Chương 8: Xâm thực Dị Giới.

Chương 08: Xâm thực Dị Giới.

Tên đầu trọc quay đầu lại.

"Đương nhiên là…"

Nói đến đây, sắc mặt hắn biến sắc vì kinh hãi.

Ánh mắt run rẩy, hơi thở trở nên gấp gáp.

Nỗi sợ hãi tột cùng đã hoàn toàn nuốt chửng sự tức giận ban nấy.

Giờ đây, trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

Thôi, toang con mẹ nó rồi.

"Ngươi muốn…

nói…

gì!"

Tên đồ tể mặt nạ heo bắt đầu mất kiên nhẫn, thúc giục gã đầu trọc phải nói ra.

Bóng dáng khổng lồ của hắn che khuất ánh đèn trần, đổ xuống một góc nhìn ám ảnh và quỷ quái.

Gã đầu trọc thầm than trong lòng nhưng mà khi nhìn quanh nhà ăn, phát hiện ra có rất nhiều người đang quan sát bọn hắn, không muốn bị mất mặt hắn liền bình tĩnh lại, không hề lùi bước mà lại xông thẳng tới trước mặt tên đồ tể, giọng quát lớn.

"Thức ăn này là do mày nấu u? Chất lượng tệ hại đến mức so với cám lợn cũng không bằng!"

Tên đồ tể mặt nạ heo khựng lại một giây, rồi phát ra một tiếng cười kinh dị, khoái chí và phấn khích, điệu cười đầy ghê rọn.

"Khà khà khà! Ngươi nói thức ăn của ta nấu dở tệ ư?"

Giọng hắn ta vang lên.

"Vi phạm quy tắc số năm.

Cấm chê thức ăn do đầu bếp nấu."

Hắn tiếp tục, ngón tay to lớn chỉ vào không gian nhà ăn.

"Và ngươi còn gây ồn ào.

Vi phạm quy tắc số ba, không được làm ồn trong nhà ăn nếu không có lý do.

Ngươi đã vi phạm hai quy tắc liên tiếp."

Tên đồ tể nghiêng đầu, chiếc mặt nạ đầu heo nhìn g:ã đầu trọc.

"Vậy thì…"

Hắn ta giơ cao con dao thái khổng lồ, lưỡi dao phản chiếu ánh đèn trần.

"Ngươi sẽ trực tiếp thành bữa trưa hôm nay của ta đi!"

Tên đồ tể vung dao xuống với tốc độ kinh hoàng.

Mọi chuyện diễn ra nhanh tới mức gã đầu trọc không kịp thốt lên lấy một lời kêu la nào.

Máu văng tung tóe, bắn lên bàn ăn, văng cả vào áo của một số người ngồi ở gần đó.

Gã đầu trọc đã b:ị chém thành nhiều mảnh ngay tại chỗ.

Tên đồ tể mặt nạ heo sau đó bình thản cúi xuống, bắt đầu thu dọn tàn tích của n-ạn nhân.

Toàn bộ nhà ăn, vẫn ¡m lặng không phát ra tiếng nào.

Tất cả bọn họ đều cúi gằm mặt xuống, cố gắng nuốt nước bọt và tránh nhìn vào đống hỗn độn dưới sàn đó.

Lý Trí Viễn nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó, sắc mặt trắng bệch.

Anh quay sang nhìn những người đồng độ.

"Hay là…

rời khỏi nhà ăn đi? Hình như…

tôi hết đói rồi."

Trần Bạch Dương chống cằm nhìn về phía tên đồ tể kia, sau đó anh quay đầu nhìn Lý Trí Viễn, giọng nghiêm túc.

"Cậu nghĩ thoát ra đễ thế à? Nếu mà thoát được thì đám người kia đã rời đi lâu rồi."

Trần Bạch Dương đưa tay chỉ về phía những người xung quanh.

"Bọn họ nãy giờ đến một cong rau còn chả thèm gắp lên ăn.

Chắc chắn có một quy tắc buộc chúng ta phải ở lại đây hoặc ăn xong mới được đi."

Anh ta siết chặt tay, nhìn thẳng vào khay com.

"Tụi mình nên im lặng và tiếp tục quan sát đi.

Ít nhất cho tới khi nhà ăn hỗn loạn rồi hẳn lẻn rời khỏi đây."

Cứ thế, nhóm Tô Thanh Sơn ngồi im.

Đã trôi qua vài tiếng đồng hồ, nhưng thức ăn trên khay vẫn còn nguyên, không ai động chạm vào dù bụng vẫn kêu cồn cào vì đói.

Không lâu sau, một số người vì chịu không.

nổi sự căng thẳng và cơn đói cào xé đã đứng đậy, quyết định đi ra khỏi nhà ăn.

Bọn họ chưa kịp bước một chân ra khỏi cửa thì bất ngờ một cái bóng đen vrút qua.

Bóng đèn chớp liên tục rồi tắt đi vài giây.

Khi đèn sáng trở lại, tổng cộng có thêm bảy cái xác nằm la liệt trên sàn nhà.

Không có tiếng hét, không có dấu vết vật lộn, chỉ có những cái xác lạnh ngắt.

Chứng kiến cảnh tượng này, những người còn lại trong nhà ăn càng thêm sợ hãi mà không dám nhúc nhích.

Đúng lúc đó, đồng hồ chỉ đến 12 giò.

Tiếng chuông reo inh ỏi cùng với tiếng thông báo từ loa vang lên khắp nhà ăn.

Cả nhà ăn hoảng loạn vô cùng.

Những người đang ngồi, đang cố gắng giữ bình tĩnh, đều tuyệt vọng mí quỳ rạp xuống.

Tô Thanh Sơn nhìn những người đó, nghi hoặc quay sang Lâm Tử Yên.

"Có chuyện gì vậy? Sao bọn họ lại quỳ xuống thế kia?"

Lý Trí Viễn lúc này cũng sụp xuống nói.

"C-hết tiệt! Mãi lo về chuyện ăn uống mà tôi quên mất! Dù bất cứ đâu, dù cho có đánh nhau hay tham gia trò chơi gì, vào lúc 12 giờ trưa bắt buộc phải tập hợp một nhóm ít nhất bốn người, và phải ở trong một căn phòng kín khóa cửa lại!"

Trần Bạch Dương cau mày lại, hỏi dồn.

"Ý cậu là sao!?"

Lý Trí Viễn đáp.

"Tôi chỉ biết là chúng tên là Xâm Thực Dị Giới thôi! Nghe nói nếu bắt gặp chúng, thì chỉ có chết!"

"Thông báo! Thông báo!"

Một giọng nói quen thuộc chuyền vào tai mọi người.

"Ây da, ngại quá.

Chắc mọi người cũng biết đến tôi rồi nhi.

Hê hê mọi người có nhớ ta không?"

"Thưa ngài chúng ta không còn nhiều thời gian đâu ngài nói mau lên."

Một giọng nói của người khác từ loa phát ra.

"Rồi rồi, ta biết rồi cậu đi ra đi."

Nhất Vĩ Yêu Hồ hắng giọng, tiếng

"a hèm"

phát ra rõ ràng qua loa.

"Ta là Nhất Vĩ Yêu Hồ.

Thông báo mà ta nói đến chính là…"

Giọng hắn ta bỗng trở nên kịch tính hơn.

"Các ngươi còn khoảng 15 phút để trốn, vì do là bọn ta quên nhắc các ngươi…

đây là độ khó cấp Lệ Quỷ! Vì vậy bọn ta đã cho các ngươi chút thời gian để trốn.

Vậy nhá, ta đi đây."

Tiếng

"tách"

vang lên, hệ thống loa im bặt.

Cả nhà ăn sốc nặng.

Từ kinh hoàng chuyển sang tuyệt vọng và phẫn nộ.

Một ai đó tức giận chân đạp lên bàn, tay chỉ vào loa mắng chửi.

"Con mẹ mày Nhất Vĩ Yêu Hồ, ta làm quỷ cũng không tha cho mày."

Rõ ràng vì câu nói này phát ra, khiến cho đám đông nhốn nháo cả lên.

Tất cả đều muốn sống sót, đều muốn được sinh tồn thay vì chờ đợi cái chết.

Theo đợt truyền miệng từ người này sang người kia, nhà ăn trước đó còn yên tĩnh, có trật tự, giờ đã hoàn toàn hỗn loạn hết cả lên.

Bàn ghế đều bị hất tung, ngã chỏng cho.

Có người vì nhỏ con mà bị đẩy xuống sàn, dẫm đạp lên không thương tiếc.

Cảnh tượng hỗn loạn này khiến cho Tô Thanh Sơn bất giác cảm thấy khó thở vì sự tàn nhẫn của đám đông.

Một hồi lâu sau, khi thấy một làn sóng người chen chúc nhau đã tháo chạy khỏi nhà ăn một cách an toàn, Trần Bạch Dương mới yên tâm hơn một chút.

Anh quay sang nhìn cả nhóm, né mặt căng thẳng.

"Chúng ta cũng đi thôi.

Trong số các cậu, có ai biết chỗ nào có thể trốn được không?"

Lần này, Lâm Tử Yên, người đang im lặng nãy giờ, bắt đầu lên tiếng.

"Ờm…

Thật ra trước kh gặp các cậu, tớ cùng với nhóm trước kia đã đi tìm hiểu được hết lầu bốn rồi.

Tớ thấy có một cái phòng khép kín nhìn khá an toàn."

Chỉ chờ đến câu nói này, Trần Bạch Dương liền thúc giục cả nhóm rời khỏi nhà ăn.

Anh trán! đám đông đang tháo chạy như kiến, quay người lại, kiếm một hướng đi khác.

Bản thân anh biết rõ, việc chen chúc với đám người kia để ra ngoài chả khác gì đi chịu c hết do bị dẫm đạp hoặc vì mất thời gian.

Nhóm Tô Thanh Sơn đi cỡ vài mét, tìm một chỗ vắng lặng hơn.

Ngay lúc mọi người còn không hiểu Trần Bạch Dương đưa bọn họ đi đâu thì, một tiếng hét thất thanh vang lên.

Tiếng hét đau đớn, cầu xin, tuyệt vọng đó lan truyền như một dịch bệnh.

Đồng thời, tiếng thông báo lại vang lên từ loa.

"Loa loa! Ta quay lại rồi đây, để xem coi."

"Được rồi.

Có vẻ như các ngươi đã có người trốn và có người chưa trốn kịp.

Nhưng không sao.

Đối với bọn ta mà nói, không đáng để tâm.

Giờ ta chỉ muốn nói là các ngươi đã hết 15 phút rồi! Giờ thì cố gắng mà sống sót đi!"

Chờ đến khi âm thanh thông báo kết thúc cũng chính là lúc cuộc tàn sát bắt đầu.

Từ nhà ăn cho đến khắp tòa nhà, thậm chí cả bên ngoài sân bệnh viện đều nhuộm một màu đỏ.

Lâm Tử Yên bối rối nhìn xung quanh.

"Các cậu có thấy mọi thứ xung quanh đỏ lên không!"

Tô Thanh Sơn đưa mắt nhìn qua cửa sổ.

Bên ngoài, bầu trời lúc này còn đỏ hơn cả bên trong: bệnh viện.

"Có, tôi thấy.

Không chỉ bên trong bệnh viện mà cả bầu trời bên ngoài đều là màu đỏ."

Nhìn lên bầu trời chỉ thấy một vầng trăng khuyết bị phủ bởi một màu đen, viền xung quanh nó có chút đỏ, nó sáng chói như mặt trời.

Tô Thanh Sơn kinh ngạc thốt lên.

"Không đúng! Hiện tại đang là buổi trưa mà…"

Mắt Tô Thanh Sơn mở to hết cỡ, thân dưới run không ngừng.

"Đây là cái tình huống gì?"

Tô Thanh Sơn cảm thấy như đầu sắp nổ tung.

Suy nghĩ vào phút giây này trở nên trống rỗng Trước mắt, mọi thứ quá quỷ dị.

Xét theo khoa học thì tuyệt đối không thể như vậy, nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện kỳ I.

ở đây, khiến cho không tin cũng phải tin.

Đột nhiên, trước mắt xuất hiện vài thứ không rõ để nói.

Chúng mờ, và hầu hết đều ở trên trời.

Một trong số bọn chúng liếc xuống nhìn cậu.

Con đau đầu kịch liệt càng rõ ràng hơn.

Cậu muốn di chuyển, muốn không nhìn vào nó nữa, nhưng không thể.

Cứ như có một bàn tay vô hình giữ chân và đầu cậu hướng lên trăng máu kia.

Đồng thời, trong đầu đã tiếp nhận không ít thứ, chúng méo mó, hỗn độn và hơn hết là điên loạn.

Góc nhìn của Tô Thanh Sơn đã thay đổi, từng tiếng nói, từng hình ảnh, từng âm thanh như thủy triều rút đi.

Xung quanh Tô Thanh Sơn, mọi thứ như bị đình trệ.

Từng sợi khói xám mờ ảo bay qua bay lại.

Thứ cảm giác này khiến cho cậu mê man, không hiểu vì sao mà lại muốn từ bỏ, dâng hiết mọi thứ.

Ngay khi Tô Thanh Sơn sắp dâng hiến linh hồn của cậu cho thứ sương mờ ảo kia thì một cơn nóng từ bụng chuyển tới.

Một cỗ khí tức sát phạt kinh khủng ập tới.

Không khí bắt đầu hóa thành thực chất, nguy cơ chết chóc bao trùm.

Nguy hiểm cận kể khiến Tô Thanh Sơn lấy lại được sự tỉnh táo ngay lập tức.

Cậu đóng sầm cửa sổ lại, quỳ rạp xuống thở hổn hển.

Chỉ cần chậm thêm một giây thôi cũng đủ để griết chết cậu.

Một cơn nóng đột ngột truyền từ bụng lên trên ngực.

Không nghĩ ngợi nhiều, cậu đưa tay vào áo, móc ra một chui dao.

Cầm trên tay có cảm giác nóng rực.

"Hình dạng của con dao này sao lại thay đổi rồi?"

Tô Thanh Son thốt lên ngạc nhiên.

Cái vật phẩm này bây giờ đã khác xa so với lúc tên đeo mặt nạ kia đưa cho cậu.

Loại thời điểm phát sinh biến cố ngoài ý muốn này khiến cho Tô Thanh Sơn bối rối.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập