Chương 05: Thực tại.
Trần Bạch Dương hét lên, dùng vai húc mạnh vào cánh cửa kim loại bị bung.
Cả ba người đổ ập vào bên trong căn phòng chứa đổ.
Căn phòng ngập tràn bóng tối, chỉ có ánh đèn pin của Trần Bạch Dương xuyên qua.
Nằm co quắp trong góc phòng là một cô gái, ôm chặt đrầu gối.
Cô mặc một bộ váy cũ nát, toàn thân run rẩy không ngừng.
Trên cổ cô cũng có một chiếc thẻ.
Cô gái brị thương nặng, máu đã thấm ướt một bên vai và cánh tay cô.
"Mấy người là ai!"
Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương phót lờ lời nói của cô gái.
Họ dùng hết sức bình sinh cố gắng nhất cánh cửa kim loại nặng trịch, lắp lại vào khung cửa bị bung.
Tiếng kim loại két kẹt, ma sát liên hồi.
Nhưng cánh cửa quá nặng, lại bị phá hỏng.
Cứ nhất lên được một chút, nó lại rơi phịch xuống, không thể nào chốt lại được.
"Nhanh lên!"
Lý Trí Viễn gầm gừ, mồ hôi vã ra.
"Không được!"
Trần Bạch Dương nghiến răng.
"Khớp cửa bị gãy rồi!"
Ánh sáng yếu ớt của bóng đèn trên hành lang bắt đầu chớp tắt liên tục.
Cứ mỗi lần đèn tắt, bóng hình ma nữ y tá lại nhích thêm một bước về phía cửa phòng.
Chiếc kéo khổng lồ của cô ta cứ lạch cạch v-a chạm vào nhau.
Trần Bạch Dương và Lý Trí Viễn khiếp hãi tột độ.
Họ vội vã lùi lại, bò chui vào sâu trong phòng chứa đổ.
Ma nữ y tá áp sát ngưỡng cửa, mái tóc dài rũ rượi, chiếc kéo dừng lại cách mép cửa chỉ vài phân.
Cô ta đứng yên như một bức tượng băng, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào bên trong phòng tối.
Một sự tĩnh lặng kinh hoàng bao trùm.
Ma nữ không bước vào.
Bỗng, một tiếng va đập lớn và tiếng gào thét xa xăm vang lên từ các tầng trên.
Rõ ràng, đó là âm thanh của người chơi từ nơi khác.
Ma nữ y tá quay đầu về phía cầu thang.
Ánh mắt tàn ác của cô ta dừng lại ở nhóm Tô Thanh Sơn thêm một giây, rồi cô ta rút lui, thân hình nhanh chóng biến mất khỏi hành lang.
Tiếng.
kéo kim loại ma sát và tiếng bước chân lướt đi vội vã vang vọng lên các tầng trên.
Mối nguy hiểm tạm thời qua đi.
Tô Thanh Sơn lồng ngực phập phồng, hơi thở dồn dập rơi vào thinh lặng khi ánh mắt chạm phải bóng hình đang co rúm nơi góc tối.
Trước mắt là một tuyệt sắc giai nhân, một vẻ đẹp thoát tục hiện hữu, thực thực ảo ảo khiến lòng người mê đắm.
Mái tóc cô trắng xóa như mây trời mùa đông, phủ dài trên vai áo xanh nhạt đơn sơ.
Sắc xanh của đôi khuyên tai càng làm nổi bật nước da trắng sứ không tì vết.
Đặc biệt nhất là đôi đồng tử xanh thắm như chứa đựng cả vạn dặm tỉnh hà, tĩnh lặng mà sâu thắm.
Cô như một tiên nữ bước ra từ bức tranh cỗ treo trên tường đi ra ngoài đời vậy.
"Này, bạn."
Tô Thanh Sơn lên tiếng, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.
"Bạn có sao không?"
Cô gái nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, rồi giọng cô khẽ thì thào, mang theo vẻ mệt mỏi và kiệt sức.
"Tôi…
tôi ổn."
Tô Thanh Sơn nhìn cô một hồi lâu rồi tiếp tục bắt chuyện.
"Ừm…
hay là giới thiệu với nhau đi, tôi tên là Tô Thanh Sơn, còn hai người đang.
nằm bẹp dưới đấãtlà Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương, còn cô tên là gì?"
"Tôi tên Lâm Tử Yên."
Tô Thanh Sơn.
tiếp lời.
"Nhóm cô đâu? Sao lại bị thương nặng vậy…"
Lâm Tử Yên nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh.
"Chúng tôi đang ở tầng bảy, tìm manh mối về một cuốn nhật ký.
Nhưng rồi…
một kẻ mang mặt nạ, cầm dao phẫu thuật lớn đã lao ra t-ruy s:át.
Cả nhóm bị tách ra, tôi không may brị c:hém một nhát vào vai, nhưng may mắn…
đã kịp thoát và trốn xuống đây."
Lý Trí Viễn nhìn lấy vết thương của cô, ánh mắt phức tạp, rồi nói.
"Cô đã tham gia trò chơi này mấy lần rồi?"
Lâm Tử Yên im lặng vài giây rồi nói.
"Tôi đã tham gia hai lần chơi rồi.
Và giờ là lần thứ ba."
Mọi người hơi ngạc nhiên chỉ duy nhất mình Trần Bạch Dương là vẫn bình thản suốt nãy giò không lên tiếng nào.
Lý Trí Viễn thầm mừng rỡ anh thiệt tại đang rất cần thông tin, mà người con gái trước mắt này đã tham gia trò chơi tận hai lần rồi, có lẽ có thể moi chút thông tin từ miệng cô ta anh nghĩ trong lòng TỔi lập tức sắc mặt tươi cười giọng mang theo ôn hòa mà nói với cô.
"Chúng tôi là người chơi mới, vừa bị lôi vào đây.
Cô có biết gì về người cầm dao phẫu thuật hay quy tắc của trò chơi này không? Hay…
về tổ chức đứng sau tất cả?"
Lâm Tử Yên thở hắt ra, đưa tay vuốt mái tóc rũ rượi.
"Tổ chức này…
không ai biết chính xác.
Họ tự gọi mình là người của Vận Mệnh.
Trước kia tôi từng gặp một người chơi, anh ta nói với tôi là trên thế giới này không chỉ có một tổ chức này mà còn có nhiều tổ chức khác nữa."
Lâm Tử Yên nắm chặt tay.
"Điều quan trọng hơn là người cầm dao phẫu thuật mà tôi gặp…"
Nói tới đây sắc mặt cô dần tái đi, ký ức kinh hoàng đó lại xuất hiện, đồng đội vì để cứu cô mà đã ở lại hi sinh, tiếng hét thảm của những người đó vẫn còn in mãi trong tâm trí cô.
Bọn họ thấy vậy chỉ biết thở dài, liền không nói gì thêm.
Cánh cửa kim loại bị húc đổ vẫn nằm chênh vênh, tạo thành một khe hở nguy hiểm.
Mặc dù ma nữ đã rời đi, nhưng nguy hiểm vẫn rình rập khắp tầng hầm.
Sau khi thu thập được thông tin quan trọng từ Lâm Tử Yên, cả nhóm quyết định ưu tiên an toàn, mà chọn ở lại qua đêm ở đây.
Trong khi hai người kia ổn định chỗ nghỉ ngơi, thì bên kia Tô Thanh Sơn nhanh chóng tiến hành lục soát căn phòng chứa đồ.
Cậu không tin một căn phòng đầy bụi và mạng nhện như thế này lại không có thêm manh mối.
Đưa đèn pin quét qua các kệ thép hoen gỉ, các hộp dụng cụ đổ vỡ.
Và rồi, ở một góc khuất dưới gầm bàn kim loại bị đổ, ánh đèn pin chiếu vào một vật thể màu đỏ.
Tô Thanh Sơn cúi xuống, nhặt lên.
Đó là một nửa chiếc mặt nạ bị gãy, chỉ còn lại phần bên trái.
Mặt nạ có màu đỏ rực, được tạo hình thành một nụ cười quái dị, với khóe miệng kéo dài lên tận thái dương, mang vẻ điên loạn chứ không phải vui vẻ.
Cậu cầm lên ngắm nghía một lúc.
Chất liệu thô ráp, lạnh lẽo, và đặc biệt là hình dáng ghê rọn của nụ cười này khiến cậu rùng mình.
Không chần chừ, Tô Thanh Sơn cẩn thận cất chiếc mặt nạ gãy vào bên trong áo.
Lý Trí Viễn lúc này đã tìm thấy một cuộn băng gạc y tế còn sót lại trên giá.
Anh tiến tới chỗ Lâm Tử Yên, đưa cho cô gái.
"Băng bó lại đi.
Tôi không muốn sáng mai thấy một cái xác c-hế lạnh đâu."
Lâm Tử Yên nhận lấy băng gạc với ánh mắt biết ơn.
Lý Trí Viễn sau đó lui về một góc tường, ngồi xuống nghỉ ngơi.
Trần Bạch Dương đứng dựa vào cánh cửa bị bung, trong khi Tô Than! Sơn cũng tìm một góc tối để ngồi xuống.
Bầu không khí trong phòng chìm vào sự tĩnh lặng nặng nề.
Sự sợ hãi, mệt mỏi và nỗi ám ảnh về cái c.hết của Phạm Thái Cường đè nặng lên cả nhóm.
Tô Thanh Sơn nhắm mắt lại, cố gắng thư giãn.
Bỗng, một cơn đau nhói quen thuộc ập đến thái dương cậu.
Hình ảnh chiếc kéo phẫu thuật, khuôn mặt của Phạm Thái Cường, và nụ cười điên loạn của Cáo Một Đuôi chập chờn trong đầu.
Cảm giác lạnh lẽo, mùi ẩm mốc, tiếng kim loại v-a chạm…
tất cả đều biến mất.
Tô Thanh Sơn mở bừng mắt.
Cậu đang nằm trên một chiếc giường trắng xóa.
Ánh sáng mạnh mẽ, chói lòa chiếu rọi khắp căn phòng.
Không còn trần nhà cao v-út rỉ sét, mà là trần nhà bằng thạch cao, sạch sẽ vô cùng.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến mức muốn làm cậu nghẹt thở.
Tô Thanh Sơn nhanh chóng ngồi dậy, sờ lên trán.
"Là mơ à?"
Tiếng ục ục từ bụng kéo cậu rời khỏi dòng suy nghĩ phức tạp.
Cánh cửa phòng mở ra, một bóng người quen thuộc bước vào.
Đó là Khương Vận Bảo.
"Cậu dậy rồi à, đúng lúc tôi có chuyện muốn hỏi."
Ông ấy đi lại gần về phía cậu, nhìn chằm chằm rồi hỏi.
"Lúc ngủ, cậu có cảm giác là đang bước vào thế giới khác không? Kiểu như là không phải ở đây, mà là một nơi khác như siêu thị, quán ăn, đại loại thế"
Tô Thanh Sơn nghe xong im lặng vài giây, cố gắng xâu chuỗi những hình ảnh kia, từ tổ chức, lập nhóm cho tới việc bị truy đuổi.
Cậu đáp.
"Hình như là có…"
Khương Vận Bảo nghe vậy liền ghi chép vào sổ tay một hồi, rồi trả lời.
"Trước kia cậu cũng b;
và giờ cũng bị tiếp.
Chà, có lẽ dù đã mất trí nhớ thì cơ thể cậu vẫn còn bị bệnh đó nhỉ."
Vừa dứt lời, tiếng ục ục của chiếc bụng lại vang lên một cách rõ ràng.
Khương Vận Bảo bật cười lớn.
"Cậu đói rồi phải không? Được rồi, theo tôi đến nhà ăn."
Khương Vận Bảo xoay người bước ra ngoài.
Tô Thanh Son theo sát ông, đôi mắt không ngừng quan sát và ghi nhớ mọi chi tiết của đường đi.
Họ xuống thang máy, dừng lại ở Tầng Mười.
Bước ra khỏi thang máy, họ đi bộ cỡ vài phút qua một hành lang sơn màu kem sạch sẽ.
Cuối cùng, họ đến một khu vực nhà ăn rộng lớn nhưng vắng vẻ.
Chỉ lác đác vài bóng người.
một vài bác sĩ và y tá đang dùng bữa, cùng với bà đầu bếp đang cặm cụi trong bếp.
Khác hẳn với những gì cậu suy nghĩ.
Khương Vận Bảo lấy hai chiếc khay đồ ăn.
Tô Thanh Sơn nhận lấy khay của mình, trên đó là suất ăn bệnh viện đon giản, rồi cùng Khương Vận Bảo ra một bàn trống ngồi xuống.
Có lẽ vì cậu là bệnh nhân duy nhất được phép ra khỏi phòng vào giờ này, nên nhiều người ở nhà ăn đều liếc nhìn cậu với ánh mắt tò mò.
Khương Vận Bảo đặt thìa xuống.
Không để ý đến ánh mắt xung quanh, ông nhìn thẳng vào Tô Thanh Sơn, giọng nói có phần nghiêm túc hơn.
"Giờ thì, cậu kể với tôi.
Ở thế giới đó, cậu đã làm gì và gặp những gì? Kể chỉ tiết nhất có thể,"
Tô Thanh Sơn quyết định giấu đi sự thật tàn khốc về trò chơi cậu tham gia.
Cậu kể đại mình xuất hiện ở một trường học và là một học sinh.
Cậu kể qua loa rằng lúc đó cậu chỉ học tập và sinh hoạt bình thường.
Khương Vận Bảo nghe vậy liền trầm mặc, nhìn thẳng vào mắt cậu.
Tô Thanh Sơn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng thì mồ hôi vã ra liên tục, sợ rằng ông sẽ nhìn thấu sự đối trá của mình.
Khương Vận Bảo hỏi.
"Chỉ có vậy thôi sao?"
Tô Thanh Sơn gật đầu nói.
"Ừm, chỉ có vậy thôi."
không nói gì thêm.
Cả hai sau đó tiếp tục ăn một cách bình thường.
Ăn xong, Khương Vận Bảo không đưa cậu về phòng ngay.
Thay vào đó, ông dẫn cậu đi tới một nơi khác.
Họ dừng lại trước một căn phòng.
Khương Vận Bảo mở cửa và ra hiệu cho Tô Thanh Sơn đi vào trong.
Cánh cửa mở ra, cậu thấy có một người phụ nữ tóc bạc trắng cùng với một nam thanh niên đang ngồi chờ.
Khương Vận Bảo quay sang hỏi cậu.
"Cậu còn nhớ những người này không?"
Tô Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào hai khuôn mặt xa lạ.
Cậu lắc đầu, trả lời.
"Không nhó."
Khương Vận Bảo chỉ định hai người rồi định giới thiệu, thì người phụ nữ tóc bạc trắng đã vộ vàng đứng dậy.
Bà tiến lại gần Tô Thanh Sơn, đôi mắt đã đỏ hoe, và đưa tay run rẩy chạm vào khuôn mặt cậu.
"Con trai à, mấy tháng nay con sống tốt chứ?"
Bà bật khóc nức nở nói.
"Mẹ xin lỗi…
Mẹ xin lỗi vì không để con có một cuộc sống như người bình thường."
Người đàn ông lịch lãm đứng phía sau, chỉ im lặng nhìn chứ không nói một lời nào.
Tô Thanh Sơn cảm thấy vô cùng bối rối trước tình huống bất ngờ gặp người thân này.
Cậu biết rõ, đó là mẹ ruột của cậu, mặc dù là mẹ ruột của cơ thể này nhưng rốt cuộc cũng không phải thực sự là mẹ cậu.
Thế nhưng, không hiểu vì lý do gì, tim cậu nhói lên một cái, một cơn đau âm ỉ nhưng rõ ràng.
Cảm xúc cũng theo đó mà tuôn trào không kiểm soát.
"Mẹ…
mẹ đừng nói vậy."
Tô Thanh Sơn buột miệng nói, rỔi vội vàng lau giọt nước mắt đang lăn đài trên khóe mắt bà.
Nghe thấy lời nói của em trai, người anh trai phía sau không giữ được vẻ ngạc nhiên.
Anh ta bước nhanh tới gần hơn, ánh mắt dò xét pha lẫn niềm hy vọng.
"Em…
không còn điên nữa sao!?"
Khương Vận Bảo lên tiếng, giọng ông mang theo sự trầm tĩnh.
"Tuy rằng cậu ấy đã tỉnh táo về mặt nhận thức, nhưng căn bệnh đó vẫn còn, và vẫn cần phải điều trị.
Ít nhất là khi nào cậu ấy không còn mo thấy về bên kia nữa, lúc đó mới có thể xem l khỏi bệnh hoàn toàn và xuất viện."
Ông chuyển ánh mắt sang Tô Thanh Sơn.
"Cậu ấy bị mất trí nhó rồi."
Người anh trai gật đầu, sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt lịch lãm.
"Mất trí nhớ sao!?"
Người mẹ không nói gì, bà chỉ siết chặt tay Tô Thanh Son, hơi ấm truyền qua da thịt.
Bà nhìn cậu, đôi mắt đong đầy yêu thương và tiếc nuối, dặn dò những lời lẽ đơn giản nhưng đầy tìn! cảm.
Tô Thanh Sơn cảm nhận được sự ấm áp đó, trái tim cậu vẫn mềm yếu trước tình mẫu tử xa lạ.
Khương Vận Bảo nhìn xuống cổ tay mình, xem giờ.
"Đã đến lúc rồi."
Ông nói, giọng dứt khoát.
"Tô Thanh Sơn, chào tạm biệt gia đình đi, chúng ta phải về phòng rồi."
Tô Thanh Sơn nhìn mẹ, rồi nhìn anh trai.
Cậu khẽ cúi đầu.
"Mẹ, anh, con đi đây."
Dưới ánh mắt yêu thương và phức tạp của hai người, Tô Thanh Sơn quay lưng, cùng Khương Vận Bảo rời khỏi phòng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập