Chương 10: Kẻ bám đuôi

Chương 10: Kẻ bám đuôi

Triệu Nghĩa Quân cáo trạng, nhìn cái đầu gã sưng một cục to tướng thế kia, thì rõ ràng là người bị thiệt rồi.

Vương Lâm bị mắng xối xả, bất quá anh chẳng thèm để tâm, chỉ ngồi yên, bình tĩnh lấy điện thoại ra nhắn một tin.

Rồi Vương Lâm vẫn tiếp tục ngồi nghe chửi. Qua vài phút sau, giám thị còn đang mắng hăng say, thậm chí còn bắt Vương Lâm bồi thường thiệt hại cho Triệu Nghĩa Quân thì…

"Reng reng…"

Điện thoại của giám thị vang lên.

Vừa thấy số người gọi cho mình, sắc mặt ông đã thay đổi hoàn toàn, từ tức giận chuyển sang kính cẩn, đúng hơn là có phần khúm núm.

Chẳng biết người bên kia nói gì, chỉ sau mấy giây giám thị gật đầu lia lịa. Đến khi cúp máy, ông liền quay lại nhìn Vương Lâm.

"Lạc Lâm này, thầy thấy em cũng không bị tổn hại gì. Hay là chuyện này… thôi bỏ qua nhé." "Cũng được, em rộng lượng một chút, tha cho hắn vậy."

Triệu Nghĩa Quân trông một màng mà há hốc miệng, không ngậm lại được.

Cái quái gì vậy?

Rõ ràng hắn mới là người bị hại có được hay không?

Tuy là hắn gây sự trước, bất quá b:ị đánh tả tơi như vậy, không phải là nên để hắn tha thứ à? Ngặt nỗi Triệu Nghĩa Quâm trước thầy giám thị, không tranh nổi khí. Cuối cùng sau một hồi thỏa thuận, quyết định được đưa ra.

Cả Vương Lâm và Triệu Nghĩa Quân đều chỉ cần viết bản kiểm điểm là xong, không cần đìn! chỉ học.

Chỉ một bản kiểm điểm?

Triệu Nghĩa Quân tức đến phát điên.

"Thầy! Sao lại như vậy? Sao không phạt nó?"

Nhưng giám thị vẫn giữ thái độ ôn hòa Vương Lâm, không giải thích gì thêm, rõ ràng có người đã chống lưng, Triệu Nghĩa Quân lúc này muốn cãi cũng không cãi nổi.

Vương Lâm viết kiểm điểm dễ như ăn kẹo.

Hồi đi học, anh viết nhiều đến mức không cần nghĩ, chưa đầy năm phút đã hoàn thành, còn được 'vinh dự' về lớp sớm.

Sau đó, mọi thứ trở lại bình thường… à không, ánh mắt cả lớp nhìn anh thì không bình thường chút nào.

Ngưỡng mộ có, sợ hãi có, tò mò cũng không thiếu. Đám bạn thì thầm bàn tán như đang chứng kiến sinh vật lạ.

Dưới ánh mắt tò mò của cả lớp, Vương Lâm vô thức liếc sang bên cạnh. Vương Diễm Thu vẫn cắm cúi học, mặt không cảm xúc, hoàn toàn phớt lờ mọi chuyện.

Cô chẳng thèm liếc anh dù chỉ một cái, cứ như thể anh là người tàng hình vậy.

Buổi học sau đó trôi qua một cách yên bình, không có thêm biến cố nào xảy ra. Đến khi tiếng chuông tan học vang lên, học sinh lần lượt rời khỏi lớp.

Vương Lâm thì vẫn ngồi yên tại chỗ, nhìn ra hướng ngoài cửa sổ.

Anh biết rõ…

Ngày hôm nay chỉ mới là khởi đầu, những rắc rối thật sự chắc chắn vẫn còn ở phía trước. Buổi học kết thúc, học sinh lũ lượt kéo nhau ra về.

Như thường lệ, Vương Diễm Thu và Liễu Oánh sánh vai vừa đi vừa tám chuyện. Nhưng. hôm nay có gì đó… hơi sai sai.

Phía sau hai người, không biết từ bao giờ xuất hiện thêm một cái đuôi lẽo đẽo bám theo. Ngoài Vương Lâm thì còn ai vào đây nữa.

Anh chàng này không làm gì xấu, chỉ là đi theo quá nhiệt tình, khiến hai cô gái cảm thấy hơi… sởn gai ốc.

Cuối cùng, Liễu Oánh không chịu nổi nữa, quay phắt lại, khoanh tay hậm hực: "Lạc Lâm, cật đi theo tụi tôi làm gì hả?"

"Đường là của chung, tôi đi đâu là quyển của tôi." Vương Lâm thản nhiên đáp, chẳng buồn nể mặt.

Liễu Oánh nghẹn họng, không tìm được lý do phản bác nên tức anh ách.

Tuy nhiên dù bực đến đâu, cô cũng chẳng thể làm gì. Nhất là sau chuyện hồi nãy, cô hiểu rõ Vương Lâm không phải người dễ chọc.

Thế là với một cái 'đuôi' kiên trì bám theo, hai cô gái đành im lặng đi tiếp. Không khí mất hẳn sự thoải mái như mọi khi.

Đi được một đoạn, tới ngã rẽ, Liễu Oánh vẫy tay chào Vương, Diễm Thu rồi rẽ sang hướng. khác. Vương Diễm Thu thì vẫn tiếp tục đi thẳng.

Vương Lâm thấy thế thì không khỏi hơi nheo mắt.

Hướng đi này… không đúng lắm!

Theo như anh biết, rẽ hướng này sẽ dẫn đến trung tâm thành phố, nơi tập trung khu nhà giàu. Còn đi thẳng lại ra ngoại ô.

Anh nhớ rõ, Lạc Thừa Phong từng nói trước đây có tặng con bé một căn biệt thự ở trung tâm Vậy tại sao nó lại đi hướng này chứ?

Mặc dù có chút thắc mắc, bất quá Vương Lâm cũng chẳng nghĩ nhiều. Anh nhanh bước chân không còn đi sau lẽo đẽo theo sau nữa mà sóng vai cùng con gái dưới ánh chiều tà.

Không ai nói lời nào, chỉ là trong khoảnh khắc ấy, có một cảm giác ấm áp quen thuộc len lỏi trong tim anh.

Cùng lúc đó, ở một con đường vắng phía sau trường học.

Triệu Nghĩa Quân bực tức đi về phía trước, vừa đi vừa lẩm bẩm: "C-hết tiệt! C-hết tiệt…!"

Gã không. thể chịu được nỗi nhục ngày hôm nay, b:ị đưánh ngay trước mặt bao nhiêu người, bị giám thị xử lý qua loa.

Để tên học sinh mới đó coi thường, gã càng nghĩ càng tức.

"Cực tức này tao không nuốt trôi, nhất định phải tìm người, nhờ họ dạy dỗ thằng khốn đó một trận."

Triệu Nghĩa Quân siết chặt nắm đấm, lên tiếng nhắc nhỏ đàn em: "Lát nữa gặp đàn anh, tụi bây nhớ…"

Thế nhưng đáp lại lời của gã, chỉ là sự im lặng. Hai tên đàn em im bặt, thậm chí không còn nghe thấy tiếng bước chân đi theo.

Triệu Nghĩa Quân cau mày, khó hiểu ngoái đầu nhìn.

Nhìn thấy cảnh phía sau, gã hoàn toàn cứng đờ, hai tên đàn em đi theo gã nãy giờ, thế mà không biết sao lại nằm xụi lơ dưới mặt đất.

"Hai đứa bây nằm ra đó làm gì?"

Triệu Nghĩa Quân nghi hoặc lên tiếng, giây sau mới kịp phản ứng. Thế nhưng lúc này, chợt một cơn lạnh sống lưng để gã rùng mình.

Cảm nhận có người phía sau mình. Triệu Nghĩa Quân sợ đến hãi hùng.

Từng giọt mồ hôi chảy dọc theo thái dương. Gã cứng người, cứng ngắt chẩm chậm xoay đầu lại.

Bất quá còn chưa kịp nhìn thấy cái gì, một cái bao bố đã trùm thẳng lên đầu Triệu Nghĩa Quân.

"Cái quái gì vậy?"

Triệu Nghĩa Quân hét lớn, thấy vậy kẻ thủ ác không nương tay cho một cú đấm nện thẳng vào bụng gã.

Sau đó là một cú đá đạp vào đầu gối hắn, rồi lại liên tiếp những cú đấm, cú đá giáng xuống. Triệu Nghĩa Quân chỉ biết ôm đầu, co rúm lại chịu đòn.

Gã hiện tại không thể phản kháng, chỉ có thể hứng chịu cơn bão đòn đánh đập từ kẻ mình còn chẳng nhìn thấy mặt.

Mười lăm phút sau, đòn đánh dừng lại. Triệu Nghĩa Quân toàn thân đau ê ẩm, hơi thở hổn hến.

Sau một lúc lấy lại chút ý thức, gã run rẩy đưa tay kéo cái bao bố trùm trên đầu mình xuống. Lúc này gã nhìn quanh, lại không có một bóng người, chỉ có lại mình và hai tên đàn em còn bất tỉnh trên đất.

Không dám nán lại lâu hơn, Triệu Nghĩa Quân. cố gắng đứng dậy, lê cái thân tả tơi rời khỏi, bỏ mặt đàn em phía sau, giờ chỉ muốn trốn càng nhanh càng tốt thôi.

Thế nhưng bất chợt, bụng Triệu Nghĩa Quân quặn thắt.

"Gì… cái gì vậy?"

Bước chân Triệu Nghĩa Quân trở nên nặng nể, di chuyển ngày càng khó khăn.

Cho đến khi…

"QcP"

Không nhịn được nữa.

Triệu Nghĩa Quân… xón ra ngoài.

"Hôi quá!"

Người đi đường bịt mũi lùi lại, có vài người thấy Triệu Nghĩa Quân thê thảm toan tiến lên giúp, nhưng khi ngửi thấy mùi khủng khiiếp từ người gã, tất cả đều xua tay rời đi.

Triệu Nghĩa Quân toàn thân run rẩy, gương mặt đỏ bừng.

Không ai dám đến gần gã, không ai giúp gã.

Gã một mình lê bước trong sự nhục nhã tột cùng.

Và rồi…

"AGHHHH!!"

Triệu Nghĩa Quân gầm lên, hét vào khoảng không.

Con giận, sự khuất nhục, nỗi sợ hãi, tất cả bùng phát trong tiếng gào thét này.

Đáng tiếc là dù cho gã có hét thế nào đi nữa, cũng chẳng ai quan tâm.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập