Khi đến gần
"Nguyệt Hạ"
, Quý Thư Dã vậy mà lại cảm thấy có chút căng thẳng.
Nhưng đó không phải là kiểu căng thẳng khiến người ta khó chịu như khi đi phỏng vấn hay lúc làm việc, mà là một loại phấn khích, mong đợi.
Có lẽ vì là cuối tuần, nên tối nay
đông khách hơn.
Quý Thư Dã vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Hạ Diên đang đàn piano trên sân khấu, hôm nay anh đội một chiếc mũ lưỡi trai, che khuất hơn nửa khuôn mặt.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay sọc nhỏ màu xanh trắng, cúc áo mở hờ, bên trong là áo phông trắng, dưới ánh đèn, trông anh thật sạch sẽ và ôn hòa.
Cô tìm một chiếc bàn trống ở góc khuất, từ vị trí này cô có thể nhìn trực diện anh.
Nhưng.
hôm nay anh có vẻ không vui lắm?
Quý Thư Dã gọi một ly cocktail, trong lòng thầm nghĩ.
Bởi vì những bản nhạc anh đàn hôm nay đặc biệt bi thương.
Vốn dĩ cô định lẳng lặng lắng nghe sự
"bi thương"
này, nhưng chẳng bao lâu sau, Hạ Diên đã đứng dậy bước xuống sân khấu.
Ly cocktail của cô vẫn chưa uống hết.
Nhớ lại ngày đầu tiên gặp gỡ, anh đã đàn đến tận khuya.
sao hôm nay mới giờ này đã kết thúc rồi.
Quý Thư Dã bàng hoàng hụt hẫng, theo bản năng đứng dậy tìm kiếm, từ xa nhìn thấy có mấy nữ khách hàng tiến đến chặn anh lại, không gian xung quanh hơi ồn ào, cô không nghe rõ họ đang nói gì, chỉ thấy mấy vị nữ khách hàng kia nhanh chóng thất vọng quay về chỗ ngồi.
Còn bóng dáng Hạ Diên thì bước vào khu vực bên trong, mãi vẫn chưa thấy trở ra.
Đợi hồi lâu, Quý Thư Dã đành phải bước ra khỏi
, lúc đứng ở cửa, cô phân vân không biết có nên nhắn cho Hạ Diên một tin nhắn hay không.
Ví dụ như 【Tối nay anh đàn hay lắm】, 【Em lại nhìn thấy anh rồi】 các loại?
Nhưng làm vậy liệu có vẻ ngốc nghếch quá không, có khi người ta đã sớm quên mất cô là ai rồi.
Quý Thư Dã thở dài một hơi, mở khung chat với Trình Vi ra.
Nửa tiếng trước Trình Vi có nhắn tin cho cô, rất nhiều chuyện mà hỏi, cô có phải đi gặp đàn ông hay không.
Lúc trước Quý Thư Dã đi vội quá chưa nói rõ với chị ấy, lúc này liền thừa nhận.
Trình Vi:
【Đệt, ai thế?
Lại là đối tượng xem mắt mới hả?
Quý Thư Dã:
【Không phải, chỉ là tình cờ gặp thôi】
【Thế mà cũng khiến em nửa đêm nửa hôm chạy ra ngoài á?
Găng nha, tối nay em sẽ không đi theo người đàn ông đó luôn chứ
[Cười gian]
Quý Thư Dã thầm nghĩ Trình Vi cũng thật là suy diễn quá rồi.
Lấy đâu ra chuyện tốt lành thế.
Quý Thư Dã buồn bực trong lòng, nhắn lại cho Trình Vi:
【Em về ngay đây】
【Chậc chậc, chán chết đi được.
Vậy lúc về đến cổng khu nhà thì mua giúp chị một phần mì lạnh nướng nha】
【Được~】
Quý Thư Dã mở ứng dụng gọi xe, chuẩn bị đi về.
Ngay lúc này, một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía bên cạnh.
"Quý Thư Dã?"
Một giọng nói không mấy quen thuộc.
Nhưng không hiểu sao, âm sắc của anh lại in sâu vào tâm trí cô một cách vững chắc đến vậy.
Đến mức màng nhĩ cô vừa cảm nhận được sự rung động, trái tim cô đã bắt đầu đập thình thịch.
Sau này cô cũng từng nhiều lần suy nghĩ, tình cảm cô dành cho Hạ Diên liệu có phải là tiếng sét ái tình như trong truyền thuyết hay không.
Bởi vì điều đó thật quá kỳ diệu, cô chưa từng có phản ứng như vậy với bất kỳ chàng trai nào.
Hơn nữa, trước đây, cô cứ ngỡ cả đời này mình sẽ không bao giờ gặp được một tình yêu khiến trái tim loạn nhịp hoàn toàn mất kiểm soát.
Lúc này, với đầu óc đang rối bời, Quý Thư Dã từ từ quay đầu lại, nhìn người đàn ông cách đó không xa.
Người đó mỉm cười với cô, ánh mắt dịu dàng:
"Đúng là em rồi.
"Giọng Quý Thư Dã hơi khô khốc:
"Anh, anh nhớ tên em sao?"
"Lần trước chúng ta đã trao đổi tên cho nhau rồi mà, không phải sao."
"A.
Đúng vậy, nhưng em tưởng anh quên rồi.
"Hạ Diên:
"Không đâu, lần trước em để lại ấn tượng sâu sắc lắm.
"Hai má Quý Thư Dã lập tức nóng bừng, lúng túng nói:
"Lần trước em quả thực hơi tệ hại, xin lỗi anh, lúc đó em uống hơi nhiều."
"Anh không có ý đó."
Hạ Diên mỉm cười nhạt:
"Anh muốn nói là, em khá đáng yêu."
"Hả?"
Quý Thư Dã ngạc nhiên ngước mắt lên, từ cằm lan xuống tận cổ đều nóng ran, cô cảm thấy mình sắp chín bừng lên rồi.
Người đàn ông trước mắt dường như cũng ý thức được câu nói buột miệng của mình có phần đường đột, vẻ mặt lộ ra chút mất tự nhiên, anh hắng giọng, lảng sang chuyện khác:
"Hôm nay trùng hợp thật, lại gặp được em.
"Quý Thư Dã định thần lại, nhưng trái tim vẫn đang xốn xang vì một câu nói của anh:
"Cũng không trùng hợp lắm.
Thực ra hôm nay em cố tình đến nghe anh đàn.
"Đuôi chân mày Hạ Diên khẽ nhúc nhích:
"Vậy sao, cảm ơn em."
"Là em muốn cảm ơn anh mới đúng."
Nhiệt độ trên má vẫn không hề giảm, nhưng Quý Thư Dã bắt ép bản thân phải nói tiếp, bởi vì cô cảm thấy, nếu bỏ lỡ lần này, sẽ không có lần sau nữa.
"Lần trước anh đã giúp em, em luôn muốn được cảm ơn anh trực tiếp."
"Chuyện đó không có gì đâu."
"Đối với em thì rất quan trọng, không chỉ vì anh đã đỡ em, mà tiếng đàn ngày hôm đó cũng giúp em vui vẻ hơn rất nhiều.
.."
Quý Thư Dã im lặng một lát, đột nhiên hỏi:
"Đúng rồi, hôm nay anh đang có tâm trạng không tốt sao?"
Hạ Diên sững người:
"Sao thế?"
"Chỉ là cảm giác những bản nhạc anh đàn hôm nay khiến người ta hơi buồn, với lại thần thái của anh cũng.
em đoán mò thôi."
"Vậy thì em lợi hại thật đấy."
Hạ Diên có chút bất đắc dĩ nói:
"Hôm nay tâm trạng anh đúng là không tốt.
"Trông anh hôm nay có vẻ trầm mặc, ánh mắt tuy vẫn dịu dàng, nhưng lại mang theo một nỗi u buồn không thể tan biến.
Trái tim Quý Thư Dã đập loạn nhịp vì người trước mặt, cô cảm thấy mình đúng là bị sắc đẹp làm cho mờ mắt rồi, vậy mà lại thấy dáng vẻ này của anh cũng thật là đẹp.
Cô lấy lại bình tĩnh, an ủi:
"Sẽ ổn thôi, giống như lời anh đã nói với em trước đây, cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp lên thôi, sự suôn sẻ sẽ đến trong khoảng thời gian không xa nữa."
"Ừm, có lẽ vậy."
"Nếu không vui thì thực ra anh có thể uống chút rượu, mượn rượu tiêu sầu mà.
Ờ.
thực ra em muốn nói là, nếu được thì, em mời anh nhé?"
Quý Thư Dã vội vàng thốt lên, nói xong cả người đều căng cứng lại, cảm thấy lời đề nghị của mình quá đường đột.
Cô rất sợ bị từ chối, nhưng đồng thời cũng cảm thấy, bị từ chối là chuyện bình thường.
Đột nhiên cô lại nói ra điều này cũng kỳ cục quá đi!
Hơn nữa một người giống như anh, hẳn là phải có rất nhiều người mời anh đi ăn hoặc đi uống rượu rồi.
"Đương nhiên, nếu anh có việc rồi, anh có thể đi trước, không sao đâu."
Cô lập tức tìm bậc thang cho anh xuống.
Lại không ngờ Hạ Diên mỉm cười một cái, đáp:
"Được, anh không có việc gì.
".
Quý Thư Dã trút được một gánh nặng to lớn, dùng cách thức thường ngày khiến bản thân cảm thấy vui vẻ và thoải mái nhất để mời anh uống rượu.
Cô mua vài lon bia và một đống đồ ăn vặt trong cửa hàng tiện lợi, rồi dẫn Hạ Diên vào một trường đại học gần đó.
Trường đại học về đêm vẫn tràn đầy sức sống, Quý Thư Dã đi đến khán đài bên cạnh sân vận động, tìm đại một bậc thềm ngồi xuống, sau đó ra hiệu cho Hạ Diên ngồi bên cạnh.
"Bắt đầu thôi."
Quý Thư Dã tỏ vẻ đầy hào hứng.
Hạ Diên đặt túi đồ trên tay xuống, có chút ngạc nhiên:
"Ở đây sao?"
"Vâng, có được không ạ?"
Hạ Diên không hề kén chọn:
"Tất nhiên là được.
"Quý Thư Dã giải thích:
"Hồi trước có một khoảng thời gian em không tìm được việc làm, tâm trạng phiền muộn là em sẽ đến ngồi ăn trên sân vận động của các trường đại học, trường nào cũng được.
Ồ, chỉ là có một số trường anh cần phải đặt lịch hẹn trước mới được vào.
Dù sao thì lúc đó em sẽ thong thả uống chút bia, ngắm nhìn sinh viên chạy bộ, trò chuyện, yêu đương trên sân vận động.
Đến khi rời đi, tâm trạng sẽ tốt hơn rất nhiều, hôm nay anh có thể thử xem.
"Hạ Diên chưa từng thử cách này, cảm thấy có chút mới mẻ:
"Môi trường ở đây đúng là khá thoải mái."
"Đúng vậy, nhìn những người trẻ tuổi này, em sẽ nhớ lại bản thân mình khi còn ở trường, lúc đó còn trẻ rất dũng cảm, luôn cảm thấy mình sẽ có vô hạn những khả năng."
"Em nói cứ như mình đã già lắm rồi vậy."
Hạ Diên mở một lon bia đưa cho cô, rồi lại mở thêm một lon khác:
"Em trông vẫn còn rất trẻ mà."
"Cũng không trẻ đến thế đâu, em hai mươi lăm tuổi rồi, tốt nghiệp cũng mấy năm rồi.
Còn anh thì sao?"
"Anh lớn hơn em hai tuổi."
"Ồ, vậy thì tốt quá~"Hạ Diên nghiêng đầu, đáy mắt mang theo chút ý cười:
"Tốt ở điểm nào?"
Lớn hơn hai tuổi rất tốt, cô không thích tình chị em.
Nhưng Quý Thư Dã đương nhiên sẽ không mở miệng nói ra những lời như vậy, cô uống vội một ngụm bia, tai đỏ ửng lên:
"Không có gì, chỉ là, chỉ là độ tuổi này rất đẹp, đúng lúc có thể xông pha lăn lộn.
"Hạ Diên dường như bị lời cô nói chọc cười:
"Ừm, đúng vậy.
Đúng lúc để xông pha.
"Sân vận động về đêm người qua kẻ lại tấp nập, họ ngồi trên khán đài cao, ngắm nhìn dòng người lại qua như đang ngắm một bức tranh phong cảnh.
Một lon bia đã cạn đáy, sợ dạ dày anh khó chịu, Quý Thư Dã khuyên anh ăn thêm chút đồ nóng, chẳng hạn như oden để lót dạ.
"Ngon lắm."
Hạ Diên ăn thử một miếng rồi cất lời khen ngợi.
"Cửa hàng tiện lợi này mở ngay cạnh quán bar của các anh, anh chưa từng vào đó ăn bao giờ sao?"
Hạ Diên khựng lại một chút:
"Đúng là chưa từng vào.
Ừm.
Chủ yếu là anh cũng ít khi đến Nguyệt Hạ.
"Điểm này thì đúng thật, rình rập bao nhiêu ngày trời, cũng chỉ có hôm nay mới thấy anh đến đánh đàn.
"Vậy anh chỉ là làm thêm thôi sao?"
"Ừm, quản lý quán là bạn của anh, thỉnh thoảng anh sẽ đến."
"Ra là vậy.
Quý Thư Dã hỏi dò:
"Vậy công việc chính của anh là gì?"
Hạ Diên:
"Thăm dò địa chất."
Quý Thư Dã mở to mắt nhìn anh:
"Vậy chẳng phải thường xuyên phải đi lấy mẫu ở khắp mọi nơi sao?"
"Ừm."
"Đặc biệt quá.
xung quanh em chưa từng có ai làm nghề này."
"Chỉ là một nghề nghiệp bình thường thôi."
"Không bình thường chút nào, quan sát núi non biển cả mênh mông, lợi hại quá!"
Có lẽ vì hơi ngà ngà say, sự căng thẳng trong lòng Quý Thư Dã cũng biến mất đi rất nhiều, nét mặt hớn hở lộ rõ trên đuôi lông mày:
"Anh có hay phải đến những nơi xa xôi hẻo lánh không, có gặp nguy hiểm không?"
Ánh mắt sáng lấp lánh của cô gái khiến Hạ Diên cảm thấy thú vị, anh nói:
"Sẽ đến những nơi xa xôi hẻo lánh, cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Ví dụ như sạt lở đất, lũ quét.
Còn có những nơi như rừng rậm, hẻm núi, rất dễ bị trượt ngã hoặc lạc đường."
"Trời ạ.
Vậy sau này nếu anh có phải đến những nơi rừng núi hoang vu đó, nhất định phải chú ý an toàn đấy.
"Cô gái nói rất nghiêm túc, khiến người ta dễ dàng cảm nhận được sự quan tâm chân thành nơi đáy mắt cô.
Trái tim Hạ Diên mềm nhũn ra một cách lạ thường, anh đáp:
"Được, anh sẽ nhớ.
Còn em thì sao, nghề nghiệp của em là gì?"
"Em á.
em làm sale khách sạn, chính là chịu trách nhiệm bán các sản phẩm như phòng nghỉ, dịch vụ hội nghị của khách sạn."
Quý Thư Dã có chút ngại ngùng nói:
"So với công việc của anh thì công việc của em nhàm chán hơn nhiều."
"Không đâu, đối với anh thì nó rất mới mẻ.
Giống như em không hiểu rõ về công việc của anh nên cảm thấy rất mới mẻ vậy.
"Nói chuyện về công việc, giống như một khâu trong buổi xem mắt.
Trước đây khi hẹn đi ăn lần đầu tiên với Lý Nguyên, bọn họ cũng nói về công việc giống như bây giờ, cũng đan xen một vài chuyện xảy ra trong lúc làm việc.
Nhưng Quý Thư Dã lúc đó chỉ cảm thấy như đang làm theo thông lệ.
Còn khi đối diện với Hạ Diên, cô thật tâm muốn nghe anh kể về công việc, cũng thật lòng chia sẻ vài chuyện thú vị trong công việc của mình cho anh nghe.
Sau đó, thỉnh thoảng họ sẽ im lặng ngắm nhìn màn đêm, thỉnh thoảng lại trò chuyện đôi ba câu về những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, cứ như thể đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Nhưng về chuyện Hạ Diên không vui, anh không chủ động nhắc đến, Quý Thư Dã cũng không chủ động hỏi.
Cô nghĩ, tối nay ở đây, chỉ cần anh có thể tạm thời quên đi chuyện không vui đó là tốt rồi.
Bất tri bất giác, hai người đã ngồi cùng nhau rất lâu, mấy lon bia đã uống cạn sạch, đồ ăn cũng chỉ còn lại một chút.
Đêm đã về khuya, trên sân vận động chỉ còn lại lác đác vài sinh viên đang chạy bộ.
Họ muộn màng nhận ra đã đến lúc phải rời đi, Quý Thư Dã nhìn Hạ Diên gom hết vỏ túi đựng đồ ăn vặt vào trong túi nilon, dọn dẹp chỗ ngồi sạch sẽ rồi đứng dậy.
"Em đi được không?"
Anh hỏi.
"Được ạ, tửu lượng của em tốt lắm đấy nhé.
"Quý Thư Dã đứng dậy theo, nhưng khu vực khán đài tối quá, cộng thêm việc cô uống hơi lâng lâng, cứ như đang giẫm trên mây vậy, một bước giẫm trượt, người liền loạng choạng ngã sang một bên.
Hạ Diên đi phía trước dường như vẫn luôn để ý đến cô, anh quay người lại rất nhanh, tóm lấy cánh tay cô.
"Cẩn thận.
"Quý Thư Dã mượn lực để đứng vững:
"Cảm ơn anh.
"Tối quá, em bám lấy anh đi.
"Quý Thư Dã có chút ngại ngùng, nhỏ giọng đáp:
"Vâng.
"Anh buông tay cô ra, hơi nghiêng người, đưa tay về phía cô.
Quý Thư Dã vươn tay ra, vốn dĩ cô định nắm lấy tay áo của anh, và có lẽ ý anh cũng là như vậy.
Nhưng trong cơn say chuếnh choáng, cô lại nắm lấy tay anh.
Một bàn tay ấm áp, khô ráo và rộng lớn.
Sự tiếp xúc bất ngờ khiến bước chân của cả hai đồng thời dừng lại.
Cơn gió mùa hè trong đêm bỗng chốc trở nên rõ rệt vô cùng, mơn man trên ngọn tóc cô, cũng mơn man qua tay cô.
Hạ Diên ngẩn người, nghiêng đầu nhìn cô.
Quý Thư Dã cũng vừa vặn ngẩng mặt lên, đôi mắt vì hơi men mà đọng lại một lớp sương mờ, đôi má ửng hồng vì men rượu càng trở nên kiều diễm trong màn đêm, khiến người ta không thể rời mắt.
Ánh mắt của hai người cứ thế chạm nhau.
Thịch, thịch, thịch.
Sự rung động bất ngờ lan tỏa từ lòng bàn tay, tiếng tim đập tựa như hai con thú nhỏ bị nhốt đã lâu, chực chờ phá vỡ lồng ngực mà thoát ra ngoài.
"Em.
"Đi theo anh."
Hạ Diên khẽ nói.
Anh nhẹ nhàng thu những ngón tay lại, nắm chặt lấy tay cô trong lòng bàn tay mình.
Cổ họng Quý Thư Dã nghẹn lại, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung.
Cô không rút tay ra, mà càng siết chặt lấy anh hơn, để tránh việc bị khung cảnh lúc này làm cho choáng váng ngất đi.
Mọi thứ như chậm lại, hai người không ai nói thêm lời nào, một trước một sau, đôi bàn tay đan vào nhau ẩn hiện trong bóng hình của nhau.
Cũng không biết đã đi được bao lâu, mãi đến khi họ bước ra khỏi sân vận động, ánh đèn đường trong khuôn viên trường rọi thẳng vào mặt, Quý Thư Dã mới rốt cuộc hoàn hồn lại.
Lòng bàn tay đan vào nhau rịn ra chút mồ hôi, Quý Thư Dã dừng bước, rũ mắt nhìn thoáng qua.
Hạ Diên nhận ra ánh mắt của cô, hắng giọng một cái rồi buông tay ra:
"Anh đưa em về nhé.
"Quý Thư Dã nhìn thấy dưới ánh đèn, vành tai anh hơi ửng đỏ, khóe miệng không kìm được mà cong lên:
"Nhưng nhà em ở xa lắm."
"Không sao, em uống hơi nhiều rồi, an toàn là trên hết.
"Cô không từ chối nữa, vì cô cũng muốn được ở bên cạnh anh thêm một lát.
Sau khi gọi được xe ở cổng trường, anh đưa cô đến trước cổng khu nhà.
"Vậy anh về nhé?"
Quý Thư Dã hỏi.
"Anh sẽ gọi một chiếc xe khác."
"Vậy được.
Vậy, em đi đây?"
"Ừm.
"Quý Thư Dã đi về phía cổng khu nhà được vài bước, không nhịn được quay đầu lại nhìn, anh vẫn đứng ở vị trí cũ, dõi mắt nhìn theo cô, quan tâm đến sự an toàn của cô.
Dịu dàng, lịch sự, hoạt ngôn, tuấn tú, có chút hay ngại ngùng.
Trời ạ, anh hoàn toàn là hình mẫu lý tưởng của cô.
Trái tim xao xuyến, Quý Thư Dã dừng bước, quay hẳn người lại.
"Hạ Diên."
"Sao vậy?"
"Hôm nay anh đã vui hơn chút nào chưa?"
"Rồi."
"Vậy.
lần sau chúng ta có thể gặp lại không?"
Cô mạnh dạn hỏi.
Đáy mắt Hạ Diên khẽ lóe lên, dường như có chút do dự, nhưng vài giây sau anh vẫn lên tiếng:
"Tất nhiên rồi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập