Chương 15:
Con nuôi?
Tần Duyệt chắc chắn biết rõ điểm này.
Tần Duyệt:
…
Đương nhiên, số lượng cũng rất ít, nếu như không sử dụng, hắn có thể duy trì nó đến thiên trường địa cửu.
Nhưng nếu sử dụng, hắn cảm giác chỉ có thể dùng hai lần là tiêu hao hết ma lực.
Nhưng Lạc Lưu Ly biết, Tô Chấn Thiên cũng không thực sự tức giận, bản thân nàng cũng
biết tính cách của Tô Phong.
Hô!
Đồ ăn còn chưa nuốt xuống hắn kém chút phun ra ngoài.
Nghe mẹ mình nói vậy, Tô Phong càng bất đắc dĩ hơn.
Địa mạch!
Tô Phong ngồi xuống, nhìn qua Tần Duyệt ngồi bên cạnh khó hiểu hỏi.
Sự liên kết này là dựa vào ma lực của hắn làm cơ sở, nó tồn tại bên trong để duy trì ma trận, cần hắn không ngừng liên tục bổ sung.
“Ngươi làm sao cũng tới đây?
”
Bản nguyên thế giới.
Đây là bản nguyên thế giới!
Che miệng ho khan hai tiếng, Tô Phong dùng ánh mắt khó tin nhìn lấy Tần Duyệt cùng cha mẹ mình.
Rời khỏi phòng tu luyện, Tô Phong trực tiếp đi tới phòng ăn.
Nhưng vừa vào, liền thấy cha
mẹ hắn cùng Tần Duyệt ngổi đó.
Nhớ lại 5 ngày trước tại đấu thú trường.
Khi nàng tỉnh lại, phát hiện chỉ còn lại một mình mình nằm đó, nàng cho rằng Tô Phong đem nàng bỏ lại.
Lại không nghĩ tới hắn cho người ở bên ngoài canh chừng.
Nhưng có chút rung cảm là thật.
Rất nhanh, kim quang cùng địa mạch dính vào nhau tạo ra tia sáng chói mắt.
Ma lực trong thân thể Tô Phong bị rút đi nhanh chóng, chưa đầy vài giây đã mất đi hơn phân nửa.
Thứ này vốn chính là một tia bản nguyên thế giới, nếu như muốn để ma trận bao phủ, như vậy phải dựa vào thiên địa.
Hắn không phải tức giận, mà là không thích người khác thay hắn làm quyết định.
“Cha, các ngươi đều đã quyết định, ta đương nhiên không có ý kiến.
Nhưng cha, ngài hẳn phải biết ta bận rộn như nào.
Ta không có thời gian đi bồi dưỡng tình cảm”.
Tô Phong nói.
“Chờ đã.
Ngươi từ khi nào thành con nuôi của cha mẹ ta?
Cha, mẹ.
Đây là có chuyện gì?
Tô Phong kinh ngạc hỏi.
Tô Phong trước khi đi cũng để lại người canh chừng, hiển nhiên là quan tâm nàng.
“Cha, mẹ?
Các ngươi không phải ở đế đô sao?
Làm sao lại trở lại?
Tô Phong vô thức hỏi.
Hắn không nghĩ tới, thời gian đã trôi qua 5 ngày.
May mắn hắn đã là Ma Pháp sư đỉnh
phong, cũng chính là sánh ngang Hoàng giả cao cấp, cho nên 5 ngày đối với hắn cũng không
có ảnh hưởng gì.
Tô Phong:
Cần cùng địa mạch liên kết mới có thể duy trì.
Trong đầu lóe lên linh quang, Tô Phong lập tức hành động.
“Bận rộn hơn nữa cũng cần có gia đình, ngươi không có thời gian, cho nên chúng ta mới cần lo nghĩ”.
Lạc Lưu Ly nói.
Nhìn Tô Phong, Tần Duyệt không biết nên nói cái gì cho phải.
Tô Phong hít sâu một hơi rồi lên tiếng.
Hai tay không ngừng vung vẩy, từng đạo ma lực bắt đầu phóng ra, liên kết lại với nhau tạo thành ma trận dưới thân hắn.
Khi chúng đang dần biến mất, từng sợi kim quang theo cánh tay Tô Phong hiện ra, nó liên kết với ma lực, sau đó… rót vào mặt đất.
“Cha, mẹ.
Chuyện này ta không có ý kiến, nhưng ta nói trước, đây là lần cuối cùng, không có lần sau, đây là ranh giới của ta”.
Tần Duyệt ngơ ngác nhìn theo, trong lòng dâng lên ủy khuất.
Chẳng lẽ nàng kém cỏi tới múc khiến người khác chán ghét sao?
!
“Ta không có ý nghĩ gì, dù sao ta cũng cần phải nghĩ cho gia tộc, giống như ngươi, không phải sao?
Tần Duyệt bình tĩnh đáp.
Khi ma lực của hắn chỉ còn lại một chút xíu, ma trận cuối cùng cũng thành hình.
Chỉ là…
“Ngươi làm sao không nói chuyện?
Tô Phong vừa gắp đồ ăn vừa nhìn qua hỏi.
Chỉ là thân thể này hơi yếu, có chút đói.
Nhưng dựa theo cảm nhận, nếu toàn lực thôi động, ma trận có thể bao phủ phương viên trăm km.
Diện tích cực lớn, phải biết, Hoàng giả dù xé rách được không gian, nhưng nếu dựa theo tốc độ di chuyển, 100km cũng phải mất vài phút mới ra khỏi.
Cho nên, thứ này chỉ có thể dùng làm át chủ bài.
“Mau tới ngồi đi, đói lắm rồi phải không?
Ngươi cũng thật là, làm sao lại nhốt mình trong phòng tu luyện suốt 5 ngày?
Nếu không phải biết tính ngươi, ta sớm đã xông vào đem ngươi lôi ra”.
Hắn quay qua nhìn Tần Duyệt hỏi.
“Ngậm miệng!
”.
Lạc Lưu Ly trừng mắt nhìn Tô Chấn Thiên quát.
“Thế nào?
Chúng ta không thể trở lại?
Cha Tô Phong sầm mặt lại hỏi.
Cha hắn gọi Tô Chấn Thiên, năm nay gần 50 tuổi, thực lực đạt tới Địa giai trung cấp, ở tuổi này đạt tới thực lực đó cũng có thể xem là thiên tài.
Mà mẹ hắn gọi Lạc Lưu Ly, năm nay mới qua 40 tuổi, thực lực đã là Hoang giai cao cấp, kém một bước là bước vào Địa giai.
Thần mẹ nó không tác hợp nên nhận làm con nuôi, các ngươi không phải có ý định làm như vậy để ta cùng nàng tiếp xúc nhiều, lâu ngày sinh tình cảm sao?
Mượn nhiều lý do như vậy làm gì?
Sau đó đi tới kéo lấy Tô Phong mỉm cười đầy cưng chiểu nói.
“Còn có thể là chuyện gì?
Chúng ta quyết định nhận nàng làm con nuôi.
Dù sao ta biết tính cách của ngươi, ban đầu chúng ta muốn tác hợp cho ngươi và Tần Duyệt.
Nhưng lấy tính cách của ngươi chắc chắn ngươi sẽ phản đối, cho nên chúng ta mới quyết định nhận nàng làm con nuôi”.
Tô Chấn Thiên bình tĩnh nói.
“Cha, ta không có ý đó.
Ngươi hẳn phải biết ta có ý gì”.
Tô Phong bất đắc dĩ nói.
Khụ khụ.
Dưới đất, hằng ha sa số địa mạch thành thành dòng lũ.
Hắn có thể cảm nhận được, nó là một loại linh năng, nhưng lại thuần túy tới mức không cách nào hấp thu.
“Ngươi đến cùng có ý gì?
“Vậy được rồi, như vậy ta cũng nên trở về.
Cha nuôi, mẹ nuôi, ta về trước” Tần Duyệt nhìn
Tô Chấn Thiên cùng Lạc Lưu Ly cười nói.
Nó đại biểu, chính là dòng chảy địa mạch của thế giới này, liên kết vạn vật.
Đồng ý, chẳng khác nào là chấp nhận gả cho hắn.
Dứt lời, Tô Phong cơm cũng không ăn trực tiếp đi ra ngoài.
Hợp lấy nãy giờ ngươi đem ta làm không khí đúng không?
Đúng vậy a.
Hắn không dám tại nơi này thử nghiệm, dù sao đây là nhà hắn, sơ sót một chút liền có khả năng hủy cả nơi này.
Phốc!
“Đa tạ, ta sẽ không bỏ lỡ”.
“Ngươi có ý kiến?
Tô Chấn Thiên cau mày hỏi.
Hắn làm sao lại quên đâu.
“A… ta là đến thay hiệu trưởng, còn 10 ngày nữa là đến thi đại học, hiệu trưởng lo lắng ngươi quên nên để ta đến xem một chút”.
Tần Duyệt đáp.
Nhìn một chút thời giản, Tô Phong ngẩn ra.
“Hơn nữa, ta cũng đã hỏi ý kiến của Tần Duyệt, nàng không có ý kiến gì.
Ngươi cũng không cần để ý”.
Lạc Lưu Ly lên tiếng.
Nhớ lại những gì nữ nhân kia nói, Tô Phong liền biết điểm chủ yếu ở chỗ nào.
“Phong, ngươi hắn hiểu được.
Tô gia đang trên đà phát triển, sẽ dính tới rất nhiều lợi ích.
Kẻ
thù sẽ xuất hiện không ít, cho nên chúng ta cần minh hữu.
Mà Tần gia là một lựa chọn tốt, Tô
Tần hai nhà đã hợp tác nhiều năm, nên chúng ta mới quyết định như vậy”.
“Lão đầu này xem ra vẫn chưa từ bỏ ý đồ”.
Tô Phong trong lòng thầm nghĩ
“Tiểu tử này.
Tô Chấn Thiên tức giận nói.
Cảm động sao?
Cũng không có.
Dù sao nơi đó là phòng VIP, không người dám tự tiện đi vào, càng đừng nói tới nàng chỉ là ngủ một giấc mà không phải b·ất t·ỉnh.
Hắn không tin Tần Duyệt không hiểu sau lưng chuyện này là gì.
Dù cho mặt ngoài chỉ là con nuôi, nhưng hắn dám chắc sau vài năm hai nhà sẽ bàn tới chuyện cưới gả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập