Chương 36:
Lựa chọn
“Hiện tại ta có thể giúp ngươi chế tạo thân thể, ngươi nghĩ kỹ muốn một bộ thân thể như nào chưa?
”
Tô Phong nhìn Dạ Lam hỏi.
Cái này…
Nghe vậy, Lạc Hi rơi vào im lặng.
Lạc Hi:
‼!
Loại thứ 2, mặc dù nàng rất hướng tới, nhưng nàng cũng hiểu, có lẽ nàng có thể bỏ ra vài năm để thân cận thiên nhiên, nhưng thời gian dài nàng không làm được.
“Một loại khác, chính là giống như những tinh linh kia.
Đi theo con đường thuần nguyên tố, có thể câu thông nguyên tố thiên địa, có cấp bậc rõ ràng, cao nhất có thể sánh ngang thánh giai”.
Qua một lúc, Tô Phong buông tay ra, nhìn gương mặt đỏ như máu của Lạc Hi, khóe miệng hắn nổi lên ý cười.
“Ý ngươi là… ngươi muốn… loại bỏ võ đạo?
Lạc Hi như hiểu ra, có chút kinh hãi nhìn lấy Tô Phong.
“Ta chọn loại thứ ba”.
Lạc Hĩ kiên định nói.
Lạc Hi thở ra một hơi, Tô Phong nói rất đúng, nàng hiện tại chỉ là một nữ nhân bình thường, năng lực tự vệ cũng không có nói gì tới những thứ khác.
Nói cách khác chính là:
tùy tâm sở dụng.
Nàng biết, đây chỉ là xấu hổ pha lẫn cảm kích, cũng có một chút tình cảm.
Nhất thời bị “tập kích” Lạc Hi đại não trống rỗng.
“Loại thứ ba, chính là mô phỏng theo võ giả.
Nói cách khác, bản chất linh năng ngươi hấp thu vào cơ thể vẫn sẽ chuyển hóa thành ma lực.
Nhưng ngươi lại có thể vận dụng võ kỹ võ đạo, nhưng điểm yếu là lực lượng thân thể so với võ giả kém hơn đôi chút”.
Nhưng nàng lại cảm nhận được rất rõ loại cảm giác chân thành cùng ôn nhu mà Tô Phong dành cho nàng.
Loại cảm giác đó khiến nàng có chút mê muội.
“Ta… ta ra ngoài một chút”.
Nhưng để gọi là yêu, nàng quả thực đối với Tô Phong còn chưa tới cấp độ đó, nhiều lắm chỉ là ngưỡng mộ chi tình.
“Không cần nghĩ cho ta”.
Cái này quá điên rồi!
Loại thứ nhất nàng trực tiếp bỏ qua, nàng biết rõ bản thân không có thiên phú đó.
Mặc dù không biết loại cảm giác ham muốn ngày đó trong KTV là gì, nhưng nàng rất rõ ràng, loại thứ nhất chỉ có Tô Phong mới có thể đi được.
“Loại thứ ba… như thế nào?
“Vậy ngươi.
định làm thế nào?
Lạc Hĩ hỏi.
Bị hành động thân mật của Tô Phong làm cho ngẩn người, gương mặt Lạc Hi đỏ lên.
Lạc Hi nhất thời rơi vào trầm tư.
“Nhưng từ trước mắt tới nói, ta còn không có năng lực đó”.
Tô Phong nhẹ giọng nói.
Nghe vậy, Lạc Hi có chút ngẩn người.
Nàng cuối cùng cũng biết Tô Phong đem linh… không, đem ma lực ngưng tụ thành đóa hoa kia là làm như nào.
Muốn giúp hắn, như vậy chỉ có thể…
Tô Phong nhìn thật sâu nàng một cái, sau đó thở dài đưa tay xoa đầu nàng nhẹ giọng nói.
“Ngươi hẳn là đoán được.
Thế giới này cần thay đổi, mà thay đổi không thể thiếu xung đột cùng đổ máu”.
“Thực tế, ngươi là cần lựa chọn.
Bởi lẽ ta nắm giữ ma pháp cũng không phải một loại”.
Tô Phong nhếch miệng nói.
“Đúng như ngươi nghĩ.
Thực tế ma pháp ta nắm giữ có 3 loại, loại thứ nhất chính là ma pháp giống như ta đang sử dụng.
Nó vận dụng là dựa vào năng lượng thế giới tới duy trì.
Nói cách khác, ta chỉ là đem linh năng chuyên hóa thành ma lực, tích trữ trong cơ thể”.
“Làm sao có thể đơn giản như vậy?
Ngươi phải biết, thế giới này võ đạo thịnh hành, cơ bản không có bất kỳ ai là không đuổi theo võ đạo.
Loại bỏ võ đạo, chẳng khác nào cần đem người toàn thế giới loại bỏ”.
Nàng quan sát xung quanh một chút, mặc dù nàng có thể dựa vào ý thức quá sát bên ngoài, nhưng nàng cũng không làm thế.
Dù sao nàng hiện tại đi theo bên cạnh Tô Phong, nên theo ý nghĩ của nàng, cần có Tô Phong cho phép nàng mới được làm vậy.
“Vậy ngươi…”.
Nhớ lại những gì Tô Phong bỏ ra, nhớ tới nội tâm rung động, lại nhớ tới loại kia… xuất phát từ nội tâm tôn trọng cùng bảo hộ.
Ánh mắt Lạc Hi nhìn lên, rơi vào trên thân Tô Phong.
Nàng ngồi đó suy tư rất lâu.
“Ngươi quên rồi sao?
Ta nhưng từng nói ta đã chú ý ngươi rất lâu”.
Tô Phong mỉm cười đầy ôn nhu lên tiếng.
Lời còn chưa nói xong, Tô Phong liền kéo nàng lại gần, hướng về phía bờ môi của nàng hôn lên.
Sau đó, hắn đưa tay lên, một màn hình hiện ra, bên trên có đủ mọi tạo hình để cho nàng chọn.
“Đừng nghĩ nhiều như vậy, hiện tại ngươi còn chưa tu luyện ma pháp.
Cho nên còn không hiểu rõ lợi ích cùng tác hại của nó, không cần nghĩ nhiều như vậy làm gì”.
Tô Phong liếc mắt liền nhìn thấu ý nghĩ của nàng.
Một lát sau, Tô Phong thu lại nụ cười, ánh mắt rơi vào chiếc nhẫn trên tay.
Hắn nhưng còn không có quên phải giúp Dạ Lam chế tạo một bộ thân thể, mà nơi này vừa vặn thích hợp để làm điều đó.
Toàn thế giới năm cái châu lục cùng một hải vực, 18 cái đế quốc, chưa kể tới thánh giai, chỉ riêng Hoàng giai đã có hơn vạn người.
Mà loại thứ ba…
“Hơn hết, loại này gần như không có giới hạn.
Nói cách khác, năng lượng thế giới càng lớn, ta càng mạnh.
Nhưng khuyết điểm cũng rất rõ ràng, tất cả chiêu thức vận dụng đều phải hiểu được quy tắc vận hành, sáng tạo chiêu thức”.
Rất nhanh, thân ảnh Dạ Lam liền xuất hiện ở bên ngoài.
“Vậy còn 2 loại kia?
Lạc Hï hiếu kỳ hỏi.
Chỉ là.
Không thể không nói, Dạ Lam ý nghĩ này thật sự… quá thuần khiết.
Ý thức câu thông với Dạ Lam.
Nhìn theo bóng lưng của nàng, Tô Phong khóe môi hơi nhếch lên.
Giống như Tô Phong nói, nàng có thể, nhưng tiến độ sẽ rất chậm.
“Nhưng khuyết điểm cũng rất rõ, đó là tiêu hao ma lực rất lớn, hơn nữa lòng phải bao dung tự nhiên, ngươi có thể học được, nhưng so với tinh linh, ngươi bước tiến sẽ chậm hơn rất nhiều”.
“Ta… ta không có… ta chỉ là… ưm….
”.
Đây là nụ hôn đầu của nàng…
“Nếu như trong chiến đấu cạn kiệt, ta có thể lập tức câu thông thế giới, mượn dùng năng lượng thiên địa.
Nhưng như vậy đối với địa mạch là một gánh vác lớn, cho nên ta chỉ khi tình huống cực đoan, ta mới có thể vận dụng toàn lực”.
Ánh mắt nàng dần trở lên nhu hòa, cũng dần kiên định.
“Thực tế, ta sáng tạo ra ma pháp, cũng không phải có ý định thay thế võ đạo.
Mà là muốn cho thế giới này mở ra một hướng khác, giảm áp lực với thế giới.
Khi ma pháp cấp độ sánh ngang với võ đạo, ta khi đó hẳn có năng lực thay đổi võ đạo, để võ đạo không còn cực đoan như vậy”.
“Ngươi… ngươi…”.
Lạc Hi che miệng nói không ra lời.
“Vậy, ngươi hiện tại là muốn dạy ta ma pháp sao?
Lạc Hi hỏi.
Nàng biết cái nào tốt, cái nào không tốt, cũng biết nếu như lời Tô Phong nói là thật, đối với thế giới này tới nói vô cùng có lợi.
Hô!
“Ta nghĩ, loại thứ 3 hẳn là thích hợp ngươi nhất”.
Tô Phong nghiêm túc nói.
Lạc Hi cúi gầm mặt xuống không dám đối mặt với Tô Phong.
“Cái gì?
Ngươi…”.
Lạc Hi kinh ngạc tới ngây người.
Mặc dù nếu nàng chọn cách này, cũng không phải không thể, chỉ là tốn chút thời gian, dựa theo những gì Tô Phong đã nghiên cứu để học theo.
Không tính là quá khó, chỉ là…
Nếu cái này là thật, vậy…
Nàng rất thiện lương, nhưng không có nghĩa nàng là thánh mẫu.
“Ta còn không có điên rồ tới mức đó”.
Tô Phong mỉm cười đáp.
Dứt lời, Lạc Hi đứng dậy liền chạy ra ngoài, cứ như thể chậm một chút liền sẽ bị Tô Phong ăn.
“Đối với trí tưởng tượng cùng thiên phú yêu cầu cực cao, nhưng nếu có thể học được, ngươi
gần như không gì không làm được”.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập