Chương 2:
Tô Ánh Nguyệt, Tần Duyệt
Đây là thế giới thực, không phải tiểu thuyết, không phải kiểu “ngươi nổi danh liền sẽ có người vây quanh hay bàn luận thị phí”.
“Thiếu gia, đã có kết quả, chúng ta thí nghiệm trên 200 quả trứng, kết quả thành công cao tới 90% có thể nói, hơn 10 năm qua, chúng ta cuối cùng cũng sờ tới tầng thứ này”.
Trong mắt tiến sĩ Trương hiện lên vẻ cuồng nhiệt.
Kiếp trước nàng thức tỉnh thiên phú tuyệt đỉnh — Ám Dạ Linh Miêu.
Kiếp trước loại nữ nhân nào mà hắn chưa gặp, hơn nữa, gu của hắn là ngự tỷ không phải thiếu nữ.
Bên trong tràn ngập hình ảnh khoa học đập vào mắt, hàng trăm buồng nuôi cấy sinh học, bê:
trong là vô số dị thú kết nối với một quả trứng cực lớn.
Đây đều là kết quả nghiên cứu của hắn, mỗi một quả trứng đều ẩn chứa một sinh mệnh.
Cũng không hiếu làm sao thoát ra được, Ám Dạ Linh Miêu biến thành Vĩnh Dạ U Linh Miêu Trực tiếp tiến hóa thành S cấp thiên phú, siêu quần bạt tụy.
“Nhạy cảm vậy sao?
”
Tô Phong thầm nghĩ, bất quá vẻ mặt không có thay đổi gì.
Kiếp trước hắn cũng đã dậy dỗ ra một đám.
quái thai.
Thiên phú bình thường, nhưng trưởng thành lại sánh ngang với một đám thiên tài, trực tiếp thay đổi cách cục thế giới.
Đúng vậy, đây chính là hắn “sáng tạo sinh mệnh” không phải bằng sức mạnh, quy tắc hay gì khác.
Chỉ đơn giản là bằng khoa học và kiến thức.
Cũng không biết sau khi dung hợp sẽ có biến hóa gì.
Bất quá, hắn chuẩn bị hơn 10 năm, sớm đã có kế hoạch.
Rất nhanh, hai người liền biến mất tại trong dòng người.
Nếu Tô Phong biết ý nghĩ của nàng, nhất định sẽ thốt lên “nữ chính quả nhiên là nữ chính, cảm giác thật đúng là chuẩn”.
Nha đầu này vốn là một người bình thường, trong một lần tình cờ bị hắn phát hiện, khi đó nha đầu này mới 5 tuổi, sinh mệnh đã đi tới phần cuối.
Dùng kỹ thuật hiện tại tới nói là hoàr toàn không có cách nào đem nàng cứu lại được.
Cùng hắn dự đoán không sai, người tới là một thiếu nữ, tên Tần Duyệt.
“Chưa từng gặp”.
Tô Phong bình tĩnh đáp.
“Tiến sĩ Trương, không cần giữ lễ tiết như vậy”.
Hàng trăm người mặc áo trắng đi tới đilui.
Nhìn đường vân màu vàng lúc ẩn lúc hiện trên tay, Tô Phong có chút im lặng.
Tô Phong nhẹ gật đầu rồi đi vào bên trong.
Loại từ ngữ này hắn cũng không biết đã bao lâu không để ý tới.
Trong cơ thể nàng nắm giữ sức mạnh rất kinh người, nhưng đây chỉ là khởi điểm, dù sao hắt cũng chưa từng thí nghiệm lên nhân loại, nàng có thể nói là một ngoại lệ.
“Không sao, qua một thời gian liền tốt”.
Tô Phong nhẹ lắc đầu nói.
Theo hắn hiểu biết, ban đầu năng lực cao hay thấp, khác biệt ở chỗ trưởng thành nhanh hay chậm.
Nhưng đáng tiếc nhân loại thế giới này có vẻ.
hơi đần.
Nhớ năm đó, nữ nhân này còn muốn cho hắn một cái hạ mã uy, đây là tin tức hắn nhận được.
Cũng không biết vì cái gì nàng lại không làm, sau đó lại cùng.
hắn ôn hòa nói chuyện với nhau.
Hắn đem tế bào của Nguyệt Hồ dung hợp với tế bào của nàng, cũng vì vậy mà nàng mới tên Tô Ánh Nguyệt, đây cũng là do hắn đặt.
Vì thiên phú của nàng, theo hắn dự đoán, cùng mặt trăng có liên quan.
Tô Phong khóe miệng giật giật, đưa tay ra nắm lấy cổ áo sau gáy của nàng nhấtc lên đem nàng bỏ xuống.
Thấy Tô Phong cùng Tô Ánh Nguyệt đi vào, một người trong đó dừng việc trên tay rồi đi tới cúi đầu.
Mang theo Tô Ánh Nguyệt đi vào một căn cứ bí mật dưới lòng đất, nơi này chính là một trong những trụ sở của hắn.
Dù sao Tô gia đầu tư vào trường học không ít, hắn nắm giữ một phòng thí nghiệm tư nhân là điều hết sức bình thường.
Đến cùng là vì cái gì?
!
Gặp nhiều đả kích liền đàng hoàng.
Sau đó Tần Duyệt liền giống như biến mất, sau đó hắn mới biết, hóa ra nàng bị muội muội nhốt lại, bị người giam giữ, rút ra huyết mạch, sống không bằng chết.
Nói đần cũng không.
hẳn là đúng, vì họ thiếu điều kiện khai phát thiên phú.
Đương nhiên, cũng là nữ chính.
“Phong!
Ngươi nói ta sẽ thức tỉnh loại thiên phú nào?
Tô Ánh Nguyệt không chịu xuống, vẫn ôm lấy cổ hắn cười hỏi.
Thứ này chính là nữ nhân kia đưa cho hắn, mỗi ngày đều phát bệnh khiến hắn nhói một cái, hắn biết, đây là tín hiệu cho thấy cơ thể hắn còn yếu, chưa.
triệt để dung hợp được nó.
“Thiếu gia, tiểu thư buổi sáng tốt lành”.
“Chờ một lúc không phải sẽ biết?
Tô Phong bình thản nói.
“Phải không?
Có lẽ ta nhìn nhầm, thứ lỗi cho”.
Tần Duyệt nhẹ gật đầu đáp, sau đó liền cất bước rời đi.
“Thiếu gia, tiểu thư, buổi sáng tốt lành”.
Những người khác cũng đồng loạt cúi đầu kêu lên.
Nói tới Tần Duyệt, nữ nhân này nhưng rất thú vị.
Kiếp trước hắn thức tỉnh thiên phú có thể miễn cưỡng xem là cấp cao, còn không phải vẫn đứng trên đỉnh phong?
Thiên phú thứ này, phải xem cách vận dụng, không thể mù quáng tir tưởng.
“Chúng ta đi thôi”.
Tô Phong nhìn Tô Ánh Nguyệt nhẹ giọng nói.
“Ta biết, thiếu gia câu nói này cũng không phải lần đầu nói, nhưng thiếu gai đối với chúng tc có ân cứu mạng, còn sắp xếp cho gia đình chúng ta điều kiện sống cùng tài nguyên tốt nhất, cho nên giữ lễ tiết là phải, đây là biểu hiện kính trọng của chúng ta”.
Trương tiến sĩ mỉm cườ đáp.
Thiên phú.
Thiếu nữ trước mặt tên là Tô Ánh Nguyệt.
Năm nay cũng 15 tuổi, so với Tô Phong kém hơn một tháng.
“Thiếu gia, tiểu thư”.
Hai người bảo vệ đứng trước cửa cúi đầu nói.
“Kỳ quái, loại ánh mắt đó.
đến cùng là loại cảm giác gì?
Tần Duyệt vừa đi vừa nghĩ.
Cho nên hắn đem nàng mang về, sau đó dùng nàng xem như.
vật thí nghiệm.
Có lẽ trời cac còn thương xót, nên để nàng hoàn mỹ dung hợp thí nghiệp của hắn.
Nói ra cũng bất ngờ, “nam chính” năm đó khi đã cùng Tần Duyệt qua lại, khi gặp mặt hắn, loại đắc ý kia là không che giấu được.
Nhưng sau một đoạn thời gian liền đàng hoàng, dù sao dựa theo tiểu thuyết tới nói, tiểu tử kia nhưng là bình dân quật khởi.
Nhớ năm đó Tô gia nhưng từng đến Tần gia cầu thân.
Đương nhiên, cũng không phải như trong tiểu thuyết hay viết, cái gì mà ép duyên.
Cơ bản chính là để hai người gặp mặt, phù hợp thì kết thân, không hợp thì thôi.
Sau khi đạt được ăn ý, liền đường ai nấy đi.
Cũng không phải hắn không gần nữ sắc, mà hắn đối với nha đầu này không có hứng thú.
Mặc dù nàng rất xinh đẹp, nhưng hắn thật đúng là không có cảm giác, hắn chỉxem nàng là muội muội.
Khi đó hắn gặp Tần Duyệt, cả hắn và Tần Duyệt đều không có ý định kết thân, cũng không phải là vì đối phương không đủ ưu tú, chỉ đon giản là vì “hiện tại không có hứng thú có người yêu” chỉ đơn giản vậy thôi.
Dù sao lịch sử khác biệt, tư duy khác biệt.
Ngay lúc này, Tô Phong cánh tay nhất thời đau nhói, hắn vô thức đưa tay ra bóp chặt lấy cổ tay.
“Mau nhìn!
”.
Nói nàng không phải người cũng không hẳn, phải nói là nàng một nửa là người, một nửa là do hắn dựa vào sinh mệnh “sáng tạo” ra nàng.
Không cần suy đoán cũng biết, nhất định là có nhân vật nào đó nổi danh tới trường.
Ngay tại lúc này, âm thanh to lớn vang lên.
“Các ngươi nha, được rồi.
Tiến sĩ Trương, thành quả thế nào?
Tô Phong bất đắc dĩ, sau đó nhìn tiến sĩ Trương hỏi.
Nàng giống như nhân vật trong tiểu thuyết.
đem giống như bỏ đi, hiện tại nàng chính là nhân vật trong tiểu thuyết.
Nàng dám khẳng định, vừa mới trong mắt Tô Phong không phải như người khác ái mộ hay nóng bỏng, giống như là.
gặp lại cố nhân.
Nhưng nàng rất rõ ràng, nàng cùng Tô Phong chưa từng gặp mặt, nhưng Tô Phong lại có ánh mắt đó.
Họ chờ đợi quá lâu, thí nghiệm thành công, đồng nghĩa với.
cách mạng muốn tiến hành.
“Phong, ngươi.
Tô Ánh Nguyệt mím môi muốn nói lại thôi.
“Chúng ta từng gặp nhau sao?
Tần Duyệt nhìn về phía Tô Phong hỏi.
AI!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập