Chương 34: Mang Lạc Hi tới gặp tinh linh

Chương 34:

Mang Lạc Hĩ tới gặp tỉnh lĩnh

“Ta.

cái đó.

thật xin lỗi, Tô thiếu.

Ta không nên.

”.

Tô Phong thật sự quá hoàn mỹ, chẳng những gia thế tốt, ngoại hình ưa nhìn, thực lực mạnh mẽ, học thức uyên bác, lại thêm nhân phẩm không có chỗ chê.

Tô Phong cùng Lạc Hi ngồi ăn chung, mặc dù bên ngoài rất bình tĩnh, nhưng cả hai người nội tâm đều có những suy nghĩ khác nhau.

Nhất là Lạc Hi, nàng có chút không bình tĩnh được.

“Hảo, ta lập tức đi cho người làm”.

Hai người nói chuyện một lúc, quản gia liền cho người mang cơm lên.

Nói tới đây, ánh mắt của Lạc Hi tràn đầy cảm kích.

Trở lại gia tộc, cha mẹ của Tô Phong đã sớm trở lại đế đô, trong nhà ngoài người làm ra cũng chỉ còn lại Lạc Hi.

Loại sách này kiếp trước hắn đọc không dưới ngàn lần, nghiên cứu không dưới vạn lần.

Mà kiếp này, hắn cũng đọc qua cũng vài trăm lần.

Cũng không.

biết qua bao lâu, Lạc Hi dừng lại việc đọc sách, nàng theo bản năng đưa tay cần ly trà muốn uống một ngụm, nhưng lại phát hiện có người ngồi gần đó khiến nàng bị dọa sợ “Lạc tiểu thư bình thường ban ngày rất ít ở nhà, đã phần đều ở bệnh viện chăm sóc mẹ mình chỉ buổi tối mới trỏ lại ngủ.

Tâm trạng so với trước đó tươi tỉnh hơn rất nhiều, khí sắc cũng thay đổi khá nhiều”.

Ninh thúc đáp.

“Tô thiếu, các ngươi hiện tại có thể ra ngoài.

Cuộc thi sớm chấm dứt trước một ngày, những người khác đã rời đi, các ngươi là người cuối cùng”.

Nghe vậy, Lạc Hĩ lấy lại bình tĩnh rổi cúi đầu ăn.

“Ninh thúc, ngươi không cùng đi với cha mẹ ta sao?

Tô Phong cầm quyển sách lên, ánh mắt có chút hoài niệm.

Ánh mắt rơi vào trên người Tô Phong, nàng biết, nàng đời này cũng không trả hết nợ được cho hắn.

Nếu không có Tô Phong, nàng không dám nghĩ mẹ mình sẽ thế nào, càng đừng nói tới việc có thể ở phòng bệnh tốt nhất, được chăm sóc tốt nhất, có một đống bác sĩ giỏi nhất.

“Thiếu gia, ngươi quên mình từng nhiều lần chơi mất tích sao?

“Tô thiếu, ngươi.

có vẻ rất hoài niệm?

Lạc Hi có chút kinh ngạc hỏi.

Mặc dù ngày đó được chứng.

kiến sức mạnh kỳ lạ mà Tô Phong thể hiện, nhưng nàng vẫn không có tự tin cho lắm.

Dù sao Lạc Hĩ lúc nào cũng đem ý nghĩ viết lên trên mặt.

“Thiếu gia, lão gia cùng phu nhân để ta trỏ lại giúp đỡ thiếu gia làm việc”.

Ninh thúc cười đáp.

“Đây là tĩnh linh, ngươi có thể xem họ là một chi nhánh khác của nhân loại, nhưng nắm giữ thuộc tính thân cận với tự nhiên”.

Tô Phong nhìn Lạc Hĩ giải thích.

Một lúc sau, hai người ăn xong, Tô Phong liền mang theo Lạc Hi tới khu rừng kia.

Một tĩnh linh thấy Tô Phong xuất hiện liền lập tức bay xuống, nở nụ cười đầy vui mừng nói.

“Vậy sao, Ninh thúc, giúp ta chuẩn bị một chút đồ ăn, cũng sắp đến bữa tối, ta có chút đói”.

“Đương nhiên có thể, tin tưởng ta”.

Tô Phong nghiêm túc nói.

“Mấy ngày nay nàng tâm trạng thế nào?

Tô Phong hỏi.

Nàng không.

biết một người như vậy làm sao lại vừa ý nàng.

“Phải, phải.

Là lão Ninh ta lỡ lời.

Thiếu gia, Lạc tiểu thư đang ở bên trong”.

Ninh thúc nhẹ giọng nói, trong mắt Ông ta tràn ngập vui mừng.

“Nhìn khí sắc của ngươi không tệ lắm, còn có thể có hứng thú đọc sách”.

Tô Phong bình thár lên tiếng.

“Không ngại, những sách này ta cũng đã đọc hết, học tập kiến thức mới chưa bao giờ là thừa thãi”.

Mà nàng.

Lúc này, Lạc Hi đang ngồi trên ghế nghiêm túc đọc sách, nhìn qua hẳn là sách về tu luyện.

Hắn bình tĩnh đi tới, cũng không có lên tiếng, hắn bình tĩnh ngồi đó nhìn lấy nàng.

Nghe vậy, mấy người Tiêu Minh có chút giật mình, nhưng cũng hiểu được.

Dù sao người củ:

Hắc Ám Giáo Hội xuất hiện, hon nữa khả năng cao đã giết nhiều người, nên học viện kết thúc thi đại học sớm cũng bình thường.

Nhìn thấy người là Tô Phong, Lạc Hi nhẹ thở ra một hơi, nàng có chút lắp bắp nói.

“.

Không phải là giám s:

át sao?

Cần thiết không?

Ta cũng không chạy”.

Tô Phong khóe miệng giật giật đáp.

Mặc dù nó vượt qua tất cả những gì nàng biết, thậm chí trên lý thuyết cũng không tồn tại, nhưng Lạc Hi cũng cố giữ lại sự hiếu kỳ, không có lên tiếng hỏi thăm mà theo Tô Phong bướ:

vào bên trong.

Lạc Hi lấy lại tình thần, nàng vô cùng giật mình nhìn lấy Tô Phong.

Làm sao càng nghĩ càng có loại cảm giác như đọc tiểu thuyết đâu?

!

Nay Tô Phong có thể mang nữ nhân về, bất kể xuất phát từ lòng tốt hay là từ tình cảm, vẫn 1 muốn lợi dụng, điều này cho thấy Tô Phong đã bắt đầu chú ý sinh hoạt cùng những thứ khá.

mà không chỉ có tu luyện.

Người này gọi Tô Ninh, đương nhiên, Tô Ninh không có bất kỳ quan hệ huyết mạch nào với hắn.

Chỉ vì trước kia cha hắn từng cứu Tô Ninh, cho nên Tô Ninh vì báo ân nên ở lại làm quản gia cho Tô gia.

Đem túi không gian giao cho người của học viện, Tô Phong liền trở lại gia tộc.

Đến hiện tại Tô Ninh đã làm quản gia tại Tô gia hơn 30 năm.

“A.

Phong, người này là ai?

Nữ nhân của ngươi sao?

“.

Nhìn thấy Lạc Hĩ, tinh linh liền kinh ngạc hỏi.

A.

“Đa tạ.

Mang người đi”.

Nhìn cánh cổng không gian trước mặt, đại não của Lạc Hi có chút đứng máy.

Thời gian này sẽ mất khoảng một tháng.

Một giây sau, đối mặt với cảnh tượng “tràn ngập sức sống” trước mặt, Lạc Hi nhất thời choáng váng.

Dứt lời, mấy người còn lại liền đem những tên còn lại của Hắc Ám Giáo Hội mang đi.

“Thành công chưa bao giờ chỉ dựa vào thiên phú, nếu không cố gắng, thiên phú cũng sẽ bị lãng phí hết.

Đúng, tình trạng sức khỏe của mẹ ngươi đỡ hơn chưa?

Tô Phong hỏi lại.

Rất nhanh, mấy người Tô Phong liền theo đám người đi ra ngoài.

“Phong, ngươi đã tới”.

Những.

sinh vật này, nàng nghe cũng chưa nghe nói qua, thậm chí ngay cả tưởng tượng cũng chưa tưởng tượng qua.

Mặc dù nàng tự nhận có chút tư sắc, nhưng bản thân nàng là phế vật, lại thêm không cha, mẹ thì bệnh tật quấn thân, nhà thì nghèo.

“Đa tạ Tô thiếu giúp đỡ, sức khỏe của mẹ ta đã ổn định trở lại, hơn nữa chỉ cần uống thuốc vài tháng nữa là có thể xuất viện”.

Nói xong Ninh thúc liền lui ra, nhưng khóe miệng ý cười không cách nào che giấu.

Nhìn gương mặt chăm chú đọc sách đó, trái tim hắn có chút rung động.

Nhìn thấy người trước mặt, Tô Phong hơi ngẩn ra.

Tô Phong thấy Vậy có chút im lặng, sau đó đi vào bên trong.

“Nàng gọi Lạc Hi, sau này sẽ cùng các ngươi cùng luyện tập ma pháp”.

Tô Phong cười đáp.

“Ngươi.

ngươi trở về từ lúc nào?

“Cái đó gọi là mất tích?

Cái đó gọi là “tìm nơi yên tĩnh tu luyện” lại nói, ta cũng là làm chuyện chính đáng”.

“Ta nghĩ các ngươi cần thứ này”.

Tô Phong đem Hư Không lệnh ném cho người kia.

Dù sao túi không gian dù cho trường học đầu tư cho học sinh, nhưng mà cũng cần nó để kiểm trắc xem học sinh có grian lận hay không.

Tất cả dị thú bên trong bí cảnh không gian đều được đánh dấu, lưu trữ số liệu, nên họ cần xác minh.

Phải biết đây là lần đâu tiên Tô Phong mang nữ nhân về nhà, nhiều năm như vậy, ông ta đều cho rằng Tô Phong là tu luyện cuồng nhân, ông ta nhìn còn thấy đau lòng.

Cảm giác những sinh vật này vô cùng hoàn mỹ, thậm chí nàng có cảm giác muốn cùng họ thân cận.

Nhìn lệnh bài trên tay, người kia hít sâu một hơi, sau đó chắp tay nói.

“Ănđi, đừng nghĩ nhiều.

Ăn xong ta sẽ mang ngươi đi tu luyện, thời gian tới ngươi sẽ vô cùng bận rộn”.

Tô Phong liếc mắt liền biết nàng có tâm sự.

“Ta.

thật sự có thể tu luyện sao?

Lạc Hi không dám chắc hỏi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập