Chương 16:
Có lẽ.
là yêu.
Tốta.
Nhớ lại kiếp trước, dù cho cùng nhiều nữ nhân có quan hệ, nhưng đa phần đều là quan hệ lợi ích, mà không phải tình cảm.
Mà người này lại là người duy nhất hắn có một chút tình cảm.
“Ngươi cũng đừng coi thường nàng.
Nha đầu này lúc này có chút mê mang, cần đối mặt thực tế.
Phong nhi không phải người tuyệt tình, chúng ta quyết định chuyện hắn chưa từng phản đối”.
Nói ra thật đúng là nực cười, cũng thật mất mặt.
“Cha nuôi, ta đã biết”.
Tần Duyệt nhìn Tô Chấn Thiên nhẹ gật đầu đáp lại.
Người lên tiếng là Tô Chấn Thiên, gương mặt ông ấy lúc này vô cùng nghiêm túc.
“Vậy ngươi cho rằng thế nào?
Ngươi cũng biết, hắn tính cách dù lạnh nhạt, nhưng quan tâm chúng ta lại không bao giờ thiếu.
Những gì hắn làm, còn chưa đủ chứng minh sao?
“.
“Lần này biểu hiện như vậy không phải cho chúng ta xem, mà là cho Tần Duyệt xem”.
Tô Chấn Thiên nhếch miệng nói.
Còn khoảng 5 ngày nữa là đến thi đại học, Tô Phong cũng không có gấp gáp 8ì.
“Tần Duyệt, ngươi không cần nghĩ nhiều.
Phong hắn không có nhắm vào người, mà là chúng ta”.
Lạc Lưu Ly nhẹ giọng an ủi.
“Cũng vì thế hắn mới.
khó chịu”.
Lạc Lưu Ly nói.
“Ngươi nói như vậy, không sợ nha đầu đó hiểu sai?
”
“Thế nào?
Lão nương quan tâm vào chuyện vụn vặt thì làm sao?
Đó là con trai lão nương, ngươi có ý kiến?
Khi còn là người bình thường, sống gần 30 năm hắn vẫn độc thân, chưa từng biết yêu là cái gì.
Sau khi xuyên qua, một lòng chuyên tâm vào tu luyện, cũng không biết yêu là cái gì.
“Đừng a phu nhân, ta sai rồi.
”.
“Không có gì”.
Tô Chấn Thiên lắc đầu.
“Hắn có đồng ý hay là một chuyện, nhưng ít nhấthành động đó nói lên “chúng ta tôn trọng y kiến của hắm nhưng lần này do hắn bế.
quan tu luyện, lại thêm thời gian cấp bách, cho nên chúng ta mới đưa ra quyết định”.
Theo những gì nàng biết, Tô Phong rất kiệm lời, nhưng cũng sẵn sàng đáp lại nếu người khá;
hỏi.
Đương nhiên, chỉ khi người đó không có ác ý hay Tô Phong không có ác cảm hay thái độ nào với người đó.
Chỉ là ông ta biết, có một số việc không cần thiết điều tra, bởi chính bản thân “điều tra đó là một điểu không tin tưởng con trai ông ta.
Ông ta sẽ không làm thế, ông ta hiểu Tô Phong, nếu cần nói, hắn sẽ nói.
Nàng là một cô gái kiên cường, thậm chí có thể nói là cố chấp.
Chuyện nàng nhận định nhất định sẽ hoàn thành.
“Ngươi biết là được, cũng không cần can thiệp cái gì.
Mục tiêu hiện tại của ngươi là vào đại học, sau đó tu luyện trở lên mạnh mẽ“.
Tô Chấn Thiên nói.
“Nhưng mà, Phong nhi không giống những người khác.
Hắn từ lúc 5 tuổi đã vô cùng có chủ kiến, cho dù là bị ép hắn cũng không làm.
Mà từ khi 10 tuổi, hắn đã bắt đầu tiếp nhận một chút nghiệp vụ Tô gia”.
“Cho nên, ngươi đầu tiên phải hiểu rõ hắn, mới có thể lấy được tín nhiệm của hắn”.
Tô Chấn Thiên nghiêm túc nhìn Tần Duyệt nói.
Hắn không biết.
Lạc Lưu Ly trực tiếp xách lấy lỗ tai Tô Chấn Thiên kéo lên.
Người như vậy giống như.
chỉ quan tâm lợi ích.
Lúc này, hắn đang ở một quán KTV, hắn hôm nay tới nơi này mục đích duy nhất chính là chè một người xuất hiện.
Kiếp trước hắn cũng tại nơi này gặp được nàng, nàng vì mẹ mình nên muốn tại nơi này.
b-án thân.
Không sai, xét về mặt nào đó mà nói, nàng là một người đang b:
án t-hân thể của mình đổi lấy tiền, bất kể mục đích là gì cũng không thay đổi sự thật này.
Chờ Tần Duyệt rời đi, Lạc Lưu Ly nhìn lấy Tô Chấn Thiên hỏi.
Mặc dù bên cạnh cũng có người bảo vệ, cũng chính là Đăng lão.
Tô Chấn Thiên cảm thấy, Đăng lão có điều gì đó che giấu về Tô Phong.
Khi đó hắn đã thực sự chết.
Ông ta cảm thấy Tô Phong thực lực không chỉ nhiêu đó, thậm chí có khả năng.
cực mạnh.
“Đau!
Đau!
“Mẹ nuôi, Tô Phong hắn rất phản cảm với chuyện này sao?
Tần Duyệt ngạc nhiên hỏi.
“Hắn a.
Cũng không có.
Bình thường chỉ cần là quyết định của chúng ta hắn đều đồng ý.
Ngươi có lẽ không biết, khi chúng ta quyết định một chuyện nào đó liên quan tới hắn, chúng ta sẽ nói cho hắn trước”.
“Ùm, đi thôi”.
Hiện tại nghe Tô Chấn Thiên nói vậy, nàng cũng hiểu rõ Tô Phong phần nào.
Nhưng nghĩ tới Tô Ánh Nguyệt, nàng phủ định điều đó.
Sự quan tâm kia không phải giả.
“Ta đã biết.
Cha nuôi, mẹ nuôi, ta phải đi”.
Tần Duyệt đứng lên hơi khom người nói.
Chỉ còn lại một ít, dù cho xài hết, nàng vẫn không có đi vào con đường cũ, mà tìm một công việc chân tay, cố gắng sống sót.
Kiếp trước, khi hắn chết, linh hồn thể bị kéo đi.
Hắn thấy được nàng ở trước mộ của hắn khóc thút thít, bộ dáng kia không phải làm dáng, càng không phải vui vẻ, mà xuất phát từ nội tâm.
đau thương.
“Nhìn ra được thực lực hắn rất mạnh.
Hơn nữa.
“Cho tiểu Duyệt xem?
Lạc Lưu Ly kinh ngạc.
“Tiểu Duyệt, ta nói lời này có lẽ đối với ngươi không công bằng, nhưng mà.
(Có lẽ là thương hại, hoặc có lẽ.
“Nhất là mấy năm qua, tại Thiên Hoa thành phố, cơ bản đều là một mình hắn lo liệu.
Có rất nhiều việc ta tạm thời không thể nói cho ngươi, đây không phải đề phòng, mà là tôn trọng Phong nhi“.
“Hắn từ 5 tuổi bắt đầu tập võ, mỗi ngày đều tiêu hao 13 tiếng trở lên để luyện tập, 13 năm qua chưa bao giờ đứt đoạn.
Hắn tự hạn chế tới mức ta thấy còn sợ hãi, có một lần hắn vô tìn!
b:
ị thương, một thanh kim loại đâm sâu vào lưng, chỉ kém vài cm là trúng phổi, vậy mà hắn ngay cả kêu một tiếng cũng không kêu”.
“Khi đó hắn mới chỉ 10 tuổi”.
Tần Duyệt nghe vậy hơi ngẩn ra, những thứ này nàng không biết, bởi vì có một số thứ là Tô Phong chỉ ở trong Tô gia làm.
Chỉ nghe nói hắn tu luyện rất chăm chỉ, nhưng không nghĩ tới chăm chỉ tới mức đó.
Cho nên, hắn là người như thế nào đâu?
!
“Hừ!
Đêm nay ngươi ngủ phòng khách!
“Nếu hắn tin tưởng ngươi, hắn tự nhiên sẽ nói.
Chuyện này chúng ta không có cách nào quyết định”.
“Cho nên.
Phong hắn chấp nhận Tần Duyệt, phải không?
Lạc Lưu Ly hỏi.
Mặc dù không biết là cái gì, nhưng muốn điều tra.
không khó.
Nói thế nào đây?
“Cũng như để chúng ta tới đế đô, cũng là chủ ý của hắn, mặc dù không biết hắn muốn làm gì, nhưng chắc chắn là một đại sự.
Nghe nói hắn bề ngoài biểu hiện chỉ là bát giai cao cấp, nhưng lại có thể một cước đánh trọng thương cùng cấp”.
Hắn dù cho không phải người tốt lành gì, nhưng đối với nữ nhân đầu tiên khá là để ý.
Nàng là người đầu tiên cùng hắn phát sinh quan hệ, cũng là người duy nhất trong nhiều người để hắn động tâm.
Người kia hắn vô cùng quen thuộc, có thể nói trên thế giới này, ngoài hắn ra không còn người nào khác.
Khi hắn biết được, nhìn thấy nàng vì cuộc sống mà bươn trải, một loại cảm giác khó tả nổi lên.
Kiếp trước nàng nhận định hắn là nam nhân, khi nhận được lần đầu của nàng, hắn bỏ lại mộ số tiền lớn cho nàng có kinh tế nuôi sống chính mình.
Nhưng do chữa bệnh cho mẹ mà tiêu tốn 9 phần vào đó.
Những thứ khác nàng hoàn toàn không biết.
“Ngươi nha, luôn quan tâm vào chuyện vụn vặt.
Nếu hắn không chấp nhận đã sớm mở miệng.
Về phần có thể thành hay không, còn phải xem Tần Duyệt”.
Tô Chấn Thiên mỉm cười đáp.
Nhưng, ai bảo nàng gặp phải hắn đâu.
“Không có, tuyệt đối không có.
Phu nhân nói phải, quan tâm là đúng”.
Tô Chấn Thiên vội nói.
“Hơn nữa cái gì?
Lạc Lưu Ly dò hỏi.
Nói thật, khi đó hắn cảm giác mình rất đáng c.
hết.
Nhưng một giây sau.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập