Chương 28:
Ta chỉ là không tỏ thái độ, không phải phản đối
Tiêu Minh cảm giác như trời sập.
“Cảm.
cảm tạ”.
Tần Duyệt ấp úng nói.
Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa trong vài giây liền biến nhỏ lại, rơi vào trên tay Bạch Tố Uyên.
Bảy viên Nguyệt Lệ lơ lửng trước mặt nàng, Bạch Tố Uyên liền đem nó thu lại.
Nghe thấy giá tiền này Tiêu Minh âm thầm níu lưỡi.
Mấy người Tần Duyệt nhìn qua, ánh mắt giao lưu không hiểu rõ lắm Tô Phong muốn làm gì.
Nhưng cũng không có ý định tới gần để nghe ngóng, dù sao Tô Phong đã nói vậy, hiển nhiêr là không muốn người khác nghe được.
“Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa là bảo vật trong truyền thuyết, từng có người nói ước tính giá trị lên tới 1 tỷ.
Ta cho các ngươi 3,5 tỷ, cho ta thêm 2 cánh hoa, có thể chứ?
”
Tô Phong nhận lấy đánh giá một chút rồi lên tiếng.
Chẳng lẽ.
Về phần Tần Duyệt, nàng vẫn đứng yên ở đó, không lên tiếng, cũng không có quá nhiều cảm xúc khác.
Chỉ là có chút cảm khái tài lực của Tô Phong.
Nhìn bộ dáng của Tiêu Minh, Tô Phong nhếch miệng cười.
“Phong ca, ngươi nói thì đơn giản”.
Tiêu Minh thở dài đáp.
Người bình thường 10 vạn đủ nuôi sống một nhà ba người, 3,5 tỷ, hắn nhận lấy là 1/75 tỷ.
suy nghĩ một chút cũng cảm thấy số tiền này lớn tới đáng sợ.
“Các ngươi hiện tại có tư cách mang nó đi”.
Dạ Lam lúc này lên tiếng.
“Cái này.
quá trân quý, ta.
”.
Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên nhìn nhau khẽ gật đầu, Bạch Tố Uyên liền đi lên, nhẹ nhàng.
mà chạm vào Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa.
“Ta nhưng là muốn ba viên, các ngươi thật nguyện ý bán?
Tô Phong hỏi lại.
Lúc này nàng mới cảm nhận rõ ràng, dưới chân nàng là một con đường vô hình.
Tiêu Minh nói xong, kéo lấy tay Tần Duyệt đem Nguyệt Lệ cùng một cánh hoa đặt lên tay nàng.
Tần Duyệt kinh ngạc không thôi, nhưng không có đưa tay ra đón nhận.
Mặc dù nàng rất muốn, nhưng nàng biết rõ đón nhận nó sẽ thiếu Tô Phong một món nợ rất lớn.
Tần Duyệt nhìn Nguyệt Lệ cùng cánh hoa trong tay, hơi mím môi không biết nên nói cái gà.
Nàng không dám tin nhìn lấy Tô Phong, cũng không biết vì cái gì hắn lại đột nhiên nói như vậy.
Tô Phong không quan tâm tới tâm tình mấy người Tần Duyệt, ánh mặắt hắn nhìn về phía Dạ Lam, sau đó nhẹ giọng lên tiếng.
“Vào chuyện chính, Nguyệt Lệ bán không?
Càng đừng nói tới “bằng chứng” trong tay Tô Phong, nàng cũng không muốn hôm sau toàn bộ Kiến Mộc đế quốc đều biết chuyện này.
Lấy kiểu chơi ác của Tô Phong, hắn khẳng định làm được.
Mẹ nó!
Nhưng nhiều hơn là kiên định.
“Nhận lấy đi.
Xem như lễ hỏi”.
Tô Phong mim cười nói.
Cầm lấy ba viên Nguyệt Lệ, Bạch Tố Uyên liền giao nó cho Tô Phong.
Bạch Tố Uyên nhẹ nhàng đem hai cánh hoa hái xuống giao cho Tô Phong, Tô Phong nhận lấy tồi nói.
Hình ảnh đó một khi truyền đi, hắnlàm gì còn mặt mũi gặp người?
!
“Đúng vậy, vốn dĩ Nguyệt Lệ cùng Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa là đồng nguyên, cho nên kế hợp sử dụng sẽ tăng lên khả năng tối ưu khi hấp thu“.
Dạ Lam cũng lên tiếng.
Hắn cũng không phải không suy nghĩ kỹ, Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa mặc dù rất quý hiếm, thậm chí có thể nói là chí bảo.
Nhưng sử dụng cái Nguyệt Lệ là đủ rồi, dư lại hắn cũng định đem đi đấu giá.
Tô Phong lấy ra một cái Nguyệt Lệ rồi đưa cho Tần Duyệt.
Cảm nhận thấy con đường sắp biến mất, nàng vội quay lại bờ.
“A.
Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên nhìn nhau, suy tư trong giây lát liền nói.
“Không có vấn để”.
Tiêu Minh cười đáp.
Dù cho hai gia tộc từng có nói qua chuyện này, cha mẹ Tô Phong cũng thúc đẩy, nhưng Tô Phong khi đó là lên tiếng phản đối.
Tần gia cũng không phải chỉ có mình nàng, bản thân nàng lấy ra 10 triệu đều khó khăn chứ đừng nói lấy ra số tiền lớn như vậy.
“Chúng ta qua bên kia nói chuyện?
“Ta giữ lại hai viên, còn một viên có thể để lại cho Tô Phong”.
“Ra là vậy”.
Tiêu Minh kinh ngạc lên tiếng.
“Ngươi.
ngươi.
Lúcnày hắn mới biết được vì cái gì Tô Phong nguyện ý ra giá 500 triệu mua lấy 2 cánh hoa.
Cũng không phải ham mộ hư vinh hay tham lam gì, chỉ đơn giản là vì thứ này trên đời này cũng chỉ có nhiêu đây.
Tô Phong nguyện ý cho nàng một cái, loại cảm xúc này trên đời không có nữ nhân nào có khả năng đỡ được.
Về phần Bạch Tố Uyên, nàng cũng có ý nghĩ như Tiêu Minh, hon nữa Tô gia mấy năm gần đây đang phát triển mạnh mẽ.
Nếu có thể kết giao, nói không chừng sẽ để Bạch gia vượt qua nguy cơ.
Tô Phong có thể mở miệng hỏi mua mà không phải dùng vũ lực cướp đoạt, Tô Phong đã ch‹ hắn mặt mũi.
Dù sao lấy thực lực của Tô Phong muốn cướp đoạt rất đơn giản.
Bạch Tố Uyên cũng giật mình, cả hai người họ đưa mắt nhìn về phía giữa hồ.
Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa vẫn còn đó, nhưng họ cảm nhận được sự liên kết giữa họ và đóa hoa.
Dù sao lấy Bạch gia tới nói, nếu muốn lấy ra số tiền này cũng phải mất một tháng mới gom góp được.
“Có thể, dù sao Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa thứ quý giá nhất là Nguyệt Lệ, chỉ là không biế mất đi cánh hoa có ảnh hưởng gì không?
Bạch Tố Uyên nhìn qua Dạ Lam hỏi.
Chưa kể đến.
Bạch Tố Uyên cùng Tần Duyệt cảm thấy có chút muốn cười.
Mặc dù hình ảnh đó rất buồn cười, nhưng cái đó không phải vừa chứng minh nhân phẩm của Tiêu Minh sao?
Bạch Tố Uyên ngược lại lại không cảm thấy kinh ngạc.
Ánh mắt nàng nhìn lấy Tô Phong có chút thay đổi.
“Thật sự?
Bạch Tố Uyên kinh ngạc hỏi lại.
“Đừng nghĩ nhiều.
Ngày đó ta cũng không có phản đối, chỉ là không tỏ thái độ.
Hiện tại tiếp xúc đôi chút, cảm thấy ngươi cũng không tệ lắm.
Nhận lấy đi”.
“Vậy là tốt rồi”.
Bạch Tố Uyên thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Minh hơi ngẩn ra, nhưng rất nhanh liền lấy lại tỉnh thần.
Hắn lúc này mới nhớ tới, vừa mới hắn và Bạch Tố Uyên mới vượt qua khảo nghiệm của Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa.
“Ta không có ý kiến”.
Bạch Tố Uyên đáp.
“Nguyệt Lệ là tình hoa mà Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa tích lũy mà có.
Mất đi nó, Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa chỉ là một đóa hoa rất đẹp mà thôi, cũng không có ảnh hưởng gì”.
Dạ Lam đáp.
“Cho ngươi”.
Dạ Lam nhẹ gật đầu rồi đi theo Tô Phong.
“Ta đương nhiên là bán, Tố Uyên ngươi định giữ lại mấy cái Nguyệt Lệ?
Tiêu Minh quay qua hỏi.
Nhất thời, Tần Duyệt gương mặt đỏ bừng.
“Phong ca nếu muốn, ta nguyện lấy giá rẻ hơn giá thị trường hai thành bán cho ngươi” Tiêu Minh nói.
Xúc động sao?
Rất xúc động.
Bạch Tố Uyên ánh mắt đảo qua hai người, khóe miệng hơi nhếch lên nhưng rất nhanh thu lại.
Nàng không nên biểu lộ cảm xúc quá mức, dù sao tình cảnh xấu hổ vừa rồi của nàng bị hai người nhìn thấy.
“Vậy chúng ta mỗi người bỏ ra một viên, viên còn lại chia đôi, thế nào?
Nghĩ tới sắp có số tiền lớn, hắn có thể mua vô số tài nguyên cùng với cải thiện cuộc sống gia đình, nghĩ tới đây cũng khiến hắn cảm thấy vui vẻ rồi.
“Sau khi ra khỏi bí cảnh không gian ta sẽ cho người mang tiền đến cho các ngươi”.
“Đúng, các ngươi đem cánh hoa nghiền thành bột phấn, sau đó ngâm vào nước để tắm, kết hợp với sử dụng Nguyệt Lệ, sẽ tăng lên sức mạnh thân thể cùng khả năng tiến hóa thiên phú lên đáng kể”.
Tô Phong nói.
Chưa nói tới thực lực Tô gia vốn làm một trong tứ đại gia tộc, chỉ riêng việc địa vị của Tô Phong tại Tô gia, vận dụng số tiền nàng cũng chỉ là một con số lớn.
Nhưng nàng cũng biết một chút tình báo về Tô Phong, nên việc hắn có thể vận dụng số tiền khổng lồ như vậy cũng.
không có gì lạ.
Hành động này làm đám người kinh ngạc.
“Được tồi, đừng tỏ ra biểu lộ như cha c-hết mẹ c-hết như vậy”.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập