Chương 12: Zalogr - Người hùng của Zephyros

Chương 12: Zalogr – Người hùng của Zephyros

Sau bữa ăn, Sophia ngồi nhìn mặt hồ, dù mọi người có chuẩn bị tốt thế nào đi nữa, cô vẫn không thể ngưng lo lắng được;

vẻ ngoài là đang ngồi im nhưng cảm xúc trong lòng cô thì hỗn loạn vô cùng.

Henry nhẹ nhàng ôm Sophia từ phía sau:

"Sau nhiệm vụ này, chúng mình xin nghỉ vài ngày rồi đi chơi xa nhé.

Anh biết có một ngôi làng nhỏ, anh chắc chắn em sẽ rất vui và hạnh phúc khi đến đó"

"Chỉ cần anh bên em là được, nhiệm vụ ngày mai rất nguy hiểm, em thực sự rất lo cho anh."

giọng Sophia nhẹ nhàng nhưng thanh âm lại trầm xuống khá nhiều.

"Ngoéo tay nhé, anh xin hứa sẽ đảm bảo an toàn cho chính mình, em hứa phải xin nghỉ đi chơi với anh đấy.

Hôm đó anh sẽ dẫn em đến một nơi rất đặc biệt."

Hắn an ủi cô, nhưng cũng không quên chọc cô bằng giọng điệu vô cùng cợt nhả.

"Anh đó, nguy hiểm thì không chịu lo, cứ nghĩ mấy thứ hư hỏng đó."

Sophia cũng đến chịu hắn, lo lắng không được thì giờ phải chiểu theo vậy.

Sophia dựa vào lòng Henry, cô nói với anh bằng một giọng nhỏ nhẹ, chất chứa nhiều cảm xúc:

“Anh đã quyết định rồi, có là tướng Zalogr cũng phải đồng ý cơ mà.

Hứa phải về bên em đó, ngốc”

Đã 10 năm rồi, cả hai có cùng một ký ức, nhưng suy nghĩ của mỗi người lại khác nhau.

Với Sophia, Henry chính là người hùng của Zephyros, hắnlà người đã đánh bại Dark Reape: và bảo vệ cô.

Với Henry, Sophia chính là nhân tố quyết định để đánh bại Dark Reaper, và cô cũng chính là người đã trực tiếp tiêu diệt nó, hắn có thể sống được đến lúc này là nhờ có Sophia.

Mười năm trước, trong trại chỉ huy của qruân đội Zephyros.

Sau khi con Dark Reaper rời đi, vị tướng quân băng lại viết thương trên tay.

Không phải vết thương lớn nhưng có thể phản đòn khi bị trấn công bất ngờ, còn hoàn toàn vô sự;

con Dark Reaper thật sự quá nguy hiểm.

“Chúng ta đã trấn công nó bằng tất cả các kiểu công kích rồi.

Có lẽ ghi nhận về nó là hoàn toàn đúng.

Mystic Sense của nó đã tiến hoá thành Undead Mystic Sense, tất cả những đòn trấn công mang sát ý, có chủ đích đều không tác dụng."

Vị pháp sư già đứng bên cạnh tướng quân lên tiếng.

“Nhưng nếu không có sát ý hay chủ đích thì sao tạo ra đòn tấn c-ông được? chỉ việc chúng t: vận động cũng đã có chủ ý nhất định rồi.

Đây còn là trấn c-ông, thứ phải mang nhiều ý chí hơn nữa."

Một người khác khó chịu.

Henry vẫn ôm Sophia ngồi phía dưới, nghe họ cãi nhau.

Cậu bắt đầu hiểu được vì sao con Dark Reaper lại khiến họ khốn đốn như vậy.

Sau khi xử lý vrết thương trên cánh tay xong, vị tướng đi lại phía hai đứa bé, những chỉ huy của ông đứng trước hai đứa trẻ kì lạ.

Sự chú ý của họ bắt đầu đổ dồn lên chúng.

“Bọn chúng chạm mặt con Dark Reaper tận 2 lần mà vẫn sống”

“Bọn nhóc này bị chai lỳ cảm xúc à?”

“Hiện tại chúng vẫn run rẩy kìa, đó vẫn là cảm xúc tiêu cực, chắc chắn là có gì đó mờ ám”

“Chúng ta nên tra khảo hay dùng phép thuật để phân tích cơ thể, linh hồn bọn nhóc này?”

Lời tranh luận vang lên càng khiến Sophia lo sợ.

Vừa thoát chết khỏi con quái vật xong, giờ họ phải đối mặt với sự nghi ky, tàn nhẫn của con người.

Henry giữ chặt Sophia, hắn ngước lên nhìn vị tướng quyền lực kia.

“Tôi sẽ giúp ngài tiêu diệt con Dark Reaper đó”

Câu nói của Henry khiến toàn bộ lều chỉ huy im bặt.

Không ai bàn tán vấn đề gì khác nữa.

Một khoảng lặng nhẹ khiến không gian như ngưng đọng.

Tất cả đều không ngờ một thằng nhóc 12 tuổi có thể nói ra điều hoang đường như vậy.

Rồi cũng có người lên tiếng.

“Nhóc con, đây không phải chỗ để mày đùa.

Đấy là con quái vật nguy hiểm cấp A, nó có thể san phẳng một quốc gia nhỏ đấy.

Mày làm được điểu đó sao?”

“Zephyros là quốc gia thứ năm nó đi đến.

Bốn quốc gia trước đã chịu vô số c-hết chóc rồi.

Mày có biết một sinh vật cần bao nhiêu sức mạnh để gây ra từng ấy thiệt hại không?”

“Đến các bán thần hùng mạnh dù đánh bại nó, nhưng không ai có thể hoàn toàn tiêu diệt hay phong ấn được.

Mày nghĩ mày là ai?"

Thêm một giọng nói tức giận.

“Không, tôi chỉ là một thằng nhóc mười hai tuổi, nhưng tôi biết tôi làm được.

Tôi chỉ cần một cơ hội, chỉ cần các ngài cho tôi một cơ hội chứng minh.”

Một viên chỉ huy tức giận.

“Thế mày muốn tự mình hạ nó hay nhờ qruân đ:ội Zephyros.

Mày nghĩ những binh sĩ Zephyros sẽ chấp nhận nghe lệnh, rồi c-hết đi vì một thằng nhóc à?”

Henry không hề dao động.

Cậu không nhìn vị chỉ huy kia mà ngước lên nhìn thẳng vào vị tướng, người có quyền lực tối cao tại đây, ánh mắt sáng lên lạ kỳ, cương nghị và vững chãi không sợ sệt:

“Tôi xin dùng mạng của mình để đảm bảo, tôi sẽ tiêu diệt con Dark Reaper.

Không tốn của ngài một binh một tốt nào cả".

Bên cạnh ông, một pháp sư già thì thầm: “Nó đang nói thật, thưa ngài.”

Vị tướng Zephyros nhìn lâu vào đôi mắt Henry.

Đây là thứ rất hiếm thấy, ánh mắt kiên cường, liều lĩnh nhưng bên trong lại có cảm giác tuyệt vọng, trống rỗng của kẻ không có gì để mất.

Ông rất thích những kẻ có đôi mắt này, chúng là những bình sĩ gan dạ, điên cuồng nhất.

Với ông, những kẻ này như một mũi tên vậy, khi bắn ra tồi thì chỉ có hướng thẳng đến mục tiêu.

Ông tự hỏi, một thằng nhóc mười hai tuổi đã phải trải qua những gì để có đôi mắt này.

Ông không đáp.

Chỉ trầm mặc thật lâu rồi đi lên phía bàn làm việc.

Chỉ một đoạn đường ngắn, từng bước ông đi thật chậm rãi, các viên quan chỉ huy, các pháp sư gần đó không ai làm nói gì.

Henry và Sophia vẫn giữ chặt nhau chờ câu trả lời của vị tướng quân, thứ sẽ quyết định vận mệnh của họ.

“Nhóc con, ta cho cậu một cơ hội.

Hãy dùng tính mạng của cậu để chứng minh”

-Ba ngày sau, Henry đứng dưới một vách đá cao.

trên vách đá là một chiếc hang đã được đàc sâu vào trong, vừa đủ để hai đứa trẻ chui vào, ngồi trong đó.

Henry đứng dưới vách đá, trầm lặng nhìn vào chiếc hang và vách đá.

Một tay nắm chặt chiết bùa

"Talisman of Aggression"

tay còn lại cậu giữ lấy Sophia.

“Cậu có chắc….là chúng mình sẽ sống chứ?"

trong tay Sophia là một viên đá tín hiệu.

“Không,” Henry mỉm cười nhìn Sophia “nhưng tớ chắc chắc cậu sẽ sống.

Tớ sẽ ở bên cạnh, bảo vệ cậu”

Henry nắm tay Sophia cùng đi vào rừng, nơi con Dark Reaper đang toạ trấn.

Phía bên trong doanh trại, các viên tướng chỉ huy đang ngồi cùng nhau nói về những ngày vừa qua.

“Nếu chúng ta có thể dùng phép thuật thì những thứ đó đã xong trong vài giờ rồi.

Toàn bộ đều làm bằng cơ bắp nên đến giờ mới xong."

một người phàn nàn.

“Mất thêm vài ngày nữa cũng chẳng sao, nếu thằng nhóc đó làm được việc thì tốt, còn không thì chúng ta cũng không mất gì cả."

Một người khác lên tiếng.

“Nhưng nếu thành công thì sao chứ? Thằng nhóc đó sẽ trở thành người hùng của Zephyros à?"

Một câu hỏi khiến mọi người sững lại.

Không lâu sau, từ rừng rậm vọng ra tiếng tít lạnh xương.

Dark Reaper xuất hiện – hình hài bộ xương cao gầy, tay cầm lưỡi hái chầm chậm tiến tới, tấm bùa Henry cầm đã khiêu khích nó.

Henry và Sophia chạy nhanh về phía vách đá.

Con quái vật đuổi theo, chậm mà chắc.

Con mồi cứ ẩn hiện trước mặt khiến nó không thể xác định để ra tay được.

Đây là kỳ vọng lớn nhất của Henry.

Nếu chỉ có một mình, chắc hẳn cậu đã bị nó chẻ đôi trước khi nhấc được bước chân đầu tiên rồi.

Còn một mình Sophia thì cô bé giống như vô hình trước mặt nó, hoàn toàn không phát huy được tác dụng kỳ diệu của cô.

Chính việc ở bên canh Sophia, giúp Henry gần như vô hình trước mặt nó, thỉnh thoảng khi cậu chạy xa khỏi Sophia thì nó mới cảm nhận được cậu.

Đến chân thác, Henry để Sophia vào trước, cậu quặt người chui vào sau.

Đến lúc này, khi Sophia tách khỏi Henry, cậu đã hiện rõ trước mặt con quái vật.

Trong nháy mắt nó đã đã xuấ hiện trước cửa hang, một cú chém ngọt lịm để lại một đường cắt sâu vào vách đá.

Henry đã kịp vào sâu vừa đủ để không c-hết.

Con Dark Reaper thét lên, nó giơ lưỡi hái lên định chẻ đôi cả vách đá để griết c-hết con mổi khó chịu này.

Sophia nhoài người ôm chầm lấy Henry khiến con quái vật khựng lại.

Ngọn lửa trong hốc mắt nó lại biến mất chỉ để lại một đốm sáng vàng.

“Làm đi, Sophia."

Henry ôm chặt Sophia, thì thầm vào tai cô bé.

Sophia bóp mạnh viên đá phép thuật.

Một tiếng n:ổ lớn vang lên phía xa.

Rồi âm thanh dữ dội như trời giáng, dòng nước với áp lực hàng nghìn tấn trút xuống từ độ cao hàng chục mét Kèm theo đó là những bè gỗ, v:ũ krhí với thuộc tính ánh sáng,…

Tất cả như một con rồng nước khổng lồ nuốt chửng Dark Reaper.

Tiếng thét của nó vang vọng khắp núi rừng, hoà lẫn tiếng nước cuộn gào.

Rồi im bặt.

Âm thanh rung chuyển cả một khu vực, toàn bộ binh lính, các sĩ quan đều hướng đến nơi phát ra tiếng nổ.

Trên đường đi, các vị chỉ huy thảo luận với nhau.

“Thực hiện rồi à? Thằng nhóc đó thật sự dùng thác nước để đập nát con Dark Reaper à? “Không uống công chúng ta phải xây một con đập lớn trong ba ngày, còn làm cả đống bè gỗ để chất v-ũ khhí nữa chứ”

“Thằng nhóc 12 tuổi nghĩ đến dùng một thảm h-ọa tự nhiên để tiêu diệt mối nguy hiểm cấp A.

Thật điên rồ”

“Nó chỉ dụ và kích hoạt được bẫy thôi.

Còn được hay không thì phải đến đó xem mới biết được”

Khi họ đến nơi, chỉ thấy vị tướng quân đang đứng dưới chân thác, phía dưới ông là từng mảnh xương vỡ vụn của con Dark Reaper đáng sợ.

Tay ông đang cầm chiếc đầu lâu đã từng gây khiếp đãng cho hàng triệu người.

“Tướng quân Zalogr, tướng quân Zalogr, tướng quân Zalogr, ………”

Tiếng hoan hô không ngót từ vô số quân lính, họ đã từng nghe về sự đáng sợ của con quái vật, từng chứng kiến nó g-iết chóc kinh hoàng thế nào.

Giờ đây, việc mà bốn quốc gia kia không làm được, đã từng có ba bán thần đánh bại nhưng không g:iết được, chỉ có để làm nó đi qua nơi khác,…

thì vị tướng quân của họ đã hoàn thành vô cùng xuất sắc.

Đây là một chiết công chấn động, vị tướng Zalogr đã ghi tên ông vào những trang sử hào hùng của Zephyros.

Zalogr vẫnim lặng, nhìn vào dòng thác.

Một lúc sau, Henry và Sophia mới bò ra khỏi hang.

“Chúng cháu cảm ơn tướng quân đã cứu sống chúng cháu khỏi con quái vật ạ."

Henry chủ động quỳ xuống, rối rít cảm ơn Zalogr, Sophia cũng chỉ quỳ kế bên, không nói gì.

Các vị chỉ huy giữ im lặng.

Họ biết thằng nhóc này đang phủ nhận công lao của chính nó.

N‹ đang đẩy toàn bộ chiến công này cho tướng Zalogr.

Họ đang chờ xem phản ứng của Zalogr.

“Đây không phải là chiến công của ta, chúng là của hai ngươi."

Tướng quân Zalogr trả lời điểm tĩnh.

“Không ạ, tất cả mọi thứ đều là do tướng quân và các vị chỉ huy làm.

Bọn cháu chỉ là những đứa trẻ may mắn được cứu sống.

Hi vọng cháu và 9ophia sẽ được theo Tướng quân.

về Aerion.

Chỉ cần được sống, bọn cháu có thể phục vụ trong quân ngữ, nhà thờ,…

làm gì cũng được ạ."

Henry khẩn thiết van xin.

Vị pháp sư già lại gần, khẽ chạm tay lên đầu hai đứa trẻ đang quỳ.

Aether của ông kiểm tra vài vòng cơ thể của cả hai.

Không có gì bất thường.

Ông quay lại xác nhận với tướng quân Zalogr.

“Được, ta sẽ cho hai đứa về Aerion.

Nhưng cả hai sẽ phải làm việc từ vị trí thấp nhất.

Không có ngoại lệ."

Zalogr quyết định.

Henry thở phào nhẹ nhõm.

Hắn biết giờ đây cậu biết được rằng, giờ đây cậu và Sophia đã an toàn.

Cậu không biết những người này như thế nào, nhưng cậu biết rằng sự tưởng thưởng, nên đi cùng với năng lực.

Việc hai đứa trẻ vô năng nếu cố tranh giành cái vinh quang này chưa hẳn là điều tốt, có thể khiến cả hai mất mạng.

Nhưng nếu họ chỉ là hai đứa trẻ bình thường, cơ hội sống sót sẽ cao hơn.

Trong bóng tối, đêm ấy.

Vị tướng Zephyros ngồi một mình trong lều, nhìn bản đồ.

“Mystic Sense…

thứ năng lực đó phải tìm một chủ nhân mới khi chủ cũ bị c hết đi.

Nhưng ta không cảm thấy nó.”

Ông khoanh tay, suy nghĩ.

“Vậy là ai đang giữ nó? Thằng nhóc đó? Hay con bé kia? Nhưng Ramir đã kiểm tra bọn chúng rõ ràng không có gì bất thường.

Vậy là ai, những binh sĩ trong qruân điội của ta?”

Ông nhấp ngụm rượu, ánh mắt sắc như dao.

“Dù là ai…

ta sẽ theo đõi.

Cho đến khi biết chắc.”

Từ hôm đó, một mạng lưới theo dõi kín đáo được lập nên.

Trong suốt mười năm tiếp theo, mỗi bước chân của Henry và Sophia đều không nằm ngoài tầm mắt ông.

Nhưng Henry không hề biết, cậu chỉ biết mỗi ngày đều là món quà mà cậu phải nỗ lực bảo vệ vì cậu vẫn nhớ rất rõ ánh mắt của Sophia ngày hôm đó.

Trong hoang tàn, chỉ có một điều khiến cậu sống sót, Sophia.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập