Chương 27:
Bí mật này ta ăn ngươi cả một đời
“Không.
không sao.
Vừa mới.
”.
Bạch Tố Uyên có chút run rẩy liếc quá Tô Phong nói.
Tiêu Minh lúc này bàn tay giơ lên, chậm rãi mà tới gần Bạch Tố Uyên.
Hắn làm sao lại có cảm giác, Dạ Lam hiểu được ý nghĩ của hắn chứ?
!
Lúc này, Tần Duyệt cũng lấy lại tỉnh thần, vội vàng đi tới đem Bạch Tố Uyên đỡ lên.
Mặc dù Bạch Tố Uyên quần áo cũng không có bại lộ gì, nhưng nhìn qua rất chật vật.
Nàng nhấc chân cho Tiêu Minh một cước, đem hắn đá ra bên ngoài, sau đó vội giúp Bạch Tố Uyên chỉnh lại quần áo.
Mà ngay sau đó, Tiêu Minh lấy ra một sợi dây thừng, đao cắm sâu xuống mặt đất.
không đúng, là mặt nước, dù không rõ vì cái gì có thể cố định được, sau đó đem bản thân trói chặt lại.
Tần Duyệt đưa tay che mặt, không dám nhìn thằng.
Tô Phong:
Dạ Lam:
Ta mẹ nó!
Nhìn phía dưới hàng bị dây trói nhô ra, thật mẹ nó cay mắt.
Mà Bạch Tố Uyên, nàng cũng đang cố gắng kìm nén dục vọng trong lòng, mặc dù đối với Tiêu Minh không có phản cảm gì, nhưng đồng thời cũng không có tình cảm.
Hai người gương mặt hơi đỏ, hơn nữa cơ thể giống như đổ rất nhiều mồ hôi.
Két!
Không nên, không nên!
Mà bên trong, Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên lúc này đã dần thức tỉnh, chỉ thấy con ngươi của Tiêu Minh hơi đỏ lên, Bạch Tố Uyên cũng vậy.
Cả hai giống như đang cố kìm nén dục vọng trong lòng.
Hai người cứ thế duy trì trạng thái kỳ quái.
Nhưng mà ngay sau đó, nàng liền trọn tròn mắt.
Mặc dù rất kỳ quái Tiêu Minh đến cùng là làm sao tự trói bản thân thành.
ừm, giống như bánh trưng.
Nhưng không thể không thừa nhận, trói rất câu người.
Không để ý tới Tần Duyệt, Tô Phong lần nữa nhìn lấy Dạ Lam như đang suy tính điều gì.
Lúc này, một âm thanh vang lên hấp dẫn sự chú ý của mấy người Tô Phong.
Ánh mắt họ quay qua nhìn, liền thấy được quả cầu xanh lục đang nứt ra, sau đó lộ ra Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên ở bên trong.
Tần Duyệt:
Đây cũng không phải điểu gì khó hiểu, dù sao ngay lần đầu gặp mặt, hắn đối với Bạch Tố Uyên đã có chút cảm xúc khác thường.
Xong!
“Nhân loại các ngươi.
đều đặc biệt.
như vậy sao?
”
Dạ Lam nhẹ giọng lên tiếng.
“Ngươi?
Ai nha, dạo gần đây kinh tế có chút túng quẫn, sắp nghèo đến ăn không nổi com, cũng không biết.
“Có thể.
xóa không?
Người “ác liệt” tới mức này nàng lần đầu tiên trong đời nhìn thấy.
Cười sao?
Bộ dáng của Tiêu Minh thật sự.
quá buồn cười.
Tiêu Minh chỉ cảm giác giống như trời sập.
Mặc dù vừa rồi bị dục vọng lấn át lý trí, nhưng mọi thứ xảy ra hắn vẫn còn nhớ như in.
Nhất là lúc tự trói.
Tần Duyệt khóe miệng giật giật.
Bạch Tố Uyên giật mình nhìn qua, gương mặt trong nháy mắt đỏ bừng vội vàng che mặt.
“Không sao chứ?
Tần Duyệt nhẹ giọng hỏi.
Nhất thời, mặt của Tần Duyệt hơi đỏ lên, không dám nhìn thẳng Tô Phong.
Nàng cũng không phải hoa si, nếu thật là hoa sĩ, Tô Phong so Tiêu Minh còn đẹp trai hơn nhiều.
“Ca, Phong ca.
Đây là cả gia tài của ta, xem như tiểu đệ mời Phong ca ăn cơm, có thể chứ?
Tiêu Minh lấy ra túi không gian mong đợi nhìn Tô Phong nói.
“Ta cũng không phải!
Tần Duyệt nhịn không được phản bác.
Vừa mới đẩy nàng một cái, hắn là tránh cho ánh mắt tiếp xúc, khống chế không nổi dục vọng nên mới làm vậy.
Chờ đã!
Bất quá nội tâm lại có chút ấm áp, Tiêu Minh vì khống chế dục vọng, tình nguyện.
trói bản thân một cách.
kỳ lạ như vậy, cũng không muốn động vào nàng.
Bạch Tố Uyên hít sâu một hơi, cố gắng tĩnh tâm lấy lại bình tĩnh.
Dục vọng dần dần lấn át lý trí, nàng cắn môi, dù rất đau, nhưng điều này khiến nàng có thể tạm thời tỉnh táo lại.
Chi là dục vọng quá cường liệt, nàng không cách nào phản kháng.
“Ta không phải, đừng đem ta gom chung với hắn, cảm tạ”.
Tô Phong đáp.
“Các ngươi.
các ngươi đến đây.
từ lúc nào?
Tiêu Minh lắp bắp hỏi.
“Thứ này đủ ăn rồi”.
“Cái đó.
Phong ca, vậy ta thì sao?
Tiêu Minh nhịn không được hỏi.
“Thật.
thật sao?
Bạch Tố Uyên ánh mắt sáng lên, có chút mang đợi nhìn qua Tô Phong hỏi.
Thần mẹ nó khảo nghiệm, kế tiếp có phải hay không xuất hiện hình ảnh không thích hợp thiếu nhi?
“Không thể không nói, ngươi vừa mới thật đúng là.
phóng đãng.
Chậc chậc”.
Tô Phong cầm lên máy ghi hình, vừa cười vừa vỗ máy ghi hình nhìn Tiêu Minh nói.
Nhìn Bạch Tố Uyên trước mặt, Tiêu Minh không thể không thừa nhận, hắn động tâm.
Không phải!
Nhưng điều khiến nàng ngạc nhiên là, Tiêu Minh cũng không có chạm vào thứ không nên chạm, mà là bàn tay hóa thành chưởng, đánh vào vai nàng một cái khiến nàng ngã ra phía sau.
Mới gặp mặt được vài ngày, làm sao lại có tình cảm.
Lời còn chưa nói xong, Tiêu Minh lập tức chạy tới.
Ta làm sao lại nghĩ cùng hắn?
“Không cầnlo lắng, chỉ là lưu lại một chút.
tài liệu đen.
Sau này công khai hẳn rất thú vị”.
Tô Phong nhếch miệng nói.
“Ta quên mất, Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa mặc dù có thể tăng lên thiên phú, nhưng quá trình Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa tán thành, bên trong bao quát.
dục vọng.
Đối mặt với dục vọng phải có năng lực khắc chế”.
Dạ Lam lên tiếng.
May mắn Tô Phong lúc này vẫn đang nhìn lấy hai người Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên, nếu không bị phát hiện, nàng không biết nên tìm cái lỗ nào chui xuống.
Cũng không biết cái này đến cùng là đang “tự hạn chế” hay là đang “câu dẫn” Bạch Tố Uyên nữa.
Thật muốn crhết.
Hai người Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên cũng dần tỉnh lại.
Chỉ là.
“Đương nhiên”.
Tô Phong mỉm cười đáp.
Hắn mẹ nó đang làm cái gì?
Dạ Lam thấy vậy cũng nhìn hắn.
Qua một lúc lâu, Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa sáng lên, ánh sáng xanh lam bao phủ lấy cơ thể hai người Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên, tạo thành một hình cầu màu lam trong suốt.
Kiểu trói này.
quá biến thái.
Khóc đi?
Tình cảnh hiện tại thật đúng là nên khóc.
“Vậy.
vậy chuyện ghi hình.
“Yên tâm, bí mật này ta ăn ngươi cả một đời”.
Bạch Tố Uyên trong mắt hiện lên sự kinh hoàng, nhưng dục vọng lại không ngừng thôi thúc nàng đón nhận nó.
“Ngươi.
thu hình lại?
Tiêu Minh có chút run rẩy hỏi.
Không có mặt mũi gặp người.
Nói đùa.
“Yên tâm, hắn chỉ là chơi ác mà thôi, nhắm vào là Tiêu Minh, sẽ không ảnh hưởng tới ngươi”.
Tần Duyệt an ủi.
Mặc dù biết rất “nổ tung” nhưng Tô Phong quả thật có chút không biết nói gì cho phải.
ngươi đây là.
Tần Duyệt nói không lên lời.
Chỉ thấy Tô Phong không biết từ nơi nào móc ra một cái máy ghi hình nhắm thẳng về phía Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên.
“Không thể, ta đang chuẩn bị đem nó ra công khai”.
Tô Phong nhe răng cười đáp.
Tưởng tượng một chút, nếu nàng cùng Tô Phong mà có cảnh.
thân mật.
Dù cho là ôm hôn mà bị người khác ghi hình lại, sau đó đem ra công khai.
“Là thật, ta đối với ngươi không có hứng thú, lại mới quen biết, ta nhắm vào.
ngươi làm gì?
Tô Phong đáp lại.
“Con mẹ nó!
Tiêu Minh sau khi tự giải khai dây trói, ánh mắt nhìn qua xung quanh, nhìn thấy mấy người Tô Phong đứng gần đó liền bị dọa sợ kêu lên.
Tô Phong cầm túi không gian, liếc qua một chút, lấy ra một thi thể dị thú, đem bỏ vào túi không gian của mình, sau đó bình tĩnh nói.
Cần phản ứng quá khích như vậy sao?
Bạch Tố Uyên lúc này đã lấy lại được một chút lý trí, nàng nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Tiêu Minh, gương mặt đỏ lên.
Nàng thật không biết nên khóc hay nên cười.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập