Chương 22: Di tích

Chương 22:

Di tích

“Di tích?

!

”?

Bạch Tố Uyên kinh ngạc thốt lên.

“Đó là…”.

Một người bình thường, một tháng tiêu tốn 1 vạn, mà dược thảo mang theo nguyên tố trong tên giá trị là 10 vạn cất bước, Hỏa Diệm Thảo giá thị trường càng lên tới 40-50 vạn.

Nàng đương nhiên không biết, bởi vì Tô Phong vận dụng là ma trận.

Hỏa Diệm Thảo toàn thân màu xanh lục, có nhiều đường vân màu đỏ đan xen.

Trên đỉnh là 4 cánh hoa, mỗi cánh hoa lại là những cánh hoa nhỏ xếp thành hình búp xếp lên nhau, bên trong ẩn chứa lấy nụ của nó.

“… Lấy thực lực của chúng ta, ăn nổi sao?

Bạch Tố Uyên do dự nói.

Ầm!

Bí cảnh không gian nhưng là do nhiều vị đại thiên tôn hợp lực tạo ra, nên khả năng có di tích là gần như không có khả năng.

Nhưng thứ họ thấy trước mắt, nàng dám khẳng định đó là di tích.

Thiên tài địa bảo cơ bản đều là chiếm đoạt tạo hóa trời đất, hấp thu linh năng cường hóa tự thân, trải qua vô số năm tháng mà hình thành.

Nuốt vào, chẳng những có thể khiến thiên phú mạnh lên trên diện rộng, thậm chí có thể… tiến hóa.

Di tích cũng không phải cái gì lạ lẫm, bởi vì chính di tích cũng là một không gian độc lập, đại thiên tôn cũng dựa theo di tích để mô phỏng ra bí cảnh không gian.

Nói đùa, mặc dù Bạch gia không phải đại gia tộc, nhưng nàng mỗi tháng cũng có mấy chục vạn tiền tiêu vặn, thực không để mắt tới thứ này.

(PS:

2 hôm qua có họ hàng mất phải đi chuẩn bị t·ang l·ễ nên k viết được, chiều nay mới về, mai bù thêm chương)

“Di tích?

Cái này… khả năng sao?

Tiêu Minh nuốt một ngụm nước bọt có chút khó khăn lên tiếng.

Trong bí cảnh không gian mặc dù tồn tại thảo dược, nhưng có thể xuất hiện Hỏa Diệm Thảo là điều nàng không ngờ tới.

Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên giật mình nhìn lên, cánh cửa lúc này bắt đầu mở ra, hai người họ còn không kịp phản ứng đã bị một lực hút vô hình kéo vào bên trong.

“Đây là… Hỏa Diệm Thảo?

Nhìn cây nhỏ trước mặt, Tiêu Minh kinh ngạc thốt lên.

Nhưng nếu như đoán sai…

“Cái này…”.

Tần Duyệt có chút nói không lên lời.

(PS:

thế giới tiền tệ thống nhất nên đừng hỏi “1 vạn tiền gì” dị thế giới mà)

Tần Duyệt:

“Chúng ta chia đều?

Tiêu Minh nhìn qua Bạch Tố Uyên hỏi.

May mắn bên dưới có một cái hồ nhỏ, hai người rơi xuống chỉ bị chấn động một chút, không có b·ị t·hương tổn gì.

Cả hai vội vàng bơi lên bờ, ánh mắt nhìn xung quanh, sau khi phát hiện không có nguy hiểm mới thở phào một hơi.

Dù sao khoa học kỹ thuật tồn tại, có thể rút ra dược tính, nhân công kỹ thuật.

Đại bộ phận thảo dược đều có thể nhân giống, nhưng thảo dược mang theo nguyên tố lại không cách nào chế tạo.

Tiêu Minh nghe vậy cũng không nói nhiều, hắn đi tới, cẩn thận mà đem Hỏa Diệm Thảo hái xuống.

Nhưng mà…

Khi hai người họ đang do dự, cánh cửa động nhiên động.

Đó có thể nói là một bước lên trời.

Bạch Tố Uyên lúc này vô cùng do dự, Bạch gia đang gặp chèn ép.

Nếu bên trong thực sự có

thiên tài địa bảo, nhận được, dù là không dùng được, chỉ cần thuộc tính phù hợp cũng có thể

để cha nàng tiến thêm một bước, bước vào Địa giai võ giả, tấn thăng thiên tôn.

“Nhưng… đây rất rõ ràng là di tích”.

Bạch Tố Uyên nhẹ giọng nói.

Mà đó chính là thứ quý giá nhất.

Nàng lúc này thật sự không phân biệt được Tô Phong là thật lòng, hay là muốn trêu đùa nàng.

“Ta cũng không biết”.

Bạch Tố Uyên mờ mịt nói.

“Có những thứ tồn tại là ngăn chặn lấy ‘tin tức’ bên ngoài.

Cho nên chỉ có khiến nó biến mất, chân thật nhất ‘tin tức’ mới lộ diện.

Đi thôi”.

Tô Phong mỉm cười, ngửa tay ra nói.

Ầm!

Hai ngày trước nàng đi theo Tô Phong, nhưng Tô Phong cũng không có làm cái gì, mà là… theo dõi Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên.

Điều này làm nàng vô cùng khó hiểu.

“Trong bí cảnh không gian lại có động?

Tiêu Minh nghi ngờ hỏi.

“Ngươi sẽ nói?

Tần Duyệt lấy lại bình tĩnh, nhìn chằm Tô Phong hỏi.

“Đương nhiên, nếu ngươi muốn biết”.

Tô Phong nở nụ cười đáp lại.

Di tích là thiên nhiên hình thành, nhưng được cường giả phong tỏa không gian khóa kín lại.

Bên trong có vô số thiên tài địa bảo, nhưng cũng có thể là vô số… dị thú cường đại.

Cũng vì thế mới khiến cho nó giá trị vô cùng.

Như vậy nguy cơ Bạch gia cũng hóa giải.

Đủ để thấy giá trị nó lớn cỡ nào.

“Không cần, ta không thiếu chút tiền đó.

Ngươi giữ lại đi”.

Bạch Tố Uyên đáp.

Lời còn chưa nói xong, chỉ thấy Tô Phong đưa tay lên, trên không trung hình thành một loại đồ hình kỳ quái, nàng không có khái niệm về thứ này.

“Nói cho ngươi cũng không phải không được, nhưng ta nghĩ ngươi sẽ không tin.

Ta nghĩ có biện pháp khác để ngươi tin tưởng hơn, tận mắt chứng kiến dù sao cũng đáng tin hơn nghe người khác nói, không phải sao?

“… Ngươi lấy tin tức từ đâu?

Tần Duyệt nhìn cảnh tượng trước mặt, ánh mắt khó tin nhìn Tô Phong hỏi.

“Đúng, ta muốn biết”.

Tần Duyệt nghiêm túc nói.

Nếu bên trong là dị thú, hai người họ đi vào chắc chắn sẽ c·hết, nhưng nếu là thiên tài địa bảo…

Trên không trung, Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên rút ra v·ũ k·hí định cắm vào vách động để giảm tốc, nhưng mà không có tác dụng.

Vác động nhìn như làm bằng đất đá, nhưng lại cứng rắn lạ thường, v·ũ k·hí thông thường không cách nào rung chuyển.

Tần Duyệt khẽ cắn môi, sau đó nắm lấy tay hắn.

Hai người đồng thời bị lực hút vô hình kéo vào bên trong, biến mất tại chỗ.

Không ai dám nói bên trong là cái gì, chỉ có thể nói nguy hiểm cùng lợi ích là song song tồn tại.

Sau vài giây…

Nhưng hiện tại chứng kiến cảnh tượng trước mắt, đại não của nàng đã không cách nào vận chuyển bình thường.

Tiêu Minh móc ra dao găm, cắt lấy phần gốc, sau đó đem Hỏa Diệm Thảo bỏ vào trong túi không gian.

Về phần tại sao không đem nó nhổ về trồng, bởi vì dược thảo mang theo nguyên tố trong tên

không cách nào nhân giống, càng không có cách nào sống sót khi rời khỏi nơi mọc, nên khôn

có người nào ngu tới mức đem nó mang đi.

Dược thảo cũng không phải thứ kỳ lạ gì, trên thế giới có rất nhiều.

Nhưng tên mang theo “nguyên tố” lại cực kỳ hiếm.

Dược thảo không có phẩm giai, chỉ xét tới tác dụng.

Dù cho không dùng được, bán nó đi cũng là một cái giá trên trời.

“Muốn… vào không?

Tiêu Minh nuốt một ngụm nước bọt, hắn nhìn qua Bạch Tố Uyên ngập ngừng nói.

“Chúng ta tiếp tục đi thôi”.

Tiêu Minh nhìn Bạch Tố Uyên cười nói.

“Ngươi thật sự muốn biết?

Tô Phong nhìn Tần Duyệt, trên miệng nụ cười như có như không nói.

Nghe được lời Tiêu Minh nói, Bạch Tố Uyên quay đầu lại nhìn, chỉ thấy cái hồ vừa mới rồi bắt đầu rút nước, mắt thường có thể thấy được đang cạn dần.

Nơi họ đứng bắt đầu bị nứt ra, một cái hố sâu không đáy xuất hiện, Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên rơi vào bên trong.

Ánh mắt nhìn về phía cánh cửa tràn đầy chấn kinh.

Hai người họ đã sớm xuất hiện tại chỗ này, ngay khi Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên rơi xuống nước, họ cũng vừa xuất hiện tại đây, nhưng ẩn nấp ở gần đó quan sát.

Nhưng ngay tại lúc này, đột nhiên mặt đất rung chuyển, mặt đất rung động dữ dội.

Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên bị tình huống đột phát này làm giật mình, nhưng khi họ phản ứng lại đã không kịp.

Chi thấy ma trận hình thành, từng đạo ma lực kim sắc bắn ra va c.

hạm vào cánh cửa khiến

nó trực tiếp biến mất.

“Ý ngươi là…”.

Đông!

Mà bên dưới, một cánh cửa đá cực lớn hiện ra.

Xuất hiện di tích, trên cơ bản tới nói… chính là một cái bảo khố, hoặc… là nơi táng thân.

“Hỏa Diệm Thảo?

Thứ này đáng giá không ít a”.

Bạch Tố Uyên cũng có chút kinh ngạc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập