Chương 38: Họa Kiếm Quyết

Chương 38:

Họa Kiếm Quyết

Thứ này quá quý giá, mặc dù không biết Tô Phong lấy từ đâu, nhưng mà nàng tuyệt đối không ngờ rằng Tô Phong lại đem nó giao cho nàng.

Trong nháy mắt, nàng liền cảm nhận được bản thân như rơi vào đại dương mênh mông, được linh năng bao phủ toàn bộ cơ thể.

Ấm áp, mềm mại cùng với vui sướng, loại cảm giác này rất kỳ diệu.

Tô Phong quan sát nàng một lúc, càng nhìn, đáy mắt càng lóe lên tia sáng.

“Thế nào?

Đã nhớ kỹ chưa?

Tô Phong dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lạc Hĩ hỏi.

“Ta.

ta thành công?

Lạc Hi ngẩn người, nhịn không được quay về phía Tô Phong hỏi.

“Chiêu thứ tư:

Thiên Cổ Du Phương”.

“Nhìn kỹ”.

Nàng không dám nghĩ một người như Tô Phong lại đối với nàng yêu thích như vậy.

“AizZ“.

Đem Lạc Hĩ kéo lên, Tô Phong liền lấy ra một thanh kiếm gỗ, ánh mắt hắn nhìn về phía nàng nhẹ giọng nói.

“Chiêu thứ hai:

Tự Thủy Lưu Liên”.

“Vậy.

ta lúc này là cấp độ gì?

Lạc Hi dò hỏi.

Đáng tiết, lời hắn nói không có tác dụng gì.

Mà Lạc Hi đứng gần đó quan sát, gương mặt tràn đầy mê mẩn.

“Ngoan, không khóc”.

Cảm nhận trong cơ thể nàng ma lực tăng lên, không ngừng tích súc cùng tĩnh luyện, Tô Phong có chút im lặng.

“Ta không phải nói rồi sao?

Ta đối với ngươi chú ý đã lâu.

Nếu ngươi không hiểu chú ý là cá 8ì, có thể hiểu thành, ta đối với ngươi thích đã có từ lâu, chỉ là một mực không có nói ra”.

Nghe tới đây, Lạc Hi nhịn không được đưa tay ôm chặt lấy eo của Tô Phong, âm thanh nức nở vang lên.

“Chiêu thứ ba:

Tô Phong Nhuyễn Ngữ”.

Dứt lời, Tô Phong liền nâng kiếm, từng nhát kiếm vung ra như là nét bút vẽ lên từng đốt cây trúc, nhìn như nhẹ nhàng, nhưng bên trong ẩn dấu lấy một tia cương mãnh.

“Cho nên, ta tuân theo nội tâm.

Yêu thích, mặc dù không có lý do, nhưng đối tốt với người mình thích, không phải rất bình thường sao?

Lạc Hi tĩnh tâm lại, nàng cảm nhận lấy ma lực trong cơ thể đang nhảy nhót, vui mừng.

Dựa theo lời Tô Phong nói, nàng.

dẫn hướng nó câu thông thiên địa.

“Chiêu thứ năm:

Kiếm Họa Sinh Hoa”.

Nhìn thấy Nguyệt Lệ, Lạc Hi ngẩn ra.

Mặc dù nàng chưa từng thấy qua Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa, nhưng cũng có hiểu qua miêu tả về nó, cũng biết rõ thứ này là Nguyệt Lệ, càng hiểu giá trị của nó như thế nào.

“Ngươi tu luyện là mô phỏng theo võ giả, như ngươi thấy, ngươi có thể hoàn mỹ thể hiện ra sức mạnh của võ giả.

Nhưng khác biệt duy nhất là tố chất thân thể ngươi không sánh bằng người cùng giai”.

Kiếm chiêu biến hóa, kèm theo thân pháp biến ảo, như mờ như hiện, như thực như tại, khó mà nắm bắt.

“Như vậy là có thể hoàn mỹ giải thích vì cái gì ngươi trước đó không thức tỉnh thiên phú, hiện tại lại có tu luyện.

Mà do thức tỉnh quá trễ, nên tố chất thân thể bị yếu hơn người cùng giai là điều rất bình thường”.

Tô Phong nói.

“Nếm thử cùng thiên địa câu thông, mỗi một tia lĩnh năng đều cùng thiên địa không thể tách rời.

Chỉ khi hiểu được nó, ngươi mới có thể để cho nó vì mình sử dụng”.

Tô Phong lên tiếng.

Tô Phong lại biến chiêu, tốc độ cực nhanh, nhưng lại cảm giác cực kỳ ôn nhu.

Kiếm vung ra không mang theo một tia âm thanh nào, từng nhát kiếm đều như là lời nói thì thầm trong gió.

“Tốt, hiện tại ngươi đã nắm giữ ma lực, như vậy cũng nên tu luyện võ kỹ.

Ngươi ưa thích sử dụng v:

ũ khhí nào?

Tô Phong nở nụ cười hỏi.

Một lúc lâu sau.

Mê man mà say đám.

Tô Phong nâng kiếm, đầu mũi kiếm hiện lên tia sáng, một kiếm vung ra trăm kiếm xuất, từng đạo kiếm ảnh như vẽ ra một đóa hoa rực rỡ mà nguy hiểm.

“Vung chưởng!

”.

Tô Phong đột nhiên quát lớn.

Nói tới đây, Lạc Hi nhịn không được khóc thành tiếng.

“Ta thích dùng kiếm”.

Lạc Hi suy nghĩ một chút rồi đáp.

“Đây là ta hứa hẹn, không cần phải cảm ơn”.

Tô Phong đáp.

Nàng vừa mới nắm giữ ma pháp, còn là thiên tài ma pháp.

Vốn chính là thế giới sủng nhi, nếu còn nhìn không ra mới là điều kỳ quái.

“Mặc dù ngươi tu luyện ma pháp, bề ngoài có thể giả làm võ giả, nhưng mà sớm muộn cũng sẽ bị người khác phát hiện.

Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa có thể thức tỉnh thiên phú của ngươi, cũng có thể lấp kín sơ hở này”.

Tô Phong đi tới đem Nguyệt Lệ đặt vào tay Lạc Hï mim cười nói.

Nói đùa!

“Đã nhớ kỹ”.

Lạc Hĩ vội vã gật đầu đáp, nàng có chút không kịp chờ đợi muốn thử.

Về phần vì cái gì nàng nhìn ra.

Đây hiển nhiên là một mê chiêu, mục đích hẳn là đánh lừa thị giác của đối phương, sau đó cho đối phương một kích tất sát.

“Tại sao lại đối với ta tốt như vậy?

Lạc Hi có một loại khí chất thanh nhã, mềm mại.

Trong đầu hắn lóe lên một bộ võ học hắn từng nhận được mà chưa bao giờ sử dụng ở kiếp trước – Họa Kiếm Quyết.

Lạc Hi nghe vậy ngẩn ra, nàng không nghĩ tới Tô Phong vì nàng mà chuẩn bị nhiều như vậy.

ma nlhitm.

Loại thiên phú này thật mạnh mẽ.

Nhưng nếu như hiểu, liền có thể nhìn ra được, nhìn như là sát chiêu, thực tế lại tràn ngập sinh co.

Nàng không nghĩ tới, Tô Phong lại có thể nắm giữ một bộ võ kỹ xinh đẹp như vậy.

Điều này đối với khí chất của hắn có chút trái ngược, cũng như bản thân nàng nhìn thấy có chút không cần xứng.

“Cái này.

cái này.

”.

Lạc Hi nhất thời không biết nói gì.

Tô Phong thở dài một hơi, sau đó hắn đi tới đem Lạc Hi ôm vào lòng, âm thanh đầy ônnhư vang lên.

“Vì cái gì?

Lạc Hĩ cúi đầu lên tiếng.

Mà ngay sau đó, Tô Phong đột nhiên lấy ra Nguyệt Lệ.

“Chiêu thứ nhất:

Họa Trúc Liên Lâm”.

“Đương nhiên, ngươi không phải cảm nhận được sao?

“.

Tô Phong nhếch miệng cười.

“Cảm tạ”.

Lạc Hĩ nâng tay lên, nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình.

Một lúc sau nàng mới lấy lại tỉnh thần, nhìn về phía Tô Phong nở nụ cười nói.

“Sức mạnh hiện tại của ngươi đã sánh bằng lục giai võ giả, cho nên việc có thể đánh ra một chiêu như vậy cũng không cần sợ lộ tẩy.

Về phần thân thể cũng có thể giải thích, ngươi chỉ cần cùng người khác nói ăn vào Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa là được”.

Qua rất lâu, Lạc Hi mới hết khóc, nàng lấy lại bình tĩnh đem Tô Phong buông ra, gương măt có chút đỏ ửng, nhưng cũng không có trốn tránh như trước đó.

Lạc Hi làm theo, rất nhanh nàng liền cảm nhận được.

Dần dần, Tô Phong buông ra nàng, để cho nàng tự mình cảm nhận đại địa ôm ấp.

“Vì cái gì đối tốt với ta như vậy?

Ta chỉ là một người nghèo hèn, không có thiên phú.

Ngoại trừ một chút nhan sắc, không còn gì cả.

Người như ngươi vốn dĩ không thiếu nữ nhân, muốt tìm người xinh đẹp hơn ta có một đống lớn”.

Kiếm pháp biến chiêu, mềm mại như nước, liên miên không dứt.

Từng nhát kiếm như dẫn động thiên địa, để mọi thứ xung quanh hóa thành dòng chảy của kiếm pháp.

Lạc Hi thật đúng là thiên tài, nếu như hắn nắm giữ thiên phú như nàng, hắn dám nói trong 7 năm liền bước vào cấp độ sánh ngang hoàng giả, 10 năm đột phá địa giai.

Chẳng những đem nàng từ vũng bùn kéo ra, còn cho nàng một tương lai nàng thậm chí mơ cũng không dám mo tới.

Lạc Hĩ giật mình mở mắt, vô thức làm theo, ngay lập tức, ma lực từ bàn tay nàng đánh ra, trực tiếp đem nền đất cách đó không xa đánh ra một cái hố to.

“Ngươi có thể nói ta biến thái, bởi vì ta theo dõi cuộc sống của ngươi.

Cho tới ngày đó, ngươ bước vào chỗ kia, bước tới trước mặt ta, ta biết, đời này, không thể thiếu ngươi”.

“Cái gì vì cái gì?

Tô Phong nhất thời sửng sốt vô thức hỏi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập