Chương 17: Lạc Hi

Chương 17:

Lạc Hi

“Tô thiếu, đã theo yêu cầu của ngài mang người tới”.

Nhảy không đẹp sao?

Cũng không có.

Xoạt!

Mặc dù nàng không thể thức tỉnh thiên phú, nhưng nàng lý thuyết lại cực kỳ xuất sắc.

Nàng vô cùng rõ ràng, võ giả linh năng trong cơ thể vốn không có màu sắc, nó chỉ có màu sắc khi đột phá tam giai.

“Ta có thể thay ngươi cho người điều trị cho mẹ của ngươi, cam đoan khỏi hoàn toàn, không lưu lại bất cứ di chứng nào.

Sau đó ta sẽ sắp xếp cho nàng một chỗ ở, một công việc có thể diện, nhẹ nhàng”.

“Lạc Hi đúng không?

Ngổi đi”.

Tô Phong bình tĩnh nói.

Hắn cũng không phải người tốt lành gì, chỉ là một người có chút nguyên.

tắc mà thôi.

Bất quá hắn cũng không có phản bác, hắn hiểu cảm giác của nàng, dù sao tới nơi này, lại có mấy người là người tốt lành?

!

Là nàng!

“Biết vì sao ta chỉ để ngươi lại không?

Lạc Hi ngẩng đầu, nhìn lấy Tô Phong.

Ánh mắt nàng từ do dự tới kiên định, sau đó lên tiếng “Ta biết, ngươi còn chưa nói ra câu trả lời”.

“Mẹ ngươi vẫn tốt chứ?

Tô Phong nhẹ giọng hỏi.

Đây.

không phải linh năng?

!

Sau đó, hắn vô tình thấy được, cho người điều tra mới nhớ ra là nàng.

Tô Phong nhìn vẻ lo lắng của nàng có chút thở dài.

Âm thanh gõ cửa vang lên, Tô Phong đưa tay lên ra hiệu đám người dừng lại.

Vài giây sau, một nữ tử mang theo gần 10 người nữ tử đi vào.

Chỉ là rất nhanh, Tô Phong liền buông ra cổ tay của nàng.

Lực tay vô thức tăng lên, Lạc Hĩ có chút đau, nhưng, vẫn cắn môi chịu đựng.

Làm sao trên đời lại có nữ nhân ngốc như vậy chứ.

Chỉ là khi đó, biết được tình trạng của nàng, lòng hắn có chút.

khó chịu.

Nàng hiện tại cực kỳ bối rối.

Tô Phong:

Nàng có chút ngây người.

Cô nương ngốc.

Quan trọng nhất, linh năng không thể khống chế tự do như Tô Phong thi triển ra.

Nó cần dựa vào công pháp hoặc võ kỹ để thể hiện, nhưng Tô Phong.

hắn lại có thể không chế linh năng, tạo thành một đóa hoa trên không trung.

“Tốt lắm, vậy Tô thiếu chơi vui vẻ”.

Mạc Tố Tố mỉm cười đáp.

“Đau sao?

Nàng là một trong số đó.

Lạc Hĩ nghe vậy lập tức đứng bật dậy, ánh mắt khó tin nhìn lấy Tô Phong.

“Ta hỏi là ta nắm tay ngươi đau sao?

Tô Phong nhìn nàng hỏi.

Hon nữa, quần áo mặc dù gợi cảm, nhưng cũng không tục.

Đây là sở thích của hắn, so với mặc quần áo quá bại lộ, như vậy lại có cảm giác hơn.

“Tô.

Tô thiếu, vì cái gì.

”.

Lạc Hi có chút run rẩy.

Nhìn đám nữ nhân nhảy múa trước mặt, Tô Phong trong lòng không gợi nổi một tia cảm xúc Và, nàng cũng không hề có thiên phú.

Thấy Tô Phong nhìn chằm chằm mình, Lạc Hinăm lấy mép áo có chút run rẩy lên tiếng.

“Đừng ngạc nhiên, thực tế, ta đã để ý ngươi khá lâu”.

Tô Phong nói.

Mùi thơm trên tóc phả vào mũi, Tô Phong nội tâm bình tĩnh hơn đôi chút.

Hắn không nói gì, đưa tay nắm lấy cổ tay của nàng.

Lạc Hĩ giật mình, nhưng không dám phản kháng.

Người lên tiếng chính là người dẫn người vào, tên gọi Mạc Tố Tố, là chủ ở nơi này.

Dù sao nơi này có thể xem là nơi chính quy, đương nhiên, có chút tiếp xúc thân thể là khó tránh khỏi nhưng sau không phát sinh loại chuyện kia.

Tô Phong không đáp lời, hắn đưa tay ra, tại trên không trung di chuyển, ma lực tuôn ra, màu vàng kim sáng rực cả căn phòng.

Tô Phong cũng không có định làm gì, hắn muốn xem xem, thân thể nàng xuất hiện vấn đề gì mà không thể thức tỉnh thiên phú.

Hắn cũng chuẩn bị, nếu hôm nay nàng không xuất hiện, hắn sẽ dùng danh nghĩa từ thiện cứu giúp mẹ của nàng, cùng với dùng “tài sản của cha để lại” xem như cho gia đình nàng không có nỗi lo về sau.

“A.

” Lạc Hi ngẩn ra.

Hắn sớm đã chuẩn bị, nhưng hắn không muốn nhúng tay vào cuộc sống của nàng.

Hắn đã chuẩn bị trước nhiều năm, cùng bệnh viện mà mẹ nàng khám bệnh nhắn nhủ, cũng vì đó khiến nàng không phải khổ như trước.

“Tô.

thiếu.

Ta.

có thể làm gì?

Lạc Hi mím môi hỏi.

“Nàng ở lại, những người còn lại ra ngoài.

Tố tỷ, mỗi người thưởng 10 vạn, cứ như vậy đi”.

Tô Phong chỉ nữ tử kia rồi nói.

Nàng gọi Lạc Hi, cùng tuổi với hắn.

Mái tóc đen dài đến lưng, bàn tay có một vài vết chai vì làm nhiều công việc.

“Đừng làm Tô thiếu phật lòng”.

Nàng cũng là một trong những lý do hắn không có yêu thích người khác, hắn cần làm rõ loại cảm giác này đến cùng có phải yêu thích, hay chỉ đơn giản là.

áy náy.

Có người giới thiệu nàng vào đây, cũng nói rõ vào đây sẽ tiếp nhận cái gì.

Người đó xấu sao?

Cũng không xấu, bởi vì người đó đã nhắc nhỏ rõ ràng.

Chỉ là, nàng không có lựa chọn.

Nàng có chút không biết làm sao.

“Tô thiếu, ta đáp ứng.

Chỉ là.

ta có thể hỏi nguyên nhân sao?

Tô Phong nhìn nàng một chút rồi nói.

Đúng vậy, nàng không thức tỉnh được thiên phú, nàng chỉ là một người bình thường.

Mà người bình thường ở thế giới này, hay nói cách khác, là người không thể thức tỉnh thiên phú ở thế giới này có thể xem cực kỳ hiếm.

Suy nghĩ một chút nàng cũng hiểu, nàng ngoại trừ thân thể này, lại có thứ gì khiến người khác để ý chứ.

“Là.

do ngoại hình của ta sao?

Lạc Hi nhỏ giọng hỏi.

Có thể nói, vận mệnh của nàng là một đường thẳng, mà con đường phía trước chỉ có một chữ.

khổ.

Nữ tử kia nghe vậy e ngại gật đầu.

“Nguyên nhân rất đơn giản, ngươi không phải không có thiên phú, mà thiên phú của ngươi không dành cho võ giả”.

Tô Phong nâng lên đóa hoa đưa về phía nàng mỉm cười nói.

Nàng không.

biết vì cái gì Tô Phong làm như vậy, có lẽ.

Tô Phong có đam mê gì đặc biệt, nàng đối với chuyện kế tiếp càng lúc càng bất an.

Nếu như.

Sau đó, nàng đi tới bên cạnh nữ tử kia rồi hạ giọng nói.

Ngoại trừ thân thể này, nàng còn có cái gì?

!

Nhiều năm qua hắn chẳng lẽ hiện tại mới nhó?

Cũng không có.

Tô Phong nhìn lấy gương mặt của nàng, trong đầu lại nổi lên ký ức.

Chờ mọi người ra hết, Tô Phong nhìn lấy nàng, sau đó trầm giọng nói.

Vẫnlà ngốc như vậy.

“Tô.

Tô thiếu.

ta.

”.

Tô Phong liếc qua một chút, ánh mắt rơi vào một người đang cúi thấp đầu gần đó.

“Đổi lại, ngươi đi theo ta, giúp ta làm việc”.

Tô Phong đáp.

Nghe vậy, nữ tử kia ngẩng đầu lên, gương mặt còn hiện rõ sự bối rối và rụt rè, ánh mắt không che giấu được sự lo lắng hãi hùng.

Cộc cộc!

LạcH:

“Không.

không đau“.

Lạc Hi vội cúi đầu đáp.

“Tô thiếu, mẹ ta.

là bị bệnh n-an yr, chỉ có thể sử dụng.

sinh mệnh dược tể mới có thể cứu, hơn nữa.

không chỉ một lần điều trị là có thể khỏi.

Số tiền.

rất lớn”.

Lạc Hi thấp giọng nói Aizz.

Nàng biết vận mệnh của mình, sinh mệnh của mẹ có được cứu hay không là dựa vào thái độ của nàng, nên nàng không dám phản kháng.

“Ngươi có thể hiểu là, ta đối với ngươi tương đối coi trọng.

Nguyên nhân cụ thể khó mà giải thích, đương nhiên, nếu ngươi cho rằng ta đối với thân thể của ngươi có hứng thú, cũng có thể xem là như vậy”.

Tô Phong bình tĩnh nói.

Kiếp trước, khi nàng cùng hắn phát sinh quan hệ, lấy được tiền liền biến mất.

Chưa từng mộ lần xuất hiện trước mặt hắn, thậm chí dù cuộc sống khó khăn cũng chưa từng tìm đến hắn.

Chỉ là rất nhanh, lông mày hắn hơi nhíu lại, nhưng mà rất nhanh, hắn kinh ngạc phát hiện, trong thân thể nàng có thứ gì đó đang hấp thu ma lực của hắn.

Cảm giác ấm áp cùng với mùi hương phát ra.

Lạc Hi nhìn ngây người.

Lạc Hi rung động nhìn đóa hoa trước mặt, bàn tay hơi run đưa tay cầm lấy.

“Ngẩng đầu lên”.

Hon hết, màu sắc đó chỉ xuất hiện khi thiên phú được thi triển.

Lạc Hi nghe vậy ngẩn ra, mặc dù không biết lý do Tô Phong biết tên nàng, nhưng vẫn nghe lời đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập