Gia đình họ làm việc như một cỗ máy nhỏ nhưng bền bỉ.
Người cha — Roderic — cao lớn, vai rộng, bàn tay thô ráp vì dây cương và dây thừng.
Ông vừa là chủ đoàn, vừa là người thương lượng chính mỗi khi họ dừng ở trạm giao thương.
Sổ sách luôn nằm gọn trong túi áo trong, các con số gần như không bao giờ sai lệch.
Bên cạnh ông là vợ — Lysa — người giữ lửa, giữ nhịp sinh hoạt, và giữ cả sự cân bằng trong gia đình.
Bữa ăn luôn đủ, nước luôn đun sẵn, Pokemon luôn được kiểm tra trước khi trời tối.
Con trai cả — Darian, mười sáu tuổi — cao gần bằng cha, vai bắt đầu nở rộng nhưng ánh mắt vẫn còn những tia bất mãn tuổi trẻ.
Cậu bốc vác hàng hóa cùng cha, tuần tra xung quanh khi xe dừng lại.
Nhưng trong từng cái nhìn về phía hai Poke Ball đeo bên hông Roderic, luôn có thứ gì đó vừa khát khao vừa thách thức.
Cậu không muốn làm thương nhân.
Cậu muốn trở thành Trainer.
Người em út — Evan, tám tuổi — nhỏ hơn Hant rất nhiều, nhưng đã được cha bắt đầu dạy cách đọc hợp đồng, ghi chép đơn giản và phân biệt giá hàng.
Cậu bé không cầm gậy gỗ như Darian từng làm lúc nhỏ.
Thay vào đó, cậu cầm bút chì.
Hai Pokemon luôn đi cùng gia đình là Mightyena và Breloom.
Cả hai đều đã được huấn luyện bài bản, tầm khoảng cấp độ hai mươi lăm.
Mightyena thường đi vòng quanh rìa trại mỗi tối, ánh mắt vàng luôn cảnh giác.
Breloom thì ở gần xe hàng hơn, bình thản nhưng chỉ cần một chuyển động lạ là lập tức sẵn sàng lao tới.
Trong nhịp điệu chặt chẽ ấy, Hant là phần thừa.
Cậu làm việc chăm chỉ.
Không ai có thể phủ nhận điều đó.
Nhưng mỗi lần gia đình ngồi lại ăn cùng nhau, giữa họ luôn có một khoảng trống vô hình nơi Hant đang ngồi.
Chiều hôm đó, khi đoàn dừng chân bên rìa rừng để nghỉ, Hant nhận phần bánh khô từ Lysa.
Cậu cảm ơn, rồi đi ra xa vài bước như thường lệ.
Cậu bẻ phần bánh làm đôi.
Một nửa bỏ vào miệng.
Một nửa đặt lên một gốc cây thấp, nơi bóng râm vừa chạm tới.
Cậu không nhìn lên tán lá.
Nhưng tiếng cánh khẽ lướt qua không khí.
Mightyena ngẩng đầu trước tiên.
Con Pokemon hệ bóng tối đứng dậy, tai dựng thẳng, ánh mắt hướng về phía rừng.
Roderic không quay lại ngay.
Ông chỉ nói đều đều:
“Có thứ gì đó theo chúng ta.
Darian đặt thùng hàng xuống.
“Con cũng nghe thấy.
Hant giữ nguyên tư thế, cố không để ánh mắt mình lộ ra điều gì.
Mightyena bước vài bước về phía gốc cây nơi mẩu bánh nằm.
Nó ngửi không khí, gầm khẽ.
“Lại là nó.
” Darian nói, giọng có phần khó chịu.
“Con biết là gì à?
Evan hỏi nhỏ.
“Một con Murkrow.
” Darian đáp.
“Theo từ hôm rời thị trấn.
Không ai ngạc nhiên.
Roderic cuối cùng cũng quay đầu nhìn Hant.
“Cậu biết nó theo chúng ta.
Đó không phải câu hỏi.
Hant gật nhẹ.
“Cậu gọi nó?
“Không.
“Cậu bắt nó?
Roderic nhìn mẩu bánh trên gốc cây, rồi nhìn lại Hant.
“Nhưng cậu cho nó ăn.
Hant im lặng vài giây.
Cậu có thể phủ nhận.
Cậu có thể nói đó là phần dư.
Nhưng ánh mắt của Lysa đang đặt lên cậu, không gay gắt, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
“Phải.
” Hant nói.
Khoảng lặng bao trùm.
Darian khoanh tay.
“Nếu nó theo cậu, hãy nói thẳng.
“Nó không thuộc về tôi.
” Hant đáp, giọng bình tĩnh hơn chính cậu tưởng.
“Nó chỉ… đi theo.
“Vì sao?
Evan hỏi.
Hant không biết trả lời thế nào.
Cậu không thể nói rằng mình hiểu Murkrow.
Thậm chí nó chưa từng đáp xuống trước mặt cậu khi có người khác ở đó.
Nó giữ khoảng cách.
Luôn luôn.
Roderic ra hiệu cho Mightyena lùi lại.
“Cho đến giờ, nó chưa lấy gì của ta.
” Ông nói.
“Chưa gây hại.
Darian nhíu mày.
“Nhưng nếu nó đánh cắp hàng thì sao?
“Vậy thì đó sẽ là trách nhiệm của người cho nó ăn.
” Roderic đáp, giọng không lớn nhưng đủ rõ.
Câu nói ấy rơi xuống giữa họ như một viên đá.
Hant hiểu.
Đây không phải là sự bỏ qua.
Đây là một phép thử.
Lysa đứng dậy, phủi tay.
“Đến giờ thu dọn rồi.
Không ai nói thêm về Murkrow.
Nhưng khi đoàn tiếp tục lên đường, Darian đi phía rìa rừng nhiều hơn bình thường.
Mightyena tuần tra sát hơn.
Breloom giữ vị trí gần xe hàng.
Và mỗi lần tiếng cánh vang lên, ánh mắt họ đều vô thức liếc về phía Hant.
Đêm đó, lửa trại cháy thấp.
Evan ngủ sớm, tựa đầu vào túi vải.
Lysa ngồi vá lại một bao tải bị rách.
Darian mài lại lưỡi dao nhỏ dùng cắt dây.
Roderic kiểm tra sổ sách dưới ánh lửa.
Hant ngồi cách họ một khoảng không xa cũng không gần.
Cậu lấy từ túi ra một mẩu thịt khô nhỏ — phần cuối cùng trong khẩu phần hôm nay.
Cậu do dự.
Nếu tiếp tục, nghĩa là chấp nhận lời cảnh báo kia.
Nếu dừng lại, nghĩa là cắt đứt thứ duy nhất đã chọn đi theo mình từ đầu.
Hant đứng dậy, bước ra rìa ánh sáng.
Cậu đặt mẩu thịt xuống đất.
“Cậu thực sự nghĩ nó sẽ trung thành chỉ vì vài mẩu ăn sao?
Giọng Darian vang lên phía sau.
Hant không quay lại.
“Tôi không cần nó trung thành.
“Vậy cậu cần gì?
Một khoảng lặng.
Hant nhìn vào bóng tối, nơi đôi mắt đỏ thoáng lóe lên rồi biến mất.
“Tôi chỉ không muốn nó phải tự giành giật.
Darian im lặng.
Roderic không ngẩng đầu khỏi cuốn sổ, nhưng ông nói:
“Ngày mai chúng ta vào rừng sâu hơn.
Nếu con chim đó tiếp tục theo, nó sẽ phải đối mặt với thứ không chỉ là thức ăn.
Ông đóng sổ lại.
“Và nếu đến lúc nó gây rắc rối, ta sẽ không xem nó là chim hoang nữa.
Hant hiểu điều đó có nghĩa gì.
Đêm xuống sâu.
Tiếng cánh khẽ vang lên rất gần lần đầu tiên.
Nhưng Murkrow vẫn không đáp xuống trong ánh lửa.
Nó chỉ đứng trên một cành cây cao, nhìn.
Khoảng cách vẫn còn đó.
Và phép thử… vẫn chưa kết thúc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập