Chương 35:
Giảng giải
“Cho nên, linh năng.
đang dần cạn kiệt?
!
”.
Lạc Hĩ có chút sợ hãi hỏi.
“Tô thiếu, nơi này.
Sau đó, vị tỉnh linh kia kể cho Lạc Hi nghe rất nhiều thứ.
“Aizz, không phải không thể nói, mà ta sợ thế giới quan của ngươi sẽ bị xung kích”.
“Vậy.
ngươi tạo ra tỉnh linh.
là có mục đích gì sao?
“.
Lạc Hi nhịn không được hỏi.
“Đạt tới Thánh giai là một điều cực kỳ khó, nhưng không hiếm.
2000 năm trước, Thánh giai mỗi đời đều có, nhưng 1000 năm trở lại đây, số lượng đã ít đi cực kỳ nhiều”.
“Hư không, chính là vùng thế giới bên ngoài thế giới này.
Thứ này quá xa, ngươi hiện tại biế cũng vô ích”.
Tô Phong bất đắc dĩ nói, sau đó liền kéo Lạc Hĩ đi.
“Hoa.
Tranh?
Tên thật dễ nghe”.
Lạc Hi có chút kinh ngạc nói.
“Tinh linh sao?
Ngươi có thể hiểu là một chủng tộc, từ khi chúng ta được tạo ra, Phong liền đặt tên này cho chúng ta.
Phong nói tỉnh linh chính là mang ý nghĩa thiện lương, chăm chỉ, gần gũi thiên nhiên”.
Vị tình linh kia đáp.
“Thăng tiến sinh mệnh?
”
Nàng không hiểu Tô Phong làm cách nào lại sáng tạo ra tỉnh linh, cũng không biết vì mục đích gì.
Nhưng chỉ riêng việc có thể sáng tạo ra sinh mệnh cũng đủ khiến nàng cảm thấy rung động rồi.
“Tạo.
tạo ra?
Lạc Hi nhất thời sửng sốt, cảm giác khó thể tin với những gì mình nghe.
Tô Phong nghiêm túc nhìn nàng, hắn đang do dự có nên nói cho nàng biết hay không, để nàng đối mặt với những thứ này từ sớm, có nên không?
“Thực tế, cái này ta cũng không biết, nhưng theo ta suy đoán, nó tới từ hư không”.
Noi này lại không có bất kỳ nhân loại nào, nếu như Lạc Hi có thể ở lại, nàng sẽ rất vui vẻ.
“Đương nhiên có thể”.
“Các ngươi có vẻ có rất nhiều chủ để”.
Lạc Hi rơi vào trầm tư, suy nghĩ trong chôc lát nàng không chắc chắn lắm hỏi lại.
“Đương nhiên, trong chúng ta cũng có phân chia chủng tộc.
Giống như ta, ta thuộc Hoa tĩnh linh, chuyên phụ trách bồi dưỡng hoa cỏ.
Bên kia là Nguyệt tỉnh lĩnh, phụ trách thu thập năng lượng nguyệt quang, còn có Phong tỉnh linh, Thủy tỉnh linh.
“Trước kia cứ 100 năm là có khả năng sinh ra một vị Thánh giai, nhưng mà hiện tại, 1000 năm qua, chỉ có 3 vị Thánh giai sinh ra”.
Kéo theo Lạc Hi xuống dưới, bên trong là một phòng thí nghiệm cỡ lớn, Lạc Hi nhìn cảnh tượng trước mắt có chút ngẩn người.
Bên trong có vô số buồng nuôi cấy cỡ lớn, bên trong buồng nuôi cấy có rất nhiều chủng loại dị thú.
“Đúng vậy a.
Cũng đã hơn 3 năm rồi, Phong hắn sáng tạo ra chúng ta, cũng dạy cho chúng t:
rất nhiều thứ, để chúng ta có sức mạnh bảo vệ mình, cũng để chúng ta có nơi thuộc về mình”.
“Cái đó.
có thể nói cho ta biết hay không tĩnh linh là cái gì?
Lạc Hï nhìn qua nhẹ giọng hỏi.
Tô Phong giao Lạc Hi cho tĩnh linh kia mang nàng đi xung quanh làm quen, còn hắn thì đi tới cái cây kia quan sát.
“Võ giả, lấy hấp thu linh năng để mạnh lên, nhưng linh năng không phải nguồn năng lượng vô hạn, sớm muộn cũng có một ngày cạn kiệt.
Mà trước mắt đã có dấu hiệu đó”.
Đột nhiên, một âm thanh vang lên sau lưng.
Nghe vậy, trong đầu Lạc Hĩ nhớ lại cảnh tượng trong KTV.
“Có ý gì?
V.
“Không.
không thể nói sao?
Vậy ta không hỏi”.
Lạc Hi cúi đầu nhẹ giọng nói.
“Như ngươi thấy, nơi này là phòng thí nghiệm, ngươi hẳn là biết Tô gia chủ yếu buôn bán dược tể, những dược tể lưu hành trên thị trường đa phần được nghiên cứu từ cơ thể dị thú”.
Tô Phong đáp.
Lạc Hi cùng Hoa Tranh quay đầu lại, liền thấy Tô Phong đứng đó nở nụ cười nhẹ nhàng nhì:
họ.
Được rồi, xem như phục ngươi”.
Lạc Hi từ ban đầu bỡ ngõ, tới kinh ngạc, sau đó là nể phục.
“Ngươi hẳn phải biết điều này đại biểu cái gì”.
Tô Phong nghiêm túc nói.
“Yên tâm, họ sẽ không gặp vấn đề gì”.
Tô Phong cười đáp.
“Cho.
cho nên, ngươi mới.
sáng tạo ra tinh linh?
Lạc Hi như hiểu ra.
“Ngươi biết bản chất võ giả là gì không?
Tô Phong đột nhiên hỏi.
“Chính xác rất đẹp”.
Tô Phong:
“Rất hay đúng không?
Cái này là do một lần ta thấy Phong làm việc, ma lực hắn tạo ra đẹp như tranh vẽ, nên liền dùng từ Tranh làm tên”.
Hoa Tranh mỉm cười đáp.
“Không nha”.
Hoa Tranh lập tức lắc đầu nói.
“Hư.
hư không?
Y.
“Mỗi người đều có vai trò nhiệm vụ khác nhau.
Nếu ngươi muốn, cũng có thể gọi ta là Hoa Tranh“.
“Không sai.
Mà võ giả, chính là đem linh năng hấp thu cường hóa tự thân, nhưng.
dù là Thánh giai c:
hết đi, số linh năng đó cũng không hề trả lại cho thiên địa”.
Mang theo Lạc Hi tiến vào một căn Phòng nhỏ cách đó không xa, sau đó, hắn đè xuống cái nút trước mặt, xung quanh.
bắt đầu chuyển động, một cái cầu thang hiện ra hướng xuống mặt đất.
“Đó chỉ là một phần, một phần khác chính là thứ sức mạnh trước đó ta cho ngươi thấy.
Nó goi ma pháp, cũng là hấp thu linh năng trong thiên địa chuyển hóa thành ma lực, nhưng bất kể là khi vận dụng ma lực dùng trấn công hay bảo hộ, số lượng ma lực sử dụng ra cũng trong thời gian ngắn hóa thành linh năng bổ sung cho thiên địa”.
“Cái này.
ta không rõ ràng”.
Lạc Hi ngập ngừng đáp.
Mặc dù chỉ tiếp xúc thời gian rất ngắn, nhưng loại cảm giác ấm áp tỉnh linh mang tới khiến nàng vô cùng yêu thích.
Một chủng tộc thuần túy cùng thiện lương như vậy, nếu như.
Mặc dù chỉ sinh ra mấy năm, nhưng kiến thức của nàng được Tô Phong truyền cho, nên nàng đối với nhân loại rất hiếu kỳ.
“Các ngươi.
không có tên sao?
Lạc Hĩ dò hỏi.
“Đó là bản chất tu luyện.
Ngươi hẳn là đã xem rất nhiều tư liệu cùng kiến thức, ngươi hẳn phải biết, võ giả tu luyện là hấp thu linh năng trong thiên địa.
Vậy ngươi biết, linh năng từ đầu mà có không?
Tô Phong hỏi.
Những gì tỉnh linh nói nàng chưa từng nghe thấy, nhưng mỗi một thứ nàng đều có thể đoán được nó đối với thế giới này mới tới thay đổi cùng tích cực.
Tinh Ănh, ngươi định dùng họ.
làm gì?
Do dự một chút Lạc Hi liền hỏi.
“Ùm, sau này nàng sẽ ở lại nơi này một đoạn thời gian.
Các ngươi có rất nhiều thời gian tâm sự, hiện tại, có thể trả người cho ta sao?
Tô Phong cười hỏi.
Sắc mặt Lạc Hï nhất thời đỏ bừng.
Nàng vẫn cho là dược tể hẳn là lấy chủ yếu từ được thảo, nhưng hiện tại.
Lạc Hi nhất thời cảm thấy tư duy bị xung kích.
“Phong, Lạc Hĩ sau này sẽ ở lại nơi này sao?
Hoa Tranh dò hỏi.
Đoạn đường kế tiếp, Tô Phong, vẫn luôn nắm lấy tay Lạc Hi không hề buông ra.
Lạc Hi xấu hổ không dám nhìn thẳng Tô Phong, mặc dù nàng đã hạ quyết tâm đi theo Tô Phong, nhưng mà đây là lần đầu tiên nàng cùng Tô Phong tiếp xúc thân thể như vậy, dù chỉ là nắm tay.
“Ngươi ít xem một chút tiểu thuyết”.
Tô Phong bất đắc đĩ nói.
“Có lời gì muốn nói cứ hỏi, nếu có thể trả lời, ta sẽ đáp”.
Tô Phong để Lạc Hi ngồi xuống, sau đó nhìn nàng nghiêm túc nói.
Nhìn ánh mắt đầy vui vẻ của nàng, Lạc Hĩ có chút câm lặng.
“Tên sao?
Chúng ta không xưng hô nhau bằng tên, bởi vì trong cảm giác của chúng ta, chúng ta có thể cảm nhận được rõ ràng mình nói chuyện với ai mà không cần biết tên người đó”.
Tô Phong khóe miệng nở ra nụ cười, nha đầu này vẫn là thiện lương như vậy.
Đây là sợ hắn dùng tỉnh linh làm chuyện xấu sao?
Hoa Tranh cười đáp, sau đó nắm lấy tay Lạc Hĩ kéo lại đặt lên tay Tô Phong.
LạcH:
M!
“Cứ như vậy mãi, thế giới này sớm muộn cũng biến thành thế giới mặt pháp”.
Nàng gặp rất nhiều tỉnh linh, nhưng lại chưa từng thấy có tình lĩnh nào xưng hô nhau bằng tên, điểu này rất kỳ quái.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập