Những ngày sau đó, cậu bắt đầu để dành tiền có mục đích rõ ràng.
Không chỉ để ăn và tồn tại.
Cậu hỏi thăm vài người làm lâu năm về cửa tiệm bán sách trong thành phố.
Một tiệm nhỏ gần quảng trường trung tâm, chuyên bán sách về Pokemon, địa lý, kỹ năng sinh tồn.
Ở đây, tri thức không miễn phí.
Chiều nghỉ sớm hiếm hoi, cậu đi bộ vào thành phố.
Tiệm sách hẹp, kệ gỗ cũ nhưng sắp xếp gọn.
Cậu lật thử vài cuốn.
Sách cơ bản về các hệ Pokemon:
180 Poke.
Sách ghi chép tập tính thường gặp ở khu vực duyên hải:
240 Poke còn kèm theo 1 tấm bản đồ phân bố sinh vật đã được in vào 10 năm trước.
Một cuốn mỏng hơn, tổng hợp luật lệ và tập quán các thị trấn cảng:
150 Poke.
Cậu đứng khá lâu.
Số tiền hiện có chưa đến 400 Poke.
Nếu mua một cuốn 240 Poke, phần còn lại chỉ đủ duy trì vài ngày tối thiểu.
Nhưng không mua, cậu sẽ mãi làm công việc tay chân, phụ thuộc vào người khác giải thích luật chơi.
Cậu chọn cuốn về tập tính và môi trường Pokemon vùng biển.
240 Poke.
Khi đặt tiền lên quầy, tay cậu không run, nhưng đầu óc tính rất rõ:
số còn lại giảm xuống mức báo động.
Sai một lần ở cảng là phải trả giá ngay.
Rời tiệm sách, túi tiền nhẹ đi gần một nửa.
Nhưng trong tay có thêm thứ khác.
Cậu không thấy mình tiêu tiền.
Cậu đang đổi tiền lấy cơ hội hiểu thế giới này.
Ngày hôm sau, ở cảng xuất hiện một con Murkrow khác.
To hơn, lông dày, mắt sắc.
Nó không chen vào giữa đàn như những con khác.
Nó đứng ngoài rìa, quan sát.
Khi có thức ăn rơi, nó không lao vào đầu tiên mà chờ những con khác bị xua đuổi rồi mới lượm phần còn lại.
Cậu để ý vì nó khác.
Giữa trưa, khi cậu mở túi cơm, con Murkrow đó đáp xuống gần hơn bình thường.
Nó kêu một tiếng ngắn, rồi nghiêng đầu nhìn thẳng vào tay cậu.
Không giống con non hoảng loạn hôm trước.
Con này tỉnh táo.
Nó tiến một bước khi cậu không nhìn, lùi lại khi cậu quay đầu.
Cậu biết kiểu đó.
Không phải xin.
Là dò xét.
Cậu vẫn ăn như thường.
Không xua đuổi.
Không gọi lại.
Một lúc sau, cậu đặt xuống một mẩu nhỏ, nhỏ hơn hôm trước.
Con Murkrow tiến tới, mổ nhanh rồi nhảy lùi.
Nhưng thay vì bay đi, nó đứng lại, tiếp tục nhìn túi cơm.
Cậu buộc túi lại.
“Không hơn.
Nó kêu khẽ, âm thanh hơi dài như phàn nàn, rồi bay lên cột buồm.
Chiều hôm đó, khi bốc hàng, cậu thấy đàn Murkrow tụ lại trên mái kho.
Con to khỏe kia bị đẩy lùi khỏi mép gần nhất.
Một con khác mổ vào cánh nó.
Nó không phản kháng, chỉ lùi thêm, giữ thăng bằng.
Bị đẩy ra rìa.
Cậu không can thiệp.
Ở đây, mỗi loài có trật tự riêng.
Cậu còn đang học cách hiểu trật tự của con người.
Tối về, cậu mở cuốn sách mới mua.
Những trang đầu ghi rõ tập tính Murkrow:
sống theo đàn, tranh giành thức ăn, con yếu hoặc khác biệt dễ bị cô lập.
Thông minh, có xu hướng ghi nhớ khuôn mặt và hành vi.
Cậu dừng ở dòng đó lâu hơn.
Ghi nhớ hành vi.
Sáng hôm sau, con Murkrow to khỏe lại xuất hiện.
Lần này nó không đứng xa.
Nó đáp xuống gần thùng cá nơi cậu làm việc, giả vờ gõ mỏ vào nắp như những con khác từng làm.
Nhưng khi cậu tiến tới, nó lùi vừa đủ, như thể cố ý khiến cậu nghĩ nó sắp gây rắc rối.
Một cái bẫy nhỏ.
Nếu cậu vội xua đuổi mạnh tay, có thể làm bung dây buộc, rồi tự mình gây ra mất mát.
Cậu không làm vậy.
Cậu bước chậm, chỉnh lại dây trước, rồi mới nhìn lên nó.
“Không được.
Giọng bình thản.
Con Murkrow nghiêng đầu, ánh mắt sắc hơn.
Nó không bay ngay.
Chỉ nhảy sang vị trí khác, tiếp tục quan sát.
Giữa giờ nghỉ, nó lại xuất hiện bên cạnh chỗ cậu ăn.
Lần này nó kêu lớn hơn, thu hút cả vài con khác.
Nhưng khi những con kia tiến lại gần, nó xù lông, mổ đuổi chúng.
Giữ khoảng trống quanh cậu.
Cậu hiểu.
Nó đang đầu tư.
Một nguồn thức ăn ổn định, dù nhỏ, còn hơn tranh giành trong đàn.
Cậu nhìn túi tiền trong đầu mình trước khi nhìn mẩu cá trong tay.
Mỗi mẩu nhỏ đều quy ra con số.
Nhưng một mẩu nhỏ không làm kế hoạch lệch hướng.
Một thói quen thì có.
Cậu bẻ một phần rất nhỏ, đặt xuống như cũ.
“Chỉ thế thôi.
Con Murkrow mổ lấy, không kêu thêm.
Lần này nó bay đi ngay, không đứng lại đòi hỏi.
Những ngày sau, nó không phá rối thùng cá.
Không lao vào khi có hàng.
Nó chỉ xuất hiện đúng giờ nghỉ, nhận phần nhỏ rồi rời đi.
Đàn Murkrow trên mái vẫn không cho nó vào trung tâm.
Nó ở rìa, như một cái bóng.
Tối đến, cậu tiếp tục đọc sách.
Mỗi trang lật qua đều nhắc cậu rằng thế giới này vận hành bằng quy luật rõ ràng.
Ai hiểu quy luật, người đó bớt bị động.
Tiền trong túi giảm vì cuốn sách.
Nhưng kiến thức tăng lên từng ngày.
Một lần ngẩng đầu khỏi trang giấy, cậu thấy con Murkrow to khỏe đậu trên mái nhà đối diện.
Không kêu.
Chỉ đứng đó.
Một kẻ bị đẩy ra ngoài đàn.
Một người đứng ngoài thế giới này.
Cậu khép sách lại, đặt tay lên bìa.
Tiền có thể cạn.
Sức có thể mòn.
Nhưng nếu hiểu nhiều hơn hôm qua một chút, cậu sẽ không mãi ở rìa.
Bên ngoài, con Murkrow nhảy dọc theo mái ngói, rồi dừng lại, nhìn về phía cửa sổ có ánh đèn còn sáng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập