Chương 01: Hối Hận Muộn Màng Cái tôi của cả hai đều quá lớn, nhà thì nhỏ không chứa nổi hai cái đầu cứng như đá. Cuối cùng, cả hai đi đến quyết định 1y h:ôn. Một năm sau, vợ anh sinh một cặp long phụng. Mọi người đều bảo anh số hưởng, sinh được cả trai lẫn gái, cuộc đời đã quá đủ viên mãn. "Thu Thu ngoan, ở trường phải nghe lời cô giáo đấy." Cô chỉ cần cười một cái, thế giới của Vương Lâm liền đảo lộn, trái tìm tựa nhảy khỏi lồng ngực. Thế nhưng bao đêm trăn trở, bao nhiêu lần hối hận… Cuối cùng, tất cả chỉ có thể ngậm ngùi mang xuống mổ. Thế nhưng hỡi ôi, đời không như là mơ. Chạy được đúng ba bước, chân anh đột nhiên nặng như đeo chì. Cái quỷ gì đây? Ma? Quỷ? Ítra đây là điều duy nhất, anh không thể đánh mất được. Con anh vẫn còn ở đó! Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Một trận nảy lửa xảy ra, đến cùng không ai chịu nhường ai nữa. Khoan! Đây là… sao lại giống… Mang theo cảm giác khó chịu ấy, Vương Lâm men theo con đường cũ trở về nhà. Đứa con trai đã lâu chưa gặp… Nếu anh chịu kiên nhẫn hơn, chịu lắng nghe nhiều hơn, có phải mọi chuyện đã khác? Là nghiệp quật! Cái gì mà vượt qua tất cả chứ, đều là nực cười hết. Anh muốn nói với con gái, cha yêu con lắm. Muốn nói với người phụ nữ đã bỏ lỡ, một tiếng xin lỗi. Nếu có một cuộc thi 'không động lòng trước mỹ nhân' chắc chắn Vương Lâm sẽ giành quán quân ba năm liên tiếp, để cho ban tổ chức phải giải tán vì chả còn ai dám thi nữa. "Có cần đi xem bói trước không?" "Rầm" Mặt đất dưới chân Vương Lâm rung chuyển dữ dội, còi báo động réo vang như xé trời. Qua vài tháng hẹn hò, cả hai quyết định tiến tới hôn nhân. Người ngoài nhìn vào đều lắc đầu: Nếu ngày đó anh nhường nhịn hơn một chút, có phải bây giờ con anh sẽ được hạnh phúc hơn không? "Ẩm!" Anh đã từng có một gia đình trọn vẹn, con bé từng có một người mẹ tuyệt vời. Vương Lâm cũng thế, anh nhớ về lần đầu gặp cô ấy, nhớ lần đầu tiên bế con trên tay, nhớ những ngày tháng tràn ngập tiếng cười. HẾT PHIM! "Đây là thiên đàng à? Hay là địa ngục?" Anh lẩm bẩm. Bất quá nghĩ đến những chuyện mình từng làm, địa ngục có vẻ phù hợp với anh hơn. Thắc mắc vừa lóe lên trong đầu, bản năng của một ông bố mẫu mực lập tức trỗi dậy. Không chần chừ, Vương Lâm quay người phóng như bay về phía trường mẫu giáo. Anh nhất kiến chung tình, trúng tiếng sét ái tình rồi. Cuộc sống sau hôn nhân, nhất là sau khi có con, đâu còn những khoảnh khắc ngọt ngào, chỉ còn đó những cuộc khẩu chiến. Bé gái rướn người, hôn nhẹ lên má cha. Năm Vương Lâm 27 tuổi, anh trẻ trung, nhiệt huyết, đầy hoài bão. Hội tụ đủ tố chất của một thanh niên ưu tú. "Nhất định! Nào… lại đây hôn cái nào." Cái này gọi là gì nhi? Đứa con gái bé bỏng đáng yêu, tiếng gọi "cha" non nót… Lúc này, trong đầu Vương Lâm như có thước phim tua nhanh. A… hình như chưa hết… Vương Lâm ngã sấp mặt xuống đất. Sáng hôm đó, bầu trời trong xanh chim hót líu lo, nhưng trong lòng Vương Lâm lại có chút thấp thỏm. Đến một ngày, cả hai nhận ra rằng mỗi lần cãi vã, một mẩu tình yêu còn sót lại đều bay mất.
Ni Đăng nhập x
Email
[email protected] Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Vương Lâm nghĩ đã chết, tuy nhiên khi giật mình mở. mắt Ta, trước mặt anh lại là một khoảng không gian trắng xóa mênh mông. Vương Lâm cũng nghĩ thế, hạnh phúc tràn trể, cho rằng mọi chuyện sau này của mình sẽ giống như mấy bộ phim tình cảm lãng mạn, ấp ủ rất nhiều dự định về vợ con. "Nhớ đến đón con sớm nhé." Vương Lâm nghẹn lời, chỉ biết ôm chặt con vào lòng, cảm nhận hơi ấm bé nhỏ ấy mà tim cứ đau nhói. Đối diện với cậu ta là một cô gái thanh thuần, mười mươi tuyệt trần. Tuy nhiên giữa lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, bỗng nhiên… Ai bảo hôn nhân chỉ cần tình yêu là đủ? Lúc đầu đều là chuyện nhỏ nhặt, theo thời gian dần tích tụ lại, tựa quả bóng tuyết càng lăn càng to. "Hỏ? Đột quy?" "Các cậu vội quá đấy!" "Cha ơi, tại sao mẹ không ở đây?" Con gái nhỏ ngây thơ lên tiếng. Vương Lâm sởn hết cả da gà. "Động đất à?" Nhìn gương mặt nhỏ bé đầy lo lắng của con gái, Vương Lâm mềm lòng xoa xoa đầu trấn an: "Đừng sợ, cha luôn ở đây bảo vệ con." Nhìn quanh, nơi đây sạch sẽ sáng bóng, nếu là thiên đàng thì cũng hợp lý. Kẻ này toàn thân trắng toát, trơn nhẫn tựa tượng sáp mới đúc. Điều đáng sợ nhất là, trên mặ hắn chẳng có mắt, chẳng có mũi, cũng. chẳng có miệng. Dẫu sao đã ăn qua ba mươi mấy nổi bánh chưng rồi, loại tràng đáng sợ như vậy anh vẫn có thể giữ bình tĩnh. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, sau đó tất cả chìm vào bóng tối. Thật không cam lòng! Hình ảnh một nam sinh mặc đồng phục, quỳ trên sân trường, trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ rực, khuôn mặt tràn đầy căng thẳng, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Bất quá, cuộc đời này không có nếu như'. Anh ước ao bản thân có thể quay trở về quá khứ, cố gắng thêm chút nữa để gia đình bốn người bên nhau. Không còn ánh sáng, không còn cảm giác, không còn ý thức. "Em lại mua thêm giày à?" Người đàn ông kiên định, nói không với cảm nắng bao năm, cuối cùng cũng gục ngã sau mộ Tụ cười. Người ta bảo, trước khi c-hết, con người sẽ thấy những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất đời mình. "Chưa suy nghĩ kỹ à?" Vương Lâm vừa định mở miệng hỏi, thì âm vang từ xa truyền đến, không phân rõ nam nữ. May sao, đứa con gái này vẫn ở bên cạnh anh. "À này…" Giọng ấy thực sự kỳ quái, méo mó. Bất quá điều khiến Vương Lâm hoảng hồn hon cả, trên khuôn mặt trống rỗng kia từng hình ảnh dần hiện lên. "Con gái Vương Diễm Thu, từ nhỏ không có tình thương của cha, tính tình nhút nhát bù lại rất xinh đẹp, có nhiều người theo đuổi…" Thế nhưng càng về sau anh mới nhận ra, nó giống phim hành động vượt ải, xen lẫn tâm lý giật gân hơn. Chỉ có điều… hơi khó yêu! Sau ly hiôn, Vương Lâm dồn hết tình cảm cho con gái, cố gắng bù đắp nhiều nhất có thể. Ch là sâu trong lòng, anh hiểu có những thứ đã mất đi thì không cách nào bù đắp. Và… người phụ nữ anh từng yêu thương. nhất cuộc đời này. "Cha ơi, con sọ…" Giữa lúc đang vò đầu bứt tai tự hỏi, đột ngột một bóng người xuất hiện ngay trước mặt Vương Lâm mà không hề báo trước, như thể vừa dịch chuyển tức thời tới vậy. C-hết rồi mà còn b:ị bắt xem phim sao? Đây là cái quái gì thế này? Chẳng phải do kén chọn hay gì, chỉ là anh không. dễ rung động mà thôi. Mà giờ đây, tất cả chỉ còn lại ký ức. Một người như vậy, ấy thế số phận éo le thay, vào ngày đẹp trời người con gái đó xuất hiện trước mặt anh, tỏa sáng chói lóa như ánh mặt trời ban trưa. "Con khóc kìa, đến lượt anh ru nó đây!" "Anh quên đổ rác rồi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập