Chương 9: Gấp gáp chạy trốn

Chương 09: Gấp gáp chạy trốn

Lắc đầu xua tan đi mọi thứ, Tô Thanh Sơn liển thở dài xem xét xung quanh.

Nhìn qua hết thảy, mọi người đều đứng yên như tượng.

Cái này rất giống với cách gọi ngưng đọng thời gian.

Chỉ duy nhất có mỗi Tô Thanh Sơn là còn cử động như bình thường.

"Này giống như loại ngưng động thời gian, nhưng sao mình lại vẫn di chuyển được vậy?"

Tô Thanh Sơn chậm rãi bước tới từng người mà lay nhẹ.

Rất nhanh, hắn liền chấp nhận sự thật là mọi người đều bị ngưng đọng thời gian ngoại trừ bản thân Tô Thanh Sơn.

"Giờ mình phải làm gì tiếp đây…

A, rối quá."

"Thôi thì cứ kéo từng người lên tầng bốn vào cái phòng mà Lâm Tử Yên nói đi."

Tô Thanh Sơn nói xong liền bắt tay vào làm ngay.

Việc này tuy mất nhiều thời gian, nhưng thời gian bây giờ đã ngừng lại thì không đáng lo ngại.

"Giờ cõng ai trước ta? Hừm, bắt đầu từ Lý Trí Viễn trước đi."

Trên đường đi, Tô Thanh Sơn bắt gặp không ít người sống sót chạy toán loạn.

Hầu hết cũng như nhóm của cậu, đều đứng yên giữa hành lang.

Điều này càng củng cố việc thời gian ngưng động của Tô Thanh Sơn.

Tuy không hiểu vì sao cậu lại có thể di chuyển, nhưng đây không phải là việc xấu.

Dừng chân ở một cánh cửa có bảng trắng ghi chữ Phòng 43.

"Phải cái này không nhi?"

Tô Thanh Sơn đặt Lý Trí Viễn xuống, tay vặn nắm cửa nhẹ nhàng mở ra.

Bước chân vào trong phòng, nhìn vào phòng cậu chỉ thấy không gian nhỏ xíu đủ để chứa mười người.

Căn phòng khá sạch sẽ so với những phòng khác cậu đi qua, nhưng điểm lạ chính là không có đồ đạc, đến một cái ghế hay bàn cũng không có.

Không nghĩ gì nhiều, cậu đưa Lý Trí Viễn vào trong rồi quay người chạy về nơi cũ.

Khoảng chục phút sau, cậu quay lại, trên lưng cõng theo Trần Bạch Dương.

Lần nữa, cậu đặt thân hình Trần Bạch Dương xuống.

Mổ hôi trên trán trượt xuống má.

Lấy tay lau đi, cậu quay người tiếp tục với công việc vác người.

Nhưng chỉ có điều, lần này lại xảy ra chút biến cố.

Cũng như trước đó, cậu cõng Lâm Tử Yên trên lưng.

Đi được nửa đường thì, bất ngờ một tiếng ù ù trong tai cậu vang lên.

Đây là tiếng gió thổi, âm thanh của những người khác đang la hét.

Tất cả đều trở lại, đều khôi phục thời gian.

Trong lòng có chút bất an, Tô Thanh Sơn bước chân nhanh hơn.

Trên lưng, một giọng nói mềm mại phát ra.

"Gì vậy! Sao tớ lại ở trên lưng cậu?"

Lâm Tử Yên giãy giụa trên người Tô Thanh Sơn muốn thoát ra.

Kỳ thực, việc làm này khiến tốc độ Tô Thanh Sơn giảm đi, cậu suýt nữa là ngã xuống sàn.

"Cậu đừng có di chuyển lung tung được không! Tôi suýt nữa té rồi đấy!"

"Hả? Vậy thì cậu mau thả tôi xuống đi, với lại cậu cõng tôi lúc nào vậy?"

Suốt thời gian qua Tô Thanh Sơn cũng rất mệt, việc di chuyển liên tục khiến cho sức lực đã chạm đáy.

Cậu thở đốc, hai chân vô lực quy xuống.

Lâm Tử Yên đang ở trên lưng, thấy cậu mệt mỏi, thở gấp gáp liền rời khỏi lưng Tô Thanh Sơn ngay lập tức.

"Bỏ qua vấn đề này trước đã.

Hiện tại cậu có biết hai người kia ở đâu không?"

Lâm Tử Yên hỏi.

Tô Thanh Sơn mắt đầy mệt mỏi, cậu vừa thở vừa nói.

"Tôi đem bọn họ…

lên căn phòng….

trên Tầng…

Bốn rồi.

Giờ tụi mình…

cũng nên đi qua đó thôi."

Lâm Tử Yên nhìn cậu trầm ngâm đáp.

"Vậy à…"

"Tôi thấy cậu hơi mệt rồi đó, có cần nghỉ ngơi chút không?"

Tô Thanh Sơn đứng dậy, đi hơi lảo đảo, thậm chí khi tiến lên một bước có chút suýt ngã xuống đất.

Cậu đưa tay sờ lên tường để định hình thân thể.

"Không cần.

Việc cấp bách là phải đến chỗ an toàn.

Đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu."

Giọng nói có phần khẩn trương.

Dù cho thân thể có yếu ớt, kiệt sức cỡ nào thì khi đối mặt vó sinh tử, thì cũng phải cố lết đi.

Cảm thấy bớt đi chút mệt mỏi, cậu quay sang định nói với Lâm Tử Yên thì môi hơi khựng.

lại.

Mắt cậu trừng trừng nhìn về phía sau Lâm Tử Yên.

Chỉ thấy rất nhiều ánh nhìn từ trong bóng tối phía xa.

Thứ sinh vật ấy quá quỷ dị, một đống con mắt đỏ rực, không có cơ thể, chỉ có làn sương đen dày đặc.

Lờ mờ thấy bên trong từng sợi máu tươi, nói đúng hơn chính là mạch máu, và thỉnh thoảng có thể nghe thấy từng tiếng rên rỉ của con người.

Gia tốc suy nghĩ, nhiều biện pháp ứng phó được nêu ra, và Tô Thanh Sơn chọn một cách rất khả thi đó là trong ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.

Cậu vác Lâm Tử Yên lên vai, chạy hết sức về phía trước.

Lâm Tử Yên giọng hốt hoảng kêu lên.

"ÁI…

Cậu làm gì vậy?"

Tô Thanh Sơn đáp lại, giọng mang theo sự sợ hãi tột độ.

"Cậu đừng có nhúc nhích! Tụi mình bị một thứ gì đó đuổi theo rồi!"

Dứt câu, một tiếng gầm đầy uy lực từ sau lưng vang lên, kèm theo là từng đợt cuồng phong, mạnh mẽ.

Lâm Tử Yên ngẩng đầu nhìn, đồng dạng như Tô Thanh Sơn, không thể nói gì, chỉ có thể nhìn thứ đó áp sát tói.

Adrenaline ngay giây phút này tuôn trào, giúp cậu phát huy hết năng lượng còn dự trữ.

Tô Thanh Sơn trượt ngang bên cầu thang, tức tốc phi như bay lên lầu.

Mặt cậu có chút thiếu huyết sắc, nhưng chân không ngừng lại.

Đối mặt với thứ sinh vật không rõ ở sau lưng, nếu dừng lại chỉ có c hết chắc.

Một ý nghĩ chọt lóe lên trong đầu cậu.

Nếu như giờ thả Lâm Tử Yên xuống, tự bản thân chạy đi, thì có lẽ sống sót sẽ tăng lên! Nhưng cậu không làm vậy.

Đã từng có một lần cậu quăng Phạm Thái Cường để có thời gian trốn thoát.

Lúc đó, cậu đã thề rằng sẽ không bao giờ làm vậy với bất kỳ ai nữa, nhất là với cô Lướt qua từng căn phòng đổ nát, Tô Thanh Sơn nhận ra có điều bất thường.

Không hiểu vì lí do gì mà trước đó đi lên tầng bốn, con đường sạch sẽ không hề có vật ngáng đường, vậy mà giờ đây khắp nơi là đống vật rãi rác khắp nơi, từng cái bàn ghế đổ ngã tứ tung.

Tô Thanh Sơn nhìn thấy vậy liền lộ ra khuôn mặt đầy dấu hỏi, không tự chủ rống lên thật lớn.

"Con mẹ nó, Là tên chó c.hết nào ném mấy cái thứ này ra đường thế hả!?"

Co thể linh hoạt vừa chạy vừa né đi.

Chạy được một khúc thì một cái tủ nằm ngang chặn hết đường.

Mặt Tô Thanh Sơn đầy gân xanh, răng nghiến ken két.

Cậu dồn hết sức vào hai chân, nhảy vọt lên cao.

Hai chân đáp xuống đất, một cơn đau nhói truyền tới từ bắp chân.

Lúc này, Tô Thanh Sơn cảm thấy như các cơ bị xé rách và nứt toác.

Cậu muốn chạy tiếp nhưng không thể.

Theo sự suy yếu, cậu bị té ngã xuống sàn, Lâm Tử Yên cũng theo đó mà bị văng ra xa.

Tô Thanh Sơn mặt nhăn nhó lại, hai tay ôm chân lăn qua lăn lại.

Đau đớn từ thể xác khiến cho cậu muốn chết đi.

Sự đau đón này nếu so sánh, với việc b:ị tông bỏi tàu từ kiếp trước, cũng có thể bằng một phần ba.

Lâm Tử Yên lồm cồm đứng dậy, đỡ lấy Tô Thanh Son, giọng có chút hốt hoảng.

"Cậu có sao không!"

Tô Thanh Sơn nhắm kịt hai con mắt, từ từ mở ra nhìn Lâm Tử Yên.

Mồ hôi lạnh túa ra, cả người run rẩy.

"Tôi có cảm giác chân, hình như bị gãy rồi."

Nói đến đây, Tô Thanh Sơn rời ánh mắt khỏi Lâm Tử Yên, nhìn về phía khoảng không mờ mịt kia.

Cậu cố gắng cảm nhận âm thanh, lắng nghe kỹ có thể nghe được một chút, tiếng gió, tiếng đập phá, và một âm thanh lạ.

"Khoan đã…

sao có tiếng nước nhỏ giọt thế này!?"

Tô Thanh Sơn hỏi.

Một thứ chất lỏng rơi xuống đầu Tô Thanh Sơn và Lâm Tử Yên.

Cảm giác ấm áp, nhớp nháp Cười gượng, cậu ngẩng đầu lên nhìn.

Đúng như cậu đoán, một cái sinh vật không rõ hình hà từ trên cao bá-m s:át trên trần nhà.

Tất cả con mắt đỏ rực của nó đồng loạt nhìn cậu.

Đối mặt với dạng quỷ dị trước mắt, Tô Thanh Son liền cứng đờ người, đến việc chạy cũng quên đi.

Nó nhìn hai người một lúc, rồi từ trong hắc khí lờ mờ bay ra từng sợi chỉ đỏ.

Chúng phi nhanh, trực tiếp cắm lấy tay phải Tô Thanh Sơn.

Đồng thời, từ bên trái, hàng loạt sợi chỉ nối với nhau, ngưng tụ nên một chiếc rìu to sắc bén.

Ngay lập tức, nó chém đứt cánh tay trái của Tô Thanh Sơn, khiến cánh tay rời xa khỏi thân thể.

Huyết nhục phun ra, lờ mờ có thể thấy vài vụn cốt li ti trong không khí.

"An

Khắp hành lang vang lên tiếng kêu thảm thiết của Tô Thanh Son.

Sờ lấy cánh tay đã đứt lìa, thống khổ tràn ngập đại não.

Tô Thanh Sơn cắn chặt môi, trừng mắt nhìn về phía cái kia quỷ dị không rõ hình hài cụ thể.

Lúc này, những chiếc sợi chỉ đang cắm bên tay phải kia bắt đầu có biến hóa.

Chúng biến thành từng gai nhọn từ bên trong da thịt đâm xuyên ra bên ngoài.

Cứ thế, chúng xé nát và lấy đi luôn cả bên tay phải của cậu.

Hiện giờ, cậu đã hoàn toàn trở thành phế nhân.

Tô Thanh Sơn quằn quại trên sàn.

Kế bên, Lâm Tử Yên che miệng, ánh mắt kinh hãi tột độ nhìn cậu.

Tô Thanh Sơn gắng gượng đứng dậy, ý định rất rõ ràng đó chính là chạy trốn.

Chưa kịp chạy thì bất ngờ một tia sáng đỏ xẹt qua từ bên phải, nó nhanh tới mức khiến cậu không kịp phản ứng.

Trước mắt, trời đất đảo lộn.

Một dòng chảy nóng bỏng bắn thẳng lên mặt và mắt cậu.

Trong góc nhìn của Tô Thanh Sơn, một cỗ thi thể không đầu đổ sụp xuống.

Vô lượng huyết dịch, từ đỉnh đầu phun trào như suối.

Đại não vào giây phút này suy nghĩ với tốc độ cực nhanh, thời gian như ngừng lại.

Vô số hồi ức ùa về tâm trí, hình ảnh từ lúc mới sinh ra cho tới khi lớn lên.

Nhưng có điều chúng rất không liên kết, bởi Tô Thanh Sơn là kẻ xuyên không, cậu có ký ức của cả hai kiếp.

Một lúc sau khi Tô Thanh Sơn mất đi ý thức, không gian xung quanh bỗng vỡ vụn thành những mảnh thủy tỉnh, ánh sáng từ bốn phía đổ về.

"Lão công! Lão công!…"

Một giọng nói trong trẻo của một cô gái truyền vào tai của Tô Thanh Sơn.

Chầm chậm mở ha con mắt màu xanh lam ra, đập vào mắt cậu là một nữ tử yêu kiểu đang mỉm cười nhìn hắn.

Nhìn người này, hắn chỉ biết rằng, dù có là minh tĩnh hay cả ảnh hậu cũng không sánh bằng một phần dung nhan của nàng.

Tô Thanh Sơn ngồi dậy khỏi bãi cỏ, dựa lưng vào thân cây.

Cậu nở nụ cười hiền hậu, rồi lấy tay xoa đầu nàng.

Ánh nhìn trìu mến không tự chủ mà muốn véo má nàng một cái.

"Lão bà gọi ta dậy, là có chuyện gì sao?"

Nàng phồng má lên như hai cái bánh bao, đứng dậy chu môi đáp.

"Lão công đừng véo má ta vậy chứ, ta thực sự rất đau đấy!"

Tô Thanh Sơn đứng dậy, chỉnh lại y phục trên người rồi tiện thể lấy một cọng cỏ bỏ vào miệng ngậm.

Hai mắt híp lại cười nói.

"Hì hì! Đừng giận vậy chứ, ta biết lỗi của ta rồi.

Nói đi, goi ta dậy là có chuyện gì?"

Vừa nói, Tô Thanh Sơn vừa đấm vừa xoa bóp vai của lão bà.

Dáng vẻ lúc này không khác gì một đứa trẻ đang nịnh nọt mẹ để xin tiền tiêu vặt.

Lão bà khoanh tay lại nói.

"Ta nói, mau ăn cơm.

Ta đã nấu xong rồi."

Tô Thanh Sơn đứng dậy, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng.

Ánh nắng của buổi chiều tà rọi xuống sân sau, phủ lên không gian một màu vàng cam ấm áp

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập