Chương 7: Bí ẩn người lạ.

Chương 07: Bí ẩn người lạ.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn hút một hơi thuốc, khói trắng mờ ảo lượn lờ trước mặt nạ.

Hắn ta vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

Lý Trí Viễn là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh.

Anh hít thật sâu, cố gắng giữ giọng không run

"Anh có phải là kẻ địch không? Nếu không, có thể nhường đường cho bọn tôi lên trên được không?"

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn hút một hơi thuốc đài rồi từ từ nhả khói ra, làn khói trắng bay lượn che khuất chiếc mặt nạ.

Hắn ta nhìn thẳng về phía Lý Trí Viễn.

Giọng hắn khàn khàn, nghe như tiếng đá nghiến vào nhau.

"Bốn người…

vậy thì bốn điểm sinh tồn."

Mọi người sửng sốt mà nhìn nhau.

Hắn nói tiếp, ánh mắt khóa chặt vào họ.

"Giao ra mới có thể lên trên.

Nếu không…

thì ai cũng không được phép lên."

Người đàn ông dứt lời, bàn tay đang khuất sau lưng hắn ta chớp nhoáng rút ra một thanh kiếm mỏng, lưỡi kiếm sáng lạnh lướt qua không khí.

Hắn xẹt qua một đường mạnh mẽ xuống bậc cầu thang ngay trước vạch chân của họ.

Thanh kiếm dừng lại, tạo thành một vệt xước sâu trên đá lạnh.

Hắn nhìn lên, giọng nói trầm xuống, đầy sát khí.

"Nếu qua mức vạch này…

C-hết!"

"Điểm sinh tồn là gì?"

Tô Thanh Sơn hỏi, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn trả lời câu hỏi Tô Thanh Sơn.

Hắn ta chỉ nhấc thanh kiếm lên, mũi kiếm nhọn hoắt hướng thẳng về phía Tô Thanh Sơn.

Hắn ta nhìn chằm chằm Tô Thanh Sơn một lúc, rồi giọng khàn khàn cất lên.

"Ngươi là người mới à?"

Tô Thanh Sơn khẽ gật đầu xác nhận.

Hắn ta thở dài một tiếng, hơi khói thuốc phả ra.

Sau đó, hắn đưa đầu kiếm chỉ về phía những người còn lại.

"Còn các ngươi?"

Lý Trí Viễn, Trần Bạch Dương và Lâm Tử Yên nhìn nhau.

Họ dường như đã thống nhất một ý kiến nào đó trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

"Tất cả đều là người mới."

Cả bọn đồng thanh nói.

Thấy thế, tên kia liền lắc đầu nhẹ.

Hắn ta thu kiếm lại.

Thanh kiếm như biến mất vào không khí, chẳng biết hắn nhét vào đâu.

"Thôi các ngươi lên đi.

Hôm này ta có chút vui.

Các ngươi có thể lên được rồi."

Hắn ta rút chân ra khỏi vạch cấm, thân hình hơi nghiêng sang một bên, nhường lại lối đi lên tầng.

Tô Thanh Sơn và đồng đội kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột này.

Không ai dám nói thêm lời nào.

Cả nhóm cẩn thận đi lên, lần lượt lách qua người đàn ông đeo mặt nạ buồn.

Họ tưởng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc trong êm đẹp.

Nhưng ngay khi Tô Thanh Sơn vừa đi qua, hắn bất ngờ lên tiếng, giọng khàn khàn và lạnh lùng hơn lúc nãy.

"Này, cái tên đi cuối cùng kia, ở lại đây.

Ta có câu hỏi muốn hỏi với cậu một chút."

Tô Thanh Sơn khựng lại, cả người cứng đò.

Cậu quay đầu lại, lắp bắp, đưa ngón trỏ chỉ vào mình.

"Tôi hả!?"

Hắn ta nhìn thẳng vào cậu, gật đầu dứt khoát.

"Đúng vậy."

Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương lập tức căng thẳng.

Lý Trí Viễn thì thầm.

"Tô Thanh Sơn, cẩn thận!"

Tô Thanh Sơn trấn an đồng đội bằng một nụ cười gượng gạo.

"Yên tâm, nếu có nguy hiểm tô sẽ chạy thật nhanh."

Cậu tiến lại gần người đàn ông đeo mặt nạ buồn, giữ một khoảng cách an toàn, rồi nói.

"Anh hỏi đi."

Hắntaim lặng, không trả lời cậu ngay.

Thay vào đó, hắn đưa mắt nhìn về phía Lý Trí Viễn, Trần Bạch Dương và Lâm Tử Yên đang đứng chờ trên bậc thang.

Giọng hắn lạnh lùng và không chút nhân nhượng.

"Ta muốn nói chuyện riêng với cậu ấy.

Các ngươi đi ra một góc nào đó đi."

Ánh mắt người đàn ông đeo mặt nạ như muốn đóng băng không khí.

Lý Trí Viễn và Trần Bạch Dương hiểu rằng, việc phản kháng lúc này chỉ tổ chuốc lấy rắc rối.

Trần Bạch Dương kéo tay Lý Trí Viễn, đưa Lâm Tử Yên đi trước.

"Đi thôi."

Ba người nhanh chóng rời khỏi khu vực cầu thang, đi khuất vào hành lang tối tăm của tầng hai.

Tô Thanh Sơn và người đeo mặt nạ buồn bị bỏ lại, đối diện nhau trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

Người đàn ông đeo mặt nạ nhìn cậu rất lâu, đôi mắt sau lớp mặt nạ, đánh giá mọi chỉ tiết từ trên xuống dưới.

Sự im lặng kéo dài khiến Tô Thanh Sơn cảm thấy căng thẳng tột độ.

Cuối cùng, hắn ta mới cất lời, giọng vẫn khàn khàn mang theo tò mò.

"Thứ đang giấu trong áo cậu…

có thể đem nó ra đây cho tôi xem chút, có được không?"

Tô Thanh Sơn ngạc nhiên.

Cậu đã giấu chiếc mặt nạ kỹ càng, làm sao hắn ta biết? Tay cậu chần chừ, không lấy ra vội.

Hắn ta thấy vậy liền cười khẽ.

"Lấy ra đi."

Hắn ta nói, rồi trấn an.

"Ta chỉ xem một chút rổi trả lại cho cậu.

Dù sao, cậu gặp nó là có duyên."

Tô Thanh Sơn.

thấy thái độ của hắn ta không có ý định làm hại.

Hơn nữa, cậu biết mình không thể chống lại người đàn ông này.

Tô Thanh Son nhanh chóng lấy chiếc mặt nạ gãy mộ bên, từ trong áo ra, đưa cho hắn.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn nhận lấy.

Hắn nâng chiếc mặt nạ lên cao, để ánh sáng lờ mè của cửa sổ tầng hai chiếu vào, ngắm nghía nó.

Bàn tay đeo găng của hắn ta sờ nhẹ từng chỉ tiết trên chiếc mặt nạ cười quái dị.

Sau một lúc im lặng, hắn ta ném trả lại chiếc mặt nạ cho Tô Thanh Sơn.

"Không tổi.

Mới tham gia chơi mà đã nhặt được thứ tốt.

Vận may không tệ."

Hắn nói tiếp, giọng nói có phần nghiêm túc hơn.

"Giữ cho cẩn thận.

Sau này, thứ này có thể cứu mạng cậu đấy.

Nhưng ta khuyên cậu, nếu không phải đối mặt sinh tử thì tốt nhất đừng đeo nó."

Tô Thanh Sơn đón lấy chiếc mặt nạ, cất lại vào áo, lắng nghe từng lời hắn ta nói.

Người đàn ông đeo mặt nạ buồn đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên chiếc quần tây.

Hành động này rất tự nhiên, nhưng ngay sau đó, một điều bất ngờ xảy ra.

Trên tay hắn ta bất ngờ xuất hiện một vật thể đen và dẹt, thoạt nhìn giống hai chiếc cán dao lớn hoặc một chiếc hộp kim loại thuôn dài.

Quanh hai bên đều không thấy lưỡi dao.

Hắn đưa tay còn lại, nắm chặt lấy chuôi dao, rồi kéo mạnh ra cùng lúc.

Hai thứ âm thanh kim loại v:a chạm tạo vào nhau và bắn ra những tia lửa.

Trước mắt Tô Thanh Son là hai lưỡi dao sáng loáng.

Lúc này, gã đeo mặt nạ đã nắm trong tay một cặp song đao có hình thù kỳ lạ.

Lưỡi dao mảnh dẻ nhưng sắc bén, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.

Lưỡi dao được khắc hoa văn hình mặt quỷ một cách tỉnh xảo, hai nửa cán dao sau khi kéo ra gâp lại tạo thành chuôi cầm chắc chắn.

Hắn đưa thứ đó cho Tô Thanh Sơn, nói.

"Tên nó là Phản Sát Đao, có thể.

giây thương trích ch quỷ dị cấp Lãnh Chúa."

Cậu định hỏi thêm về ý nghĩa của phẩm cấp lam, về điểm sinh tồn, và chính con dao.

Nhưng khi cậu ngước nhìn lại, bóng dáng người đàn ông đeo mặt nạ đã biến mất khỏi bậc cầu thang.

Hắn ta đi nhanh đến mức không để lại bất cứ tiếng động hay dấu vết nào, cứ như thể chưa từng tổn tại.

Tô Thanh Sơn đứng sững lại, nhìn con dao trên tay.

Cậu thở ra một hơi nóng giữa không khí lạnh lẽo của bệnh viện, rồi nhìn về phía xa trong hành lang mà nói khẽ.

"Cảm ơn,"

Cậu cất con dao vào trong áo, nơi chiếc mặt nạ gãy đang được giấu.

Tô Thanh Sơn nhanh chóng tiến lên để tìm kiếm đồng đội của mình.

Cậu đi dọc hành lang tầng hai, rẽ qua một vài khúc cua tối.

Đến khi đến một ngã ba hành lang khác, cậu mới thấy bọn họ đứng chờ sẵn ở đó.

Trần Bạch Dương và Lý Trí Viễn lập tức tiến lại gần, hỏi cậu đủ thứ.

"Hắn ta nói gì với cậu vậy?"

Trần Bạch Dương hỏi thẳng.

Tô Thanh Sơn thấy thái độ căng thẳng của họ, cậu khẽ lắc đầu.

"Không có gì nghiêm trọng.

Hắn ta chỉ hỏi tôi có phải người mới không, rồi nói đủ thứ linh tĩnh mà tôi chả hiểu gì cả."

Cậu không nhắc gì đến chiếc mặt nạ hay thanh Phản Sát Đao, Tô Thanh Sơn đánh trống lãng giọng thúc giục.

"Tìm được nhà ăn chưa?"

"Rồi."

Lý Trí Viễn gât đầu.

"Bọn tôi tìm thấy một cánh cửa mỏ.

Bên trong có vẻ là nhà ăn."

Cả nhóm đi theo Lý Trí Viễn.

Họ đi dọc hành lang và rẽ vào một khu vực rộng lớn.

Khung cảnh cảnh bên trong khiến Tô Thanh Sơn ngạc nhiên.

Đây là một nhà ăn lớn.

Nhà ăn có rất nhiều người, có thể dễ dàng nhận ra qua vẻ ngoài mệt mỏi của bọn họ.

Tất cả đám người đó đều xếp thành hàng dài một cách im lặng, chờ đợi đến lượt mình nhận thức ăn từ một quầy bếp.

Không có sự xô đẩy hay chen lấn.

"Theo hàng thôi."

Trần Bạch Dương trầm giọng nói.

Cả bốn người đều nhận lấy khay cơm rồi nhanh chóng tìm một cái bàn trống ở góc khuất và ngồi xuống.

Mọi việc vốn đang diễn ra êm đềm, cho đến khi ánh mắt chạm vào đống thức ăn trong khay cơm.

Chưa nhìn thì không sao, vừa nhìn vào đã muốn buồn nôn.

Đống thức ăn đó lại được làm từ những giòi bọ, sâu.

Rau xanh cũng không phải loại thông thường, mà là loại làm từ rêu mốc, nói đúng hơn là những thứ mọc ở vách đá ẩm ướt.

Trên khuôn mặt mỗi người đều hiện lên một vẻ sốc nặng.

Cảm giác đói bụng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự khiếp sợ, buồn nôn và ghê tỏm.

Tô Thanh Sơn giọng run run hỏi Lý Trí Viễn.

"Lý Trí Viễn hay là cậu ăn trước đi, tôi chưa đói lắm."

Lý Trí Viễn nhìn Tô Thanh Sơn bằng biểu cảm nghi hoặc.

"Hả? Ăn cái đầu cậu ấy! Tôi thà tự s:át còn hơn động vào mấy thứ này!"

Trần Bạch Dương không nói gì, anh lặng lẽ quan sát xung quanh.

Ở cuối bàn, có một người đeo mặt nạ đầu heo đang đứng thẳng lưng dựa vào tường, ánh mắt liên tục đảo quanh.

"Tôi nghĩ là cứ ngồi vào bàn ăn trước đi, đừng nói gì cả và cũng như đừng ăn vội.

Chúng ta hãy cứ ngồi yên quan sát."

Cả nhóm đồng loạt gật đầu, làm theo lời Trần Bạch Dương dặn đò.

Vừa mới ngồi xuống, từ một bàn khác, một tiếng hét bực tức vang lên.

Người vừa hét là một g-ã đầu trọc, thân hình to cao, cơ bắp cuồn cuộn.

Hắn nghiến răng kèn kẹt.

"Mẹ kiếp! Đây mà gọi là thức ăn sao! Thứ này đến cám heo cũng không bằng! Đầu bếp đâu? Tôi muốn gặp đầu bếp ngay!"

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, cả dãy nhà ăn cũng vì thế mà rung chuyển như điộng đrất.

Một bóng đen còn to lớn hơn cả gã điầu trrọc, đang đứng ngay sau lưng hắn.

Kẻ đó đội một chiếc mặt nạ đầu heo, tay cầm con dao thái khổng lồ và buông lời với giọng nói lạnh lùng như một đồ tể.

"Ta…

là đầu bếp…

Ngươi…

có chuyện…

gì?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập