Chương 31: Minh gia Minh Thiên Tứ

Chương 31:

Minh gia Minh Thiên Tứ

Quan sát một chút, thấy không có vấn đề gì Tô Phong mới quay người lại, đối mặt với 4 tên lục giai.

Tô Phong bàn tay khẽ đảo, một ảo cảnh hiện ra che mắt những người bên ngoài khiến họ không thể thấy cảnh tượng thực tế bên trong.

Mà Tô Phong lúc này lại chậm rãi tiến tới.

Liều mạng!

“Ta rất hiếu kỳ, là người nào đủ năng lực, có thể để các ngươi lẻn vào bí cảnh không gian mà không bị phát hiện?

Tô Phong nhìn đám người dò hỏi.

Nhưng trong mắt tên kia, nụ cười đó chẳng khác nào ác ma.

“Các ngươi cho là, cái trò linh hồn trở lại huyết trì, ta không biết?

Còn trở lại Hư Không ôm ấp?

Ha ha”.

Tô Phong cười lạnh nói.

Minh Sơn trước đó điều tra Tô Phong, nhưng đột nhiên m·ất t·ích.

Toàn bộ thủ hạ không người sống sót, đây là do Hư Không ban cho Minh gia sức mạnh, nhưng lại không có cách nào biết được là ai động thủ.

Sức mạnh này tuyệt đối không phải một tên học sinh 18 tuổi có thể có được.

Thậm chí là ngũ giai hay tứ giai võ giả cũng không có khả năng đạt tới.

“Rõ ràng đã dựa theo Hư Không chỉ dẫn, ta nói đúng chứ?

Đáng tiếc các ngươi cấu kết với tên kia, chỉ là một tên phế vật, tại Hư Không địa vị cũng chỉ là tầm trung, ngay cả tin tức cao tầng cũng không xứng biết”.

Đây là một trong những lý do Minh gia không dám hành động lỗ mãng.

“Ha ha, có giỏi liền g·iết chúng ta, muốn để chúng ta phản bội chân chủ, ngươi nằm mơ”.

Một tên trong đó cười lạnh đáp.

Cái này mẹ nó là cái gì?

!

Tô Phong vung tay lên, lập tức liền đem hai tên còn lại đ·ánh b·ất t·ỉnh tại chỗ, hắn đi tới trước mặt tên thủ lĩnh, bàn tay đưa ra đem mặt nạ của tên kia kéo xuống.

“Tô Phong, ngươi chờ, Minh gia chúng ta nhất định sẽ đem Tô gia các ngươi g·iết sạch, chó gà không tha!

”.

Minh Thiên Tứ vô năng cuồng nộ rống lên.

“Các ngươi thật cho là Minh gia các ngươi cấu kết với Hư Không, đế quốc không phát hiện sao?

Tô Phong nhếch miệng hỏi.

Nhưng sau đó, họ thấy một thứ mà cả đời này họ cũng không quên được, thậm chí có thể nói

là cực kỳ khủng bố.

“Dọa ngươi?

Cần thiết không?

Các ngươi lén lút từ bên ngoài bắt lấy vô số dị thú, hơn nữa

còn bắt lấy rất nhiều người tới chế tạo huyết trì, thật cho rằng không người phát hiện?

“Ngươi hiện tại nói cho ta biết kết quả, vẫn là ta tự mình động thủ?

Tô Phong nghiêng đầu nở nụ cười hỏi.

Đám người:

Phía bên kia, mấy người Tần Duyệt đối phó với 6 kẻ địch có chút tận lực, nhưng cũng không đến mức không ứng phó được.

Chỉ là bị rơi vào thế hạ phong, dù sao thực lực của Tần Duyệt cùng Bạch Tố Uyên khá mạnh, chưa kể đến Tiêu Minh cũng không kém.

Xoạt!

Một chưởng kia đánh trúng ngực tên kia, nhưng mà tên kia cũng không có c·hết, chỉ là theo quán tính ngã về phía sau.

Hơn nữa Minh Sơn là một trong số ít những người đứng ở ngoài sáng vì Minh gia phục vụ, Minh Sơn c·hết đi chẳng những tổn thất về mặt chiến lực, còn tổn thất về mặt kế hoạch cũng lớn vô cùng.

Về phần địa ngục… thôi đừng nói trò cười.

Nhưng mà Minh gia vận dụng toàn bộ lực lượng cũng không tìm ra được đến cùng là ai động thủ, c·hết ở nơi nào.

Nhưng mà…

Ba người còn lại ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía sau lưng tên kia, họ thấy được một thân ảnh giống y đúc người kia b·ị đ·ánh về phía sau, họ có thể nhìn xuyên qua cơ thể người đó.

“Tô Phong.

Mặc dù chúng ta không biết ngươi là như thế nào nắm giữ sức mạnh như vậy, nhưng Hư Không so với ngươi tưởng tượng còn mạnh hơn gấp vạn lần.

Chúng ta dù c·hết cũng là trở lại Hư Không ôm ấp, tương lai cũng có ngày chúng ta gặp lại”.

Không có khả năng!

Tuyệt đối không có khả năng!

“Ha ha.

Ngươi đừng có mơ…AAAAAAAAAAA”.

“Ngươi… ngươi đến cùng là ai?

!

”.

Tên thủ lĩnh ánh mắt hoảng sợ nhìn lấy Tô Phong lắp bắp nói.

Thế giới này vốn không có thứ đó.

Nghe vậy Tô Phong cũng chỉ cười nhạt, hắn đi tới đối diện với người vừa nói.

Bàn tay hiện lên tia sáng, tay hóa chưởng đánh tới.

Trước sự hoảng sợ của đám người, Tô Phong bình tĩnh đọc ra những tin tức khiến họ cực độ sợ hãi.

Tô Phong nâng lên trường thương, một thương đâm xuyên ngực tên kia.

Mặc dù tên kia đ·ã c·hết, nhưng cũng cần… bố trí lại một chút hiện trường.

Dù sao cứu binh của học viện rất nhanh sẽ tới, hắn cũng không muốn để lại phiền phức gì.

“Ngươi muốn lấy được tin tức từ chúng ta, ta khuyên ngươi tốt nhất nên bỏ ý tưởng này đi”.

“Linh… linh hồn?

!

”.

Một tên trong ba người còn lại ánh mắt hiện lên sự sợ hãi tột độ.

Bốn tên kia đưa mắt nhìn nhau, sau đó đều đồng thời móc ra một quả cầu kỳ quái, đang

muốn bóp nát liền cảm nhận được thể bị sức mạnh vô hình khống chế lại, toàn bộ bọn họ

không ai có thể chuyển động.

Dứt lời, Tô Phong bước tới.

Ba người còn lại đ·ã c·hết lặng, họ đã đánh mất năng lực suy tính, chỉ còn lại vẻn vẹn bản năng sợ hãi nhìn lấy Tô Phong.

Lời còn chưa nói xong hắn liền bị một sợi xiềng xích trói lại linh hồn, con đau phát ra từ tận linh hồn khiến hắn không cách nào kìm nén đau đớn kêu lên thành tiếng.

Bàn tay đưa ra trực tiếp chộp lên đầu tên kia.

Trước ánh mắt hoảng sợ của người kia, bàn tay Tô Phong phát ra ma lực xâm nhập vào trong lình hồn của hắn.

Vài giây sau, đám người con ngươi co rụt lại, chỉ thấy Tô Phong buông tay ra, linh hồn tên kia lập tức bị xiềng xích kéo xuống dưới, một cái hố sâu đen như mực hiện ra nuốt chửng lấy linh hồn tên kia.

“Ngươi cho rằng đế quốc không biết sao?

Thực sự là ngây thơ”.

Tô Phong mỉa mai nói.

“Kỹ năng này rất lâu chưa có dùng, ngươi nên cảm thấy may mắn ngươi là người đầu tiên trên thế giới này nếm thử nó”.

Tô Phong liếc nhìn một cái, linh hồn thứ này, c·hết rồi nhưng là sẽ trở lại địa mạch, tẳm bổ cho địa mạch.

Đây cũng là cách duy nhất mà thế giới này “thu hồi” lại linh năng do nhân loại hấp thu.

Đây mẹ nó hoàn toàn chính là sức mạnh không gian!

“Ha ha, ngươi đừng nghĩ dọa ta”.

Minh Thiên Tứ ngẩng đầu cười lạnh đáp.

“Phải không?

Các ngươi đoạn thời gian trước tìm Minh Sơn rất tích cực, chẳng lẽ còn không phát hiện vấn đề sao?

Phanh!

Nhưng mà…

“Đế quốc chưa động thủ, một là do những người kia cũng không phải người lương thiện gì, hai là do đế quốc muốn biết sau lưng các ngươi là ai.

Ngay cả ta cũng biết Minh gia các ngươi khoảng chừng vài năm sau sẽ phát động xâm chiếm Thiên Hoa thành phố”.

Người kia thấy vậy nở ra nụ cười lạnh lùng, những người khác cũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm lấy Tô Phong như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Liếc mắt nhìn ba tên còn lại, ánh mắt Tô Phong khóa chặt lấy tên cầm đầu, khóe miệng nở ra nụ cười tươi rói.

Một chưởng… liền đem linh hồn… đánh ra?

!

“Ha ha, thật đúng là đủ nực cười”.

“Tại Thiên Hoa thành phố lại còn có nơi như vậy?

Xem ra Minh gia xúc tua vươn thật đúng là đủ xa.

Một cái tam đẳng gia tộc lại dám nhúng chàm lực lượng Hư Không?

“Là… là người?

Ta liền biết, ta liền biết”.

Minh Thiên Tứ cúi đầu lẩm bẩm kêu lên.

“A.

ra là phía tây rừng rậm, dòng suối nhỏ?

Sở thích của ngươi cũng không tệ lắm”.

Mà tên kia b·ị đ·ánh linh hồn ra khỏi cơ thể cũng dùng ánh mắt cực độ sợ hãi nhìn lấy Tô Phong.

“Điều đó không có khả năng, chúng ta rõ ràng…”.

“Rất có quyết tâm, ta ghi nhận điều đó.

Chỉ là… ngươi cho rằng ngươi không nói ta liền không thể biết?

Tô Phong cười nhạt hỏi lại.

“Minh gia… các ngươi tìm đường c·hết thật đúng là… xuất sắc.

Ta nói đúng không, Minh gia Minh Thiên Tứ thiếu gia?

Tô Phong nhếch miệng cười hỏi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập