
Không phản kháng.
Nhưng ánh mắt nó không hề phục tùng.
Cậu tránh nhìn quá lâu.
Ở góc khác, một con Magnemite lơ lửng gần một khung sắt lớn.
Những tia điện nhỏ lóe lên giữa các nam châm hai bên thân nó.
Một nhóm người đang loay hoay với thứ giống như nồi kim loại khổng lồ, bên dưới có lửa cháy và ống dẫn hơi nước.
Máy móc.
Chưa hoàn chỉnh.
Tiếng rít không đều.
Hơi nước phụt ra từng nhịp ngắn.
Một người trẻ mặc áo dính dầu mỡ nói:
“Nếu giữ được áp suất ổn định, tàu sẽ không cần chèo tay nhiều nữa.
Người lớn tuổi hơn lắc đầu.
“Và nếu nổ thì sao?
Mang cảng này đi luôn à?
Cậu nghe nhưng không xen vào.
Công nghiệp đang đến.
Nhưng chưa ai thực sự tin nó.
Đến trưa, bụng bắt đầu cồn cào.
Một cậu bé khác ngồi xuống cạnh đống lưới, ném cho cậu mẩu bánh cứng.
“Ăn đi, Hant.
Nhìn mặt như sắp ngất.
Cậu bắt lấy.
“Cảm ơn.
“Đừng có cảm ơn.
Hôm qua tao ăn phần mày rồi.
Giọng thản nhiên.
Cậu nhai chậm.
Khô và nhạt.
Nhưng cơ thể cần nó.
“Chiều coi chừng Rell.
” thằng bé nói thêm.
“Sáng có thùng vỡ.
Nó đang tìm người gánh.
“Vỡ do gì?
“Nói là do Pokémon kéo sai dây.
Nhưng đổ lên đầu người dễ hơn.
Ở cầu tàu phía xa, một con Tympole bị đá văng khỏi mép nước vì chắn lối kéo hàng.
Nó lật người, rơi xuống biển, rồi biến mất dưới mặt sóng.
Không ai để ý.
Chiều xuống, xung đột đến nhanh hơn dự tính.
“Nghe nói mày làm vỡ thùng hàng.
Cậu ngẩng lên.
Rell cao hơn vài tuổi, vai rộng, tay quấn vải thô.
Ánh mắt không thiện cảm.
“Không.
” Cậu đáp ngắn.
“Có người thấy mày gần đó.
“Lúc nào?
“Đừng giả ngu.
Giữ khoảng cách.
Nếu đánh nhau, cơ thể này sẽ thua.
“Thùng vỡ lúc sáng.
” Cậu nói.
“Sáng nay tôi ở kho phía Tây.
Ông Darr giao việc.
Rell nhìn chằm chằm vài giây.
Xa phía sau, Growlithe đứng bật dậy.
Tai vểnh lên.
Nó nhìn về phía hai người, không sủa.
Rell khịt mũi.
“Lần sau đừng lảng vảng gần hàng của tao.
Hắn bỏ đi.
Cậu thở ra chậm khi bóng lưng kia khuất hẳn.
Không chỉ con người nhìn nhau bằng ánh mắt đó.
Một Wingull đáp xuống gần chân, nghiêng đầu nhìn cậu.
Không sợ.
Không thân.
Chỉ dò xét.
Cậu bẻ nửa mẩu bánh còn lại, ném về phía nó.
Wingull mổ lấy, rồi bay đi.
Ít nhất, có thứ trong thế giới này chấp nhận trao đổi công bằng.
Trời tối dần.
Hơi nước từ chiếc máy thử nghiệm phụt lên cao hơn trước.
Magnemite vẫn lơ lửng gần khung sắt, ánh điện chớp đều.
Cảng biển nửa cổ, nửa mới.
Nhà gỗ.
Thuyền buồm.
Dây thừng, mùi cá.
Và đâu đó, bánh răng đang bắt đầu quay.
Tiền công được phát ngay tại bến.
Vài đồng kim loại lạnh trong lòng bàn tay.
Không nhiều.
Nhưng là của mình.
Trên đường rời bến, cậu nghe hai người lớn nói nhỏ:
“Người ta bảo ở thành phố phía Bắc đã có tàu chạy hoàn toàn bằng hơi nước.
“Rồi Pokémon để làm gì?
“Để chiến tranh.
Im lặng kéo dài sau câu đó.
Cậu không biết thế giới này đã đi được bao xa.
Chỉ biết mình đang đứng ở đoạn giao nhau.
Con người muốn kiểm soát.
Pokémon không phải lúc nào cũng phục tùng.
Và công nghiệp đang chen vào giữa.
Cậu siết nhẹ mấy đồng tiền trong tay.
Nếu đây là cơ hội thứ hai —
Mình sẽ không đứng yên nhìn mọi thứ quyết định thay.
Tên họ gọi là Hant.
Vậy thì tạm thời, Hant sẽ sống sót ở bến cảng này.
Ngày đầu tiên kết thúc.
Nhưng cảm giác bị quan sát — từ con người lẫn Pokémon — vẫn chưa biến mất.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập